on 27 tháng 1, 2013
 photo 264762_10151192611543531_2138487453_n_zps618030d3.jpg


Cuối cùng cũng chờ được đến ngày này rồi! Cảm xúc phải nói là rất tuyệt! Khuyên cũng xin chân thành cảm ơn các bạn đã và đang là độc giả của Không Hối Hận. Bộ truyện 23 chương mà phải sau một năm lẻ mới có thể trọn vẹn ra mắt. Thật là xấu hổ quá *lấy tay che mặt*. Hì hì, nhưng Khuyên tin là các bạn sẽ thông cảm cho Khuyên, hỉ :3


Không Hối Hận không ngược, không giàu tình tiết, không kịch tính cũng không lâm ly. Chỉ đơn giản là một áng mây lãng đãng phiêu du trên thinh không rộng lớn. Không cần gió, không ngại mưa, mây vẫn miệt mài tiến bước. Đã lựa chọn, thì dũng cảm tiến lên. Đừng hối hận, cũng đừng ngoảnh đầu. Muốn vui vẻ thì phải biết vượt khổ đau! Thế cho nên các bạn ơi, các bạn muốn làm gì thì hãy cứ làm đi, đừng cho là không thể cũng đừng ngại mình không đủ sức, thành quả sẽ đến khi ta nỗ lực. Hãy tin rằng, cuộc đời này sẽ không phụ ai đâu! ٩(^‿^)۶


Link ebook truyện: WORD  |  PDF |  PRC


Hiện tại, Khuyên đang bắt tay làm truyện mới Mi Lan Trì. Đây là một tác phẩm có kết cấu khá lạ, mỗi chương là góc nhìn từ một nhân vật, bạn nào đã từng đọc “Tu La Đạo” của Bộ Phi Yên chắc có thể tưởng tượng ra được. Truyện gồm tám chương, trung bình mỗi chương một vạn chữ. Khá dài, và dễ nản, với Khuyên. Do đó, truyện này Khuyên sẽ làm chung với bạn Bướm Mùa Đông, hi vọng có thể ra mắt sớm. Rất mong nhận được sự ủng hộ của các bạn. ^^

Bên cạnh đó, tớ muốn nói: Tớ quan niệm CHUYỂN NGỮ chính là DỊCH tác phẩm từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác, hay nói cách khác, CHUYỂN NGỮ == DỊCH = TRANSLATE và EDIT = BIÊN TẬP = CHỈNH LÝ. Toàn bộ các tác phẩm, bài hát trong blog đều do tớ CHUYỂN NGỮ. Và như tớ đã nói, tớ ghi CHUYỂN NGỮ hay DỊCH là quyền của tớ, cho nên xin các bạn đừng thắc mắc. Tớ biết tiếng Hoa và tớ đến từ DAN, cảm ơn!


on 25 tháng 1, 2013


KHH – Phiên ngoại


Không hối hận / Nhẫn ngưng mâu

Tác giả: Hiên Trạch | Chuyển ngữ: Khuyên




 photo phienngoaihoangthuong_zpsb6d264b0.jpg




4.




Giang sơn không phải là giang sơn của trẫm. Mỹ nhân cũng không phải mỹ nhân của trẫm.

Trẫm mười mấy tuổi đăng cơ. Dưới sự phò trợ đắc lực của Tể tướng cữu cữu, dẹp tan dị nghị. Trẫm muốn làm một hoàng đế tốt, đáng tiếc không có cơ hội. Người người quỳ trước mặt trẫm, hô to vạn tuế, bao gồm cả cữu cữu tay nắm đại quyền. Đáng tiếc những thứ đó đều không phải thật sự thuộc về trẫm.

Kỳ thật người trẫm ngưỡng mộ nhất chính là đường đệ Định Tuyên Vương Vô Trần. Ngưỡng mộ hắn tiêu sái hào hoa, ngưỡng mộ tài ba hơn người của hắn, ngưỡng mộ... hắn có được tình thân. Như cả nhà Đại tướng quân, bọn họ tôn kính trẫm chẳng qua chỉ là vì trẫm là đại diện của non sông, đối với Vô Trần mới là yêu thương thật sự. Trẫm cũng có người thân, nhưng quyền thế đã làm lu mờ tất cả.

Trẫm có tất cả, lại mất đi tất cả. Ngay cả trái tim cũng không có tự do. Hoàng hậu, quý phi cũng đều do Tể tướng đại nhân chọn.

Cho đến một ngày dưới tàng cây đào lất phất, nhìn thấy một nàng con gái đang xoay người nhảy múa. Hoa bay đầy trời, nhịp điệu phiêu dật, dung mạo tuyệt thế, trẫm vừa thấy đã say. Chẳng lẽ trời cao đoái thương, mới ban cho trẫm một giai nhân như thế?

Trẫm không màng sự bất mãn của Tể tướng, phong nàng làm quý phi, ngày ngày ở cạnh bên nàng, nghe nàng đánh đàn thổi tiêu, ngắm nàng viết chữ vẽ tranh. Nàng là cô gái khí chất như vậy đó. Buồn cười trẫm thân là thiên tử, lại thường cảm thấy không xứng với nàng.

Hoặc giả đó không phải là cảm giác, mà là sự thật.

Nàng rất hiểu lòng người, nàng có nụ cười tươi như hoa, nàng rất hiếm khi cáu giận, nàng thân thiện ngọt ngào, nhưng mà trong lúc trẫm không chú ý, nàng luôn hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Nàng luôn thích ngồi một mình trầm tư, trong đôi mắt thăm thẳm ấy có một góc mà trẫm không thể nào nhìn thấu được. Nàng không vui.

Trẫm không muốn hỏi nguyên nhân. Bởi vì trẫm sợ nếu như mình hỏi, có thể sẽ không giữ được nàng nữa, huống hồ nàng thông minh như vậy, trẫm có thể hỏi được bao nhiêu! Nàng che giấu tốt như vậy, sâu như vậy, nhất định là không muốn cho ai biết. Mà trẫm bởi vì yêu nàng, nên mới có thể cảm nhận một chút. Trẫm chỉ hy vọng mình vĩnh viễn không bao giờ biết, ít nhất còn có thể nhìn thấy nàng nhu mì khả ái, ngọt ngào vâng lời. ---- Trẫm không ngốc, nhưng không đủ thông minh.

Ở bên cạnh nàng, trẫm vừa hưởng thụ, lại cũng vừa rất đau lòng. Trẫm đáng lẽ nên buông tay, nhưng đã không còn điều khiển được bản thân nữa. Ngay lúc trẫm cho rằng có một người hoàn toàn thuộc về mình, hóa ra chỉ là bóng trăng đáy nước. Nhưng mà muốn trẫm từ bỏ, triệu lần cũng đừng mơ.

Có đôi lúc lướt qua đã vĩnh hằng. Uống rượu độc chí ít cũng đỡ khát!

Nàng kể với trẫm tình hình nạn tai ở Hà Nam, hy vọng trẫm có thể phái người xử lý. Trẫm không biết vì sao nàng biết việc này, nhưng bất luận nàng nhờ trẫm làm gì, trẫm cũng đều đáp ứng. Hơn nữa, trẫm luôn khao khát đoạt lại giang sơn của mình. Chỉ là, diều không có gió làm sao bay được!

Đoan phi vì muốn tranh sủng, đặt điều phái nàng đi chẩn tai. Nếu nàng cự tuyệt, trẫm sẽ không để nàng dặm đường chịu khổ, nhưng mà nàng lại đáp ứng. Trong lòng trẫm vui sướng, chẳng lẽ nàng thật sự thông cảm với nỗi khó xử của trẫm, cho nên không ngại cực khổ, vì trẫm bôn ba! Cho dù không phải như vậy, trẫm vẫn rất hạnh phúc.

Đoan phi yêu trẫm, trẫm biết chứ, nhưng trẫm không yêu cô ấy. Người trẫm yêu là Ngưng Nhi, mặc cho tâm tư nàng khó dò ra sao. Nếu hết thảy đều có nhân quả, vậy kiếp này là Đoan phi trả cho trẫm, còn trẫm đã định sẵn sẽ bồi thường cho Nghi phi.

Trong cung ba ngàn giai lệ, trăm hoa đua nở, tiếc là sau khi nàng đi, trăm hoa đều không phải là hoa. Nàng đi ngày nào, trẫm nhớ nàng ngày đó, lòng cứ hoài mong. Nếu đây thật sự là một ly rượu độc, vậy hãy cho trẫm thêm một ly nữa đi ---- chỉ cầu mong say hoài không tỉnh!

Hoàng cung dậy sóng, bởi vì trẫm dần dần cứng cáp khiến cho cữu cữu bất mãn. Giang sơn và mỹ nhân, đều phải là của trẫm.

Cuối cùng, nàng cũng hồi cung, tuy vậy khí sắc rất kém. Ninh phi vu cho nàng cùng Dư Thống lĩnh có gian tình. Nàng giữa chừng ngất xỉu. Trẫm không phải là không nghi ngờ, nhưng trẫm có thể làm sao đây? Nói thật, trẫm nhìn không thấu Nghi phi, nhưng Dư Thống lĩnh thì lại có thể nhìn rõ ràng. Hắn một thân anh khí, đảm lược trung can, đừng nói hắn không dám có tư tưởng bất chính đối với Nghi phi, cho dù hắn đem lòng yêu tha thiết Nghi phi, cũng không cần phải xin lỗi trẫm, không đúng, là không cần phải xin lỗi Hoàng thượng.

Nhìn Nghi phi tỉnh dậy sau giấc liên miên, tảng đá đè trên ngực trẫm rốt cuộc mới có thể buông xuống. Sau phút yên tâm, lại không khỏi tự trách, trẫm đường đường là thiên tử, vậy mà ngay cả người con gái mình yêu thương cũng không bảo vệ được, còn mở miệng nói tình yêu gì chứ?

Sinh nhật trẫm. Cữu cữu muốn phủ đầu nàng, cũng là gián tiếp cảnh cáo trẫm! Thật không may, đã không trộm được gà còn mất nắm gạo, bị nàng tùy tiện hóa giải, lại còn phải tự phạt mình ba chung. Trẫm cực kỳ đắc ý, đúng là người trẫm yêu. Hành động của cữu cữu trong triều, trẫm không phải không biết, chỉ là lực bất tòng tâm, bây giờ có thể nhìn thấy bộ dáng ông nuốt trọng ba ba, thật là sảng khoái biết mấy!

Trẫm càng ngày càng quyến luyến thời gian ở bên nàng, trong triều sóng ngầm mãnh liệt, không biết sẽ thành cục diện gì. Buồn cười trẫm thân là hoàng đế, lại chỉ có thể trơ mắt ngồi nhìn.

Phong vân đã nổi. Cữu cữu rốt cục ra tay bức vua thoái vị. Kỳ thật không trách được ông, nếu ông không động thủ trước, ngày sau trẫm chắc chắn cũng sẽ làm vậy với ông. Ông là vì vinh hoa phú quý của mình, trẫm sao lại không thể vì giang sơn của trẫm?

Trong cung, máu tươi rải đầy khắp nơi.

Trẫm cùng nàng ngồi ở ngự hoa viên. Trẫm nhớ nàng thích nhất ngôi đình này trong ngự hoa viên. Trước mặt là hai chung rượu, ẩm cưu chỉ khát*.

*Ẩm cưu chỉ khát: uống rượu độc đỡ khát

Thê tử của Dư Thống lĩnh bị giải ra, ý muốn dụ hàng Dư Thống lĩnh. Nhưng nữ tử kia tính tình quật cường, tự mình lao tới mũi đao. Trẫm cầm lòng không được quay đầu nhìn Nghi phi, ánh mắt của nàng lơ mơ đờ đẫn, trong đôi mắt ấy vừa như tán đồng lại vừa tuyệt vọng. Trẫm thật sự rất muốn hỏi nàng, trong lòng nàng rốt cuộc có trẫm hay không? Nhưng khi nhìn thấy nàng chuyển hướng nhìn Dư Thống lĩnh, khoảnh khắc ấy trẫm đã tận tường rồi, có chết cũng không oan uổng. Thì ra là vậy, tuyệt vọng của nàng cũng là tuyệt vọng của trẫm. Chúng ta đều không còn cơ hội nữa rồi.

Thôi thôi, thân là thiên tử đã không thể bảo vệ cho nàng, vậy xuống hoàng tuyền, làm sao có thể? Thấp giọng phân phó Dư Thống lĩnh bảo vệ nàng thật tốt, kiếp này cũng không biết là ai lụy ai? Hoặc giả chúng ta đều là những người mệnh khổ.

Chung rượu trước mặt nàng sớm đã bị hất xuống, trẫm tự mình uống cạn phần mình, từ đầu tới cuối, rượu này, vẫn chỉ có một mình trẫm uống!

Sau khi ngã xuống, bắt gặp nét thương tâm trong mắt nàng. Nàng đối với trẫm, có chút nào là thật lòng hay không? Không biết nàng có thể vượt qua đại nạn ngày hôm nay không, bằng như có thể thoát, chỉ mong sau này sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình! Được làm vua thua làm giặc, trẫm sớm đã lĩnh ngộ, chỉ là không thể buông tay nàng ra. Kiếp sau, nếu trẫm không phải là quân vương, nếu trẫm lại lấy nàng làm vợ, nàng sẽ không miễn cưỡng chứ? Nhìn nàng lần cuối, thật sự phải đi rồi.


Ra đi,
Ngàn vạn lời ca cũng không giữ nổi!
Vũ Lăng mong đợi bóng ai
Tần lâu vờn trong khói
Chỉ có dòng nước lững thững trước lâu
Tỏ lòng thương cảm
Sớm chiều trông mong
Dõi mắt, chỉ thấy lòng quặn đau.

[Phụng Hoàng đài thượng ức xuy tiêu, Lý Thanh Chiếu sáng tác, Khuyên diễn thơ.]


on 22 tháng 1, 2013
Mi Lan Trì

Tác giả: Lam Liên Hoa
Dịch: Khuyên


 photo 8f1a704fc52284b1a6aafa113b4dd76c_53207675dh.png



Chương 1: Gả xa • Mộ Dung Mi


Núi Tây vàng nhạt vắt ngang nền trời thinh không.

Hôm nay là mồng Chín tháng Chín. Tết Trùng Dương.

Tôi ngồi trong ngôi đình đổ nát trong vườn ngắm cảnh núi. Lang cuối cùng cũng tìm tới.

“Tiểu thư,” Em nói, “Lão phu nhân và phu nhân đang chờ trong phòng...”

Giọng con bé có chút lắp bắp, đôi mắt sưng lên. Vài ngày nay đêm nào tôi cũng nghe tiếng nó khóc.

Tôi đứng lên, cầm tay em: “Lang, có một chuyện hôm nay phải nói với em.” Mới nói nửa chừng, đã thấy cơ thể Lang run lên, tôi liền nói tiếp: “Lần này ta phải đi rất xa, cho nên ta đã nói với phu nhân rồi, không mang ai theo cả.”

Lang ngây ra, thở phào một hơi giống như trong đường cùng tìm thấy lối thoát, sau đó khi hiểu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tức thì đỏ bừng: “Tiểu thư, em... em...” Nhưng mà em cũng chỉ có mười bốn tuổi, không biết giải thích thế nào, gấp đến độ khóc thành tiếng: “Tất cả mọi người đều bảo bọn họ là kẻ thù của chúng ta... không thể nào yên lòng được... giống như Ninh tiểu thư, em... em thật sự rất sợ...”

Tôi đang muốn mở miệng, đã có tiếng người nghiến răng mắng: “Lang chết tiệt, ngươi nói lời rác rưởi gì vậy?”

Là Cao ma ma bên người phu nhân.

Tôi giơ tay kéo Lang mặt mày tái nhợt qua một bên. “Cao ma ma, lời con nít có ai xem là thật chứ? Chúng ta quay về thôi.”

Tôi nhìn một lượt người trong phòng, lão phu nhân, phu nhân, di nương, thẩm thẩm, còn có bảy vị tỷ muội của tôi nữa.

Lão phu nhân đưa tay vẫy, tôi đành phải đi qua, quỳ xuống trước mặt bà. Mười hai năm nay, đây là lần đầu tiên bà gần gũi với tôi như vậy. Bà là người bà hiền từ của tất cả các tỷ muội, nhưng không phải là của tôi.

Tôi nghe thấy phía sau có tiếng người khóc, đang muốn nhìn xem ai, thì đầu đã bị lão phu nhân giữ lấy, cài lên một chiếc trâm ngọc.

“Mi, đây là của hồi môn của bà năm mươi năm trước, bây giờ cho con. Chúng ta cũng không muốn xa con đâu, nhưng mà...”

Bà nói giống như muốn khóc, cũng may đại phu nhân vừa khéo ngăn lại.

Đại phu nhân đưa tay đỡ tôi đứng lên, nhưng rất nhanh đã buông ra. “Mi, chắc là con cũng nghe qua mấy lời đồn rồi. Nhưng tất cả chỉ là những lời vô căn cứ của bọn hạ nhân, không phải là thật. Sau khi con đến đó, tự nhiên sẽ hiểu rõ thôi.”

Thì ra là một ngày bụi trần còn chưa dẹp thì lòng người còn chưa an tâm.

Tôi nhìn lướt qua Cao ma ma đứng bên cạnh bà, không nén được cười: “Lời đồn gì nhỉ? Sao con chưa từng nghe nói?”

Lông mày của đại phu nhân cau lại: “Con bé này, toàn là mấy lời xàm xí, không nghe càng tốt, còn hỏi gì nữa?” Trên gương mặt mỹ miều dạt dào ý cười, tôi bất chợt cảm thấy ớn lạnh.

Tôi lùi lại một bước, mới phát hiện người không ngừng thút thít nãy giờ đang ở sau lưng tôi.

Đó là tứ tỷ Mộ Dung Linh của tôi, con gái ruột của đại phu nhân, vẻ đẹp của tỷ ấy thế gian không ai bì kịp.

“Tứ tỷ,” Tôi cất tiếng an ủi, “Muội chỉ là gả đi hơi xa thôi, không có gì đâu.”

Tứ tỷ chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái, vẻ mặt phức tạp, lông mi rũ xuống, nước mắt ngừng rơi. Khóc thật là đẹp, thương tâm cũng là thật là thật, chỉ tiếc, không phải là bi ai vì tôi.

Bọn thẩm thẩm, di nương lúc này cũng đi lên. Mỗi người đều có lễ vật, lôi kéo tay tôi một bên thở dài thườn thượt một bên đẫm lệ chứa chan. Mười hai năm qua chưa từng xảy ra chuyện như vậy, tôi được cưng quá hóa sợ, không thốt nên lời.

Chờ mọi người tản đi, tôi mới quay về căn phòng ở đằng sau vườn. Trên vách tường đổ nát cỏ mọc rêu phong kia, tôi dành cả buổi chiều trước khi rời khỏi nhà, nhớ lại chuyện cũ, không biết là vui hay buồn.

Tôi nhớ năm tôi tròn năm tuổi, có một vị thúc thúc đưa tôi đến đây. Đêm cuối trước khi lên đường, ông đã ngồi tại mảnh vườn này thổi tiêu cho tôi nghe và nói chuyện với tôi. Tôi nhớ ông có gương mặt dễ nhìn, cùng với nụ cười đượm đầy ưu tư. Sau đó, tôi nằm ngủ trong lòng ông, trong mơ còn thoang thoảng mùi hương thanh mát của thảo mộc. Lúc tỉnh dậy vào buổi sáng, đã không còn trông thấy ông nữa. Từ đó về sau, tôi cũng chưa bao giờ gặp lại ông. Trước năm mười lăm tuổi, sinh nhật nào tôi cũng tìm được một món quà tinh xảo đặt trong ngôi đình đổ nát. Làm tôi vừa ôm quà vừa nhảy cẫng lên vui sướng, mới biết được thì ra bấy lâu nay ông vẫn luôn ở cạnh mình.

Tôi cũng nhớ lại lần đầu gặp nhị ca trong khu vườn này. Lúc đó, bầu trời rất xanh, có bông hoa dại đỏ rực như ánh nến nổi bật giữa thảm cỏ xanh rậm, một cậu bé đang ngồi trong đình, ở nơi tôi thường ngồi đọc sách, mặt mày rất chi là dễ thương, mái tóc và đôi mắt đen mơ hồ phát ra ánh sáng xanh nhạt. Tôi muốn trốn đi, nhưng anh đã nhìn thấy tôi. Anh ra khỏi đình, giẫm lên thảm cỏ, bước về phía tôi.

“Em là Mi hả?” Anh nói, “Anh là nhị ca của em.”

Tôi nhìn anh không nói lời nào.

Đó là ngày thứ ba tôi vào phủ Mộ Dung. Trừ lão phu nhân và đại phu nhân, cha không đưa tôi đi gặp ai cả.

Anh rất đẹp, giống như người nhà Mộ Dung, lúc anh nói chuyện sẽ mỉm cười, nụ cười như ánh mặt trời chiếu lấp lánh mặt nước, không giống với những người khác trong phủ mà tôi đã gặp.

Năm đó, anh mười một tuổi, tôi năm tuổi. Tôi ở trong căn phòng trước đây là của anh, cả khu vườn này cũng vậy. Anh ở trong phủ Mộ Dung sống tĩnh lặng nơi này tám năm. Cho đến khi tôi đến, cha mới bảo anh dọn sang chỗ khác, nhưng anh vẫn lén quay về ngồi ở mảnh vườn này.

Nhị ca cũng như tôi, không có mẹ. Cha và đại phu nhân không thương anh, cũng không thương tôi. Anh cô đơn buồn tẻ, tôi cũng vậy. Ngoài ra, cả hai chúng tôi cùng yêu vô cùng mảnh vườn vắng vẻ không người lại qua này, thậm chí còn hơn cả hoa viên Hề Tú nức tiếng Mộ Dung phủ Tô Châu. Tôi không biết tất cả những điều này có đủ để giải thích lý do vì sao trong phủ cha tôi có mười ba người con, chỉ có hai chúng tôi có tình cảm huynh muội thắm thiết.

Nhưng nhị ca thông minh hơn tôi nhiều lắm, tài hoa của anh trải dài vô tận.

Anh thơ hay vẽ giỏi, còn biết gảy đàn thổi tiêu. Anh thích trồng hoa đánh cờ, có lúc lại mần mò khắc con dấu. Anh làm cho tôi cái ấn nhỏ, vẽ mặt quạt, dùng cỏ, cây, trúc, đá tạo ra các loại hòn non bộ khác nhau. Năm mười sáu tuổi, anh đã vẽ sơ đồ vườn hoang hoàn chỉnh khiến tôi đến giờ vẫn còn mê mẩn. Anh biết được trong vườn không có bia đá trên đó khắc những chữ cổ hình dạng kỳ quái, anh còn có thể phân biệt tên gọi của đa số các loại thảo mộc ngư trùng (cỏ, cây, cá, côn trùng). Mùa hè, anh dạy tôi nhận biết các chòm sao dày đặc trên trời, mùa đông, anh sẽ ngồi bên lò sưởi cùng tôi nói chuyện vu vơ, thi từ ca phú.

Anh thi triển khinh công, giống như vệt mây vừa lướt qua nền trời. Anh dùng kiếm, nhưng ít thấy anh cầm kiếm, anh cũng chưa bao giờ ở trước mặt tôi biểu diễn kiếm pháp. Mãi đến tận khi Tam thúc dạy chúng tôi chiêu “Lam Điền Nhật Noãn”, tôi mới biết thì ra chiêu kiếm ảo diệu và súc tích này là của nhị ca. Sau khi nhìn thấy, cha liền sửa đổi một ít, sau này trở thành đề tài trà dư tửu hậu của giới giang hồ - chiêu thứ nhất trong “Trác Ngọc kiếm pháp”.

Nhị ca mười sáu tuổi bắt đầu theo cha và đại ca xông pha giang hồ, thường mỗi lần đi là mấy tháng. Mỗi khi trở về, anh đều mang cho tôi những thứ đồ chơi thú vị, kể tôi nghe vài chuyện lạ kỳ trên đường đi, nhưng những ngày vui vẻ như vậy thật ngắn ngủi, anh ở nhà chưa được bao lâu đã phải lên đường.

Đôi lúc bị thương, anh sẽ ở trong phủ nghỉ ngơi một đoạn thời gian. Anh tự mình kê đơn thuốc, thị đồng duy nhất của anh là Nam sẽ thay anh đi mua thuốc, sắc thuốc. Lúc anh dưỡng thương, cha và đại ca dường như đã quên bẵng anh. Bọn họ cũng không đi gặp anh, sự thật thì ngoài tôi ra, không có người nào đến thăm anh cả.

Vì vậy, từ sáng đến tối tôi đều lân la ở bên anh, đọc sách cho anh nghe, chọc anh cười, hoặc giả đợi anh ngủ say lộ ra bộ dáng nghiến răng cau mày, liền vẽ lại đưa cho anh. Nhìn bức họa tôi vẽ, nhị ca sẽ cười, mà tôi thì thật thích nhìn thấy anh cười, đặc biệt là lúc nụ cười trên mặt anh càng lúc càng ít, bờ trán nhăn lại nhàn nhạt ưu phiền.

“Nhị ca, làm thế nào để anh thật sự vui vẻ đây?” Có một ngày cuối cùng tôi không nhịn được, hỏi anh.

Anh ngẩn ra, hồi lâu mới quay đầu lại: “Có lẽ... là khi người anh quan tâm quan tâm lại anh.”

Không nghĩ đến anh lại đề cập đến bí mật không nói ra giữa chúng tôi, hai đứa con bị hắt hủi rất thương yêu và kính trọng cha mình. Cha của chúng tôi, người có đường kiếm lạnh lùng lừng danh giang hồ, cao quý hoàn mỹ giống như một vị thần. Mặc dù không hi vọng xa vời được ông yêu thương, nhưng chúng tôi lại rất khao khát nhận được dù chỉ là một ánh mắt lướt qua của ông. Nhiều năm nay, tôi đã thấy quen với sự thất vọng, nhưng nhị ca so với tôi càng cố chấp lại càng thương tâm.

Tôi đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, trong lòng trống rỗng, như thể muốn đến gần thật gần nhị ca để xua đuổi cảm giác hư không này đi. Tôi ôm chặt cánh tay anh, đem mặt dán vào vai anh, không biết là muốn an ủi anh, hay là muốn từ trên người anh nhận được an ủi.

“Đừng buồn nữa,” Tôi nói, “Em quan tâm anh, em thật sự rất quan tâm anh.”

Nhị ca thở dài khe khẽ, xoa đầu tôi. “Anh biết.” Anh nói, “Anh biết.”

Y thuật của nhị ca hẳn là rất giỏi, cho nên mới có thể nhanh như thế chữa lành vết thương. Sau khi anh khỏe hẳn, lại cùng với cha và đại ca rời nhà đi xa. Lúc khởi hành, cha và đại ca sánh bước cùng nhau, một mình anh lạc lõng ở phía sau. Mỗi lần ra tiễn, tôi đều cảm thấy đau lòng thay cho nhị ca.

Nhưng đại ca đúng là có lý do để được cha thương yêu. Khác với nhị ca không được người đời biết đến, đại ca Mộ Dung Nguyên năm mười lăm tuổi đã chói sáng vô cùng, mười chín tuổi đánh bại liên tiếp mười ba cao thủ hàng đầu, từ đó thanh danh vang dội. Năm hai mươi hai tuổi, đại ca khiêu chiến ba tay kiếm lừng danh giang hồ, đứng đầu là chưởng môn Võ Đang - Tùng Nham đạo trưởng, sau khi kịch chiến năm trăm chiêu, cuối cùng dùng một chiêu kiếm chưa từng xuất hiện trên giang hồ phá đi tuyệt chiêu “Vạn Hác Tùng Đào” của đối phương. Tùng Nham đạo trưởng tuy rằng chưa thua, nhưng tâm tro ý lạnh đã quăng kiếm đi, trước lúc lên đường còn khẳng định trong vòng năm năm, không có người nào có kiếm thuật thắng được đại ca.

Tin tức về trận chiến truyền khắp giang hồ. Đêm đó khi bọn họ hồi phủ, lão phu nhân liền mở tiệc mời thân bằng quyến hữu mừng chiến công của đại ca. Đêm đó, đại ca đẹp trai bức người, đại phu nhân cười không ngớt miệng, ngay cả cha bình thường lãnh đạm dường như cũng ôn hòa hơn nhiều.

Nhưng tôi vẫn không thể nào nhịn được liếc nhìn nhị ca sắc mặt tái nhợt, biểu tình đạm bạc, nhìn anh không nói một lời im lặng uống rượu, một ly rồi một ly. Sau đó, tôi cảm thấy được ánh mắt của cha có đôi khi dừng lại trên mặt nhị ca, ánh mắt sắc bén lạnh lùng, mà nhị ca dường như không hề hay biết. Tôi bắt đầu thấy lo cho nhị ca, không biết anh có vì buồn bực quá độ mà chọc giận cha không. Sau đó, chuyện tôi lo lắng rốt cuộc cũng xảy ra.

Lúc nhị ca vừa dứt bầu rượu thứ hai, bỗng nhiên cha phóng ra một chiếc đũa trúc, đâm vỡ ly rượu của nhị ca.

“Một người u sầu, mọi người mất vui,” Cha lên tiếng, “Nếu không có hứng ngồi nữa, thì về phòng đi.”

Không gian rơi vào im lặng, hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía nhị ca.

Nhị ca cúi đầu nhìn chén rượu bể nát, ngẩn người ra.

Tôi chỉ cảm thấy trái tim nhất thời ngừng đập, máu huyết toàn thân dồn lên mặt, hai gò má nóng ran. Chỉ mong người bị cha làm nhục là mình, chứ không phải là người nhị ca cực kỳ cố chấp nhưng không hề yếu đuối này.

Nhị ca chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh nến đung đưa, mơ hồ khuếch đại vẻ tuấn dật của anh, khiến tôi không tài nào nhìn rõ ánh mắt anh.

Anh từ từ đứng dậy, hai bàn tay có hơi run, nhưng anh đã rất nhanh đem chúng giấu trong tay áo.

Anh bước qua đại sảnh, bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên. Tôi đưa mắt nhìn anh dưới ánh đèn lấp loáng ngoài cửa càng lúc càng xa. Kể từ lúc ấy, tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào ăn nữa.

Cuối cùng tôi cũng có cơ hội rời khỏi bữa tiệc. Tôi biết nơi nào có thể tìm được nhị ca, cho dù là vui hay không vui, chúng tôi luôn luôn rúc vào khu vườn của chúng tôi.

Quả nhiên nhị ca ở đó, ngồi trong ngôi đình như lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh, ở bên cạnh có một vò rượu không biết lấy từ đâu ra.

Nhìn thấy tôi, anh mỉm cười.

“Mi,” Anh nói, “Qua đây uống với anh!”

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh. Chúng tôi không nói lời nào cùng nhau uống rất lâu, gió đêm thổi tới, đột nhiên tôi cảm thấy thật đau lòng.

“Nhị ca,” Tôi mở lời, “Thật ra anh không cần để ý đến cha.”

“Được không?” Nhị ca ngẩng đầu cười, “Nhưng anh là con ông ấy.”

Tôi há miệng, lại phát hiện không biết phải nói làm sao.

Nhị ca ngẩng đầu nhìn màn đêm buông xuống. “Đối với anh như vậy đã hai mươi năm, bây giờ anh mới hiểu, cũng khó trách ông cảm thấy anh không xứng là con trai ông.”

Tôi nắm lấy tay anh, tay của anh nóng đến phát sợ, khiến tôi hoảng loạn.

Anh vùng khỏi tôi, đứng dậy.

“Đã muộn rồi, về ngủ đi.” Sau đó, anh bước loạng choạng rời khỏi vườn.

Đêm đó trời mưa, tiếng mưa đập lên cây cỏ khô héo trong vườn, tạo nên cảm giác thê lương kinh khủng.

Tôi mơ thấy rất nhiều ác mộng, mơ gặp lại người mẹ đã lâu vắng bóng, mơ thấy ánh mắt buồn bã của thúc thúc, rồi trong thoáng chốc nghe thấy có người nói, nhị ca không còn trên đời nữa. Đột nhiên tim đau vật vã, tỉnh dậy thấy lệ vương đầy mặt.

Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, tôi lặng thinh ngồi nghe, đột nhiên một nỗi sợ hãi trào ra phủ kín thịt da tôi.

Tôi vơ lấy áo ngoài chạy ra khỏi phòng, nỗi sợ làm cho chân tôi mềm nhũn, tôi lảo đảo chạy tới chỗ ở của đại ca chìm trong bóng tối mịt mù, gõ mạnh vào cửa.

Nửa ngày không thấy người trả lời.

Lúc này, tôi mới nhớ tới thị đồng duy nhất của nhị ca là Nam mấy ngày trước đã về nhà lo cho mẫu thân đang lâm bệnh nặng.

Một dòng khí lạnh lẽo từ gót chân lan đến đầu ngón tay, sau đó tôi nghe thấy tiếng ho khan của nhị ca xen lẫn trong tiếng mưa. Anh ho rất dữ, rồi đột ngột ngưng lại, bốn bề yên tĩnh.

Tôi leo tường vào, mở chốt cửa, ngón tay run rẩy thắp nến.

Nhị ca nằm trên giường mặt mày trắng bệch, tựa như như mỗi lần hít thở đều phải vận hết sức.

“Anh bị thương hả?” Giọng tôi đầy sợ hãi.

Anh không trả lời.

Tôi cởi áo anh ra, nhìn thấy trước ngực anh quấn mấy lớp vải, vết máu khô thấm cả ra ngoài, giống như bị rữa. Tôi dùng dao cắt lớp băng ra, vết thương nằm ở giữa ngực nhìn thật kinh tâm, là vết chém của kiếm, tổng cộng có ba chỗ, hai chỗ sâu đến nỗi sưng tấy thành mủ, lở loét cả ra. Người anh nóng hầm hập, da dẻ nhợt nhạt, giống như cơ thể đã bị rút hết máu.

Nước mắt của tôi cứ tự nhiên rơi xuống.

“Khóc cái gì?” Anh mở mắt ra, “Lúc đó không chết... bây giờ cũng không.”

Tôi khóc, gật đầu, nắm lấy tay anh. Tay anh đổ đầy mồ hôi, bờ môi trắng bệch, đôi mắt mơ hồ.

“Quá nhanh... Trước sau vẫn có mấy kiếm không tránh được...”

Tim tôi nảy lên, không nhịn được hỏi: “Sao chứ?”

Ánh mắt anh chợt lóe, lại tiếp tục ho dữ dội, khóe miệng rỉ máu. Lồng ngực vang lên một tiếng động lạ, đau đớn vô cùng tận, ngay cả hít vào cũng khó.

Ho làm động đến vết thương, máu trào ra càng ngày càng nhiều, anh đau đến nỗi nhăn nhó mặt mày, sau cùng ngất đi, gương mặt tái nhợt giãn ra, giống như đã chết.

Trong mưa, tôi chạy như điên về phía nơi ở của cha. Tôi mặc kệ mọi thứ đấm mạnh vào cửa, cho đến khi có người ra mở cửa, tôi đẩy ngã người đó, xông vào bên trong. Cha đã ngủ dậy, mặc quần áo chỉnh tề, đang ngồi ở dưới ánh đèn.

Tôi quỳ xuống.

“Nhị ca sắp chết rồi, xin cha hãy cứu anh ấy!”

Tôi đau đáu nhìn cha, hoàn toàn quên mất trước giờ mình chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào ông như vậy.

Cha vẫn một bộ lạnh lùng trấn tĩnh như vậy, chỉ hơi nhíu lại lông mày: “Rốt cuộc bị sao?”

Tôi hít một hơi, cố giữ cho giọng mình đừng run rẩy.

“Anh bị kiếm chém thương... nhất định là chạm đến phổi rồi, ho ra máu, lại còn sốt cao nữa.”

Cha gật đầu, vẫy tay gọi một người hầu tới: “Ngươi đi mời Vạn đại phu, hối ông ấy nhanh lên.”

Người đó nhận lệnh đi khỏi, cha cũng đứng lên.

“Ngươi về đi.” Ông nói.

Tôi đột nhiên cảm thấy máu toàn thân dồn hết lên đỉnh đầu, chỉ cần một cú đánh là có thể lăn quay ra.

“Ông không đến nhìn anh ấy sao?” Tôi hét lớn. “Lẽ nào anh ấy không phải là con của ông?”

Cha vốn dĩ đã quay người, chợt đứng lại.

“Ta không đi.” Ông nói, “Nếu nó đúng là con của ta, sẽ không chết dễ như thế.”

Tôi đờ ra, cảm thấy chán nản vô cùng. Không nói lời nào đứng lên, tôi quay người, đứng ở ngưỡng cửa một lúc, gần như muốn lao thẳng ra màn mưa gió bên ngoài, bỗng nhiên nghe thấy tiếng ông: “Chăm sóc tốt cho nó!”

Người tôi run lên, nhưng không hề quay đầu lại.

Thương thế của nhị ca cực kỳ trầm trọng. Đại phu bảo sau khi trọng thương anh không chịu tĩnh dưỡng, đã vậy còn uống nhiều rượu làm cho vết thương càng trở nặng. Ông biên đơn thuốc cho tôi, lại bảo nếu sau mười cữ thuốc mà không thấy hiệu quả thì hết cách rồi, chỉ còn chờ vào ý trời.

Trong ba ngày, tôi không ngủ không nghỉ canh bên người nhị ca. Mỗi lần anh ho rũ rượi, tôi nín thở lau đi vết máu nơi khóe miệng anh, sợ hãi cảm giác tim phổi anh như sắp vỡ vụn ra thành từng mảnh.

Hoàng hôn ngày thứ ba, anh rốt cuộc cũng hạ sốt. Tôi không chớp mắt nhìn anh, đến tận nửa đêm anh tỉnh lại. Ánh mắt trong trẻo phút chốc tỏa sáng cả căn phòng tối.

Tôi khóc to, gần như là hét lên. Lệ nóng tuôn trào, nhị ca trở nên mơ hồ trong mắt tôi.

Tôi nghe anh thì thầm. “Anh không chết. Mi, anh sẽ không để em lại một mình đâu!”

Khi đó trời đã vào cuối thu, sắc thu tràn ngập khắp nơi, thê lương thấu xương, mưa thu man mác tỏa vào không gian.

Nhị ca nhìn ra vườn nói với tôi: “Em thấy không Mi, đây chính là cái gọi là ‘Tiêu tiêu lạc diệp, lậu vũ thương đài (1).”

(1) Tiêu tiêu lạc diệp, lậu vũ thương đài: Câu cuối bài “Bi Khái” trong “Nhị thập tứ thi phẩm” của Tư Không Đồ đời Đường. Dịch nghĩa: Mưa rơi xào xạc, mưa vờn cỏ xanh.

Bảy ngày sau, hai người chúng tôi lại xuất hiện bên bàn ăn của gia đình. Cha thờ ơ lướt qua hai đứa, không nói lời nào. Đại ca nghiêng đầu nhìn nhị ca, mỉm cười một cách kỳ lạ.

Tứ tỷ Mộ Dung Linh do dự thật lâu, rốt cuộc hỏi: “Nhị ca, mấy ngày qua bệnh của anh sao rồi?” Đại phu nhân vừa đưa mắt nhìn, tỷ đã cúi đầu xuống.

Nhị ca cười: “Bây giờ không sao rồi.”

“Không sao thì tốt.” Cha cầm đũa, “Ăn cơm đi.”

Mọi người lặng lẽ ăn cơm, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Một ngày mùa đông, tam ca và tứ ca cũng bắt đầu hành tẩu giang hồ. Nhưng trên giang hồ như cũ vẫn rất ít người nhắc đến Mộ Dung nhị công tử Mộ Dung Lan. Trước giờ con cháu nhà Mộ Dung luôn thành danh ở ngưỡng thiếu niên, chỉ có nhị ca tròn hai mươi tuổi nhưng không có chút nào nổi tiếng. Anh phảng phất như bị chìm khuất trong ánh hào quang của các huynh đệ khác, cho đến khi biến động xảy đến đã làm thay đổi tất cả.

Đó là vào mùa thu năm thứ hai, cha và bốn vị ca ca lại tiếp tục rời nhà đi xa. Lúc bọn họ đi, toàn bộ Mộ Dung phủ ngập trong hương quế thơm lừng. Một tháng sau, khi đám nha hoàn trong phủ bận rộn thu thập hoa quế phơi khô dự định làm túi thơm, có một tin đồn chỉ trong một đêm truyền khắp giang hồ: cha, đại ca, tam ca và tứ ca gặp ám toán của Thiên Qua Bang bất hạnh qua đời, chỉ có nhị ca bởi vì ở lại Tùng Giang nên thoát được kiếp nạn.

Toàn gia trên dưới bàng hoàng, cả ngày thấp thỏm bất an, lại không có người nào dám hỏi ra miệng. Nhị thúc và tam thúc phái người đi dò xét nhưng đều không thấy tin tức, cho đến bảy ngày sau, khi nhị ca bộ dáng bệu rệu quay về phủ, không nói một lời quỳ phịch trong phòng lão phu nhân, mọi người mới chịu tin tấn thảm kịch đó là thật.

Thi thể của cha bị Thiên Qua Bang cướp lấy, nhị ca đưa về chỉ có linh cữu của ba vị ca ca. Trong phủ nhất thời tiếng oán than ngập trời, lão phu nhân bất tỉnh tại chỗ, nhị di nương, tứ di nương phục trước xác các anh khóc nức nở.

Chỉ có đại phu nhân, không mở quan tài đại ca ra xem, mà cứng nhắc đi đến trước mặt nhị ca, lệ hoen đầy mặt rặn ra từng chữ. “Là ngươi.” Bà nói, “Ta biết, chính là ngươi giết Nguyên Nhi của ta.”

Giọng nói tràn đầy oán thù cùng ánh mắt khiến người ta kinh sợ.

Sắc mặt nhị ca trắng bệch, trấn tĩnh nhìn bà, trước sau không mở miệng.

Tối hôm đó, tôi tìm thấy nhị ca ở trong vườn. Trời không trăng không sao, nhị ca đứng bất động trên cỏ ngước nhìn màn đêm.

Tôi bước đến bên cạnh, nắm lấy tay anh.

Anh giật mình, chậm rãi quay người lại.

“Anh đừng quan tâm đến lời nói của đại phu nhân,” Tôi nói, “Bà chỉ là đau lòng quá thôi.”

Anh không trả lời, nhưng tôi lại cảm thấy tay của anh hơi run.

Gió thu man mát vây quanh người chúng tôi, thoang thoảng mùi cỏ khô hanh trong không gian hoang vắng, tôi đột nhiên cảm thấy quặn lòng, đưa tay ôm lấy nhị ca.

Nhị ca run rẩy trong im lặng, anh dụi đầu vào vai tôi, bờ trán lạnh lẽo dán lên cổ tôi, nỗi bi thương và tịch mịch ẩn sâu trong lòng anh như dòng nước chậm rãi chảy vào tim tôi, hóa thành những giọt lệ mằn mặn rơi xuống đất.

Đây là lần duy nhất anh để tôi nhìn thấy bộ dạng yếu đuối của anh, khiến tôi muốn làm mọi điều có thể để chăm sóc và bảo vệ anh, muốn anh hạnh phúc, giống như trước giờ anh đã đối với tôi.

Cái chết của phụ thân làm náo động cả giang hồ, thù cũ thù mới đều rục rịch tìm tới nhà.

Nhị thúc cùng tam thúc tự nhận không đủ khả năng chủ trì đại cuộc, đã nhất trí chọn nhị ca làm chủ nhân đời mới của Mộ Dung gia. Trong thời khắc rối ren này, nhị ca trở nên trầm mặc ít nói, tâm sự chất chồng. Nụ cười trên mặt anh cũng ít khi xuất hiện, thậm chí anh còn không có cả thời gian đi vườn hoang.

Tường cao nhà Mộ Dung giống như ngăn cách hết thảy sóng gió giang hồ. Nhị ca cũng không hé miệng nói gì với chúng tôi, chỉ thỉnh thoảng qua lời kể của Nam, tôi mới biết được anh đã âm thầm loại bỏ một vài nguy cơ nghiêm trọng.

Đau thương dần phai nhạt, mọi người trở lại nếp sống bình thường. Đại phu nhân không còn đề cập đến cái chết của đại ca, lại khôi phục thái độ bình thản như trước. Bà cũng không can thiệp vào các sự vụ đối ngoại nhị ca xử lý, mà nhị ca lúc nào cũng tỏ thái độ tôn kính bà.

Hết thảy mọi thứ cứ lặng lẽ diễn ra, cho đến một ngày.

Ngày đó, cuộc đời tôi về cơ bản là thay đổi, tôi phải rời nhà gả đi xa, vĩnh viễn không còn được gặp lại nhị ca của tôi, vườn hoang của tôi, cùng với những người gọi là thân nhân của tôi. Tôi cảm thấy lòng buồn và bối rối, lạnh lẽo và không yên. Nhưng tôi không hề hối hận về quyết định ngày hôm đó, cho dù thời gian có quay lại một ngàn lần, tôi vẫn không chút ngại ngần lựa chọn như vậy.

Tôi biết tôi làm như vậy là vì ai, vì cái gì, nhưng đôi khi tôi lại nghĩ đó là số phận an bài. Tròn năm tuổi, mẹ qua đời, thúc thúc mang tôi từ phương Bắc xa xôi đến Giang Nam ấm áp. Có thể từ lúc đó đã định sẵn tôi cuối cùng cũng phải đi xa, trở về quê hương chân chính của mình.


on 11 tháng 1, 2013




KHH – Phiên ngoại



Không hối hận / Nhẫn ngưng mâu

Tác giả: Hiên Trạch | Chuyển ngữ: Khuyên


Photobucket




3.




Đảo mắt, đông lại tới.
Tuyết bay bay, say thú trồng mai.


Ngô Thừa Viễn thật ra lại rất tinh minh, không chỉ thường hay đến phủ ngắm tuyết thưởng trà, mà có chuyện gì cũng đều làm ra vẻ vô tình hỏi ý kiến Vô Trần. Vô Trần dù sao cũng là người từng lăn lộn ở kinh thành, quá hiểu rõ tâm lý của các quan viên, cho nên y đối với phần lớn tấu chương của Tổng đốc Giang Nam này đều thông qua, giảm bớt không ít phiền toái. Ngô Thừa Viễn mừng rỡ ngày nào cũng chạy qua phủ, nói là học tập kinh nghiệm. Nhìn hắn đau đáu sợ hãi, đúng thật là một vị quan tốt, Vô Trần cũng thuận tiện giúp hắn, miễn cho hắn tính tình quá mức cổ hủ, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thòi.

Nhưng mà Vô Trần chú ý nhất đương nhiên là chuyện ta đang mang thai. Không có việc gì đều quấn bên người ta, sau khi thỉnh giáo thần y Đỗ Nghĩa, lại càng thường xuyên ngâm thơ, đánh đàn, thổi tiêu, bảo thế mới có lợi cho thai nhi. Ta thấy chàng cao hứng, ừ thì cũng kệ chàng, đôi lúc cảm thấy phiền, liền giả vờ buồn ngủ tránh đi.

Rốt cuộc khi tầm xuân hé nụ, hải đường ra hoa, trong Nhật phủ chộn rộn cả lên.

“Ngươi, nhanh một chút!” Một giọng nói thanh nhã nhưng vô cùng hoảng loạn vang lên, “Còn ngươi, đừng có đực mặt ra như vậy!”

Huy Tinh ở bên cạnh hết thở dài lại lắc đầu, ai có thể tưởng tượng anh chàng đang luống cuống như gà mắc tóc kia lại chính là người đầy mưu sâu kế diệu, gặp biến không sờn chứ! Để rồi khi không chịu nổi nữa liền lên tiếng: “Đỗ thần y, ông không đi khuyên nhủ công tử à? Ông xem ngài ấy đấy, người ta đều đang làm rất tốt, lại mở miệng chỉ huy lung tung! Ông mau nói với ngài ấy một tiếng đi!” Không phải hắn chê gì chứ thật tình hành vi bây giờ của công tử nhà hắn đúng là đang làm mọi thứ loạn cả lên.

Tên mập Đỗ Nghĩa lắc đầu: “Cứ để cho hắn rống mấy tiếng đi, có thể giảm bớt một chút áp lực! Bằng không, hắn lại giống như vừa rồi xông thẳng vào phòng!” Đỗ Nghĩa lấy thân phận người từng trải nhắc nhở, nhớ năm đó, hắn mưu toan lấy thân phận thần y xông vào nhưng cũng bị đẩy ra như thường.

Huy Tinh nhớ lại tình cảnh hồi nãy, không thể không đồng ý, tiếp tục giương mắt nhìn công tử của hắn bận rộn đi tới đi lui. Vô Trần cũng phát hiện ra mọi người đều đang chú tâm làm việc, không hề đếm xỉa đến mình, lửa giận bốc lên. Nhưng mà lỗ tai lại không ngừng nghe thấy tiếng rên rỉ, vô cùng đau lòng, liếc thấy Đỗ thần y đang đứng rảnh rang, liền vọt qua nắm lấy áo hắn: “Ngươi có phải là thần y không vậy? Mau tới giúp Ngưng Nhi giảm đau đi!”

Đỗ Nghĩa nói nhỏ: “Sinh con đều thế cả!”

Vô Trần vẫn không chịu, cứ dùng dằng: “Nhưng mà Ngưng Nhi đang rất đau đó...” Lải nhải cả một thôi một hồi, phát tiết hết tâm tình.

Rốt cuộc vị thần y đứng đối diện cũng phải bùng nổ: “Ngươi ồn ào gì thế? Rốt cuộc có hiểu hay không? Ai sinh con mà không như vậy! Ta không phải đã nói với ngươi rồi à, thân thể của cô ấy hoàn toàn không có vấn đề gì cả! Ta tốt xấu gì cũng là thần y, không được người tôn kính thì thôi, bây giờ ngay cả sinh con cũng muốn ta ở bên cạnh chờ! Ta đã không nói gì rồi, ngươi cũng đừng nên quá đáng!”

Vô Trần hoảng hốt nhìn gương mặt phóng đại trước mắt nổi giận đùng đùng, đang lúng túng không biết phải làm gì, bỗng nghe bên trong truyền đến một giọng mừng rỡ: “Chúc mừng công tử, là bé trai!” Theo cùng là một tiếng khóc véo von. Vô Trần không còn suy nghĩ được gì, quay người chạy thẳng vào phòng.

Thoáng thấy đứa nhỏ nằm trong lòng Lưu Nguyệt, Vô Trần vội vàng nhận lấy, ôm đến trước mặt ta: “Ngưng Nhi, nàng xem này, con của chúng ta! Dễ thương chưa này!”

Ta thật sự rất mệt, nhưng nhìn nam tử đang cực kỳ kích động trước mặt, cùng với đứa nhỏ bụ bẫm đáng yêu kia, cũng thấy rất vui.

Không ngờ lại nghe tiếng nói: “Trẻ con mới sinh ra không phải đều là cái dạng đó sao, mặt mày nhăn lại, có gì mà đẹp chứ!” Là tên thần y thối tha kia, bộ dạng đầy khiêu khích.

Vô Trần bất mãn: “Ngươi nói bậy bạ gì đó!” Giống như bị đạp lên đuôi, phát huy trách nhiệm của phụ thân.

“Hừ!” Đỗ Nghĩa cùng Vô Trần trừng mắt nhìn nhau.

Ta thở dài trong bụng, thật sự là mệt chết đi được, muốn nghỉ ngơi. “Vô Trần, thiếp mệt rồi! Chàng bảo mọi người ra ngoài hết đi! Tự Thủy, ngươi tiễn Đỗ tiên sinh nhé!” Đã không thông cảm với ta, vậy thì đừng trách.

Vô Trần nhìn ta đầy áy náy. Đỗ Nghĩa thì rặt một nỗi kinh hoàng, rất nhanh tự động lủi ra ngoài.


`


Sinh hạ Luyến Trần, Vô Trần lúc nào cũng bắt ta bồi bổ cơ thể, nghỉ ngơi thật tốt, mỗi ngày đều canh gà tổ yến, hơn nữa không cho bước ra khỏi phủ, nghe đâu là ý của Đỗ thần y. Ta cũng chỉ có thể cảm thán, đàn ông đôi lúc cũng thật nhỏ nhen.

Hôm nay khó khăn lắm mới có thể lẻn đi được, ta nhẹ nhõm thở ra một hơi. Nhưng vì không để Vô Trần lo lắng, ta còn dẫn Lưu Nguyệt với Tự Thủy theo cùng.

Ta vừa đi đường, vừa phấn khởi đưa mắt nhìn ngó xung quanh. Cuộc sống của dân chúng bình thường dường như càng thêm phần náo nhiệt! Nhìn đến hoa cả mắt, định thần lại thì đã thấy có bóng người sắp ập tới. Lưu Nguyệt tiến lên một bước, ngăn lại người nọ. Tự Thủy mắng: “Mắt mũi để đâu vậy?”

Ta đang tính mở miệng khuyên các cô ấy đừng gây thêm chuyện, bởi vì ngay cả ta cũng có nhìn đường đâu. Đột nhiên thấy người nọ gập người xuống: “Thật xin lỗi!”

Ta mỉm cười. Người ta nếu đã nhận lỗi rồi, thì không cần làm rùm beng nữa. “Không có chi! Lưu Nguyệt, chúng ta đi!”

Hài lòng dạo một vòng, sau đó hồi phủ, bằng không đầu hỏa long kia sẽ phát hỏa đó. Đi vào phủ, nhìn thấy Ngô Thừa Viễn đang nói chuyện với Vô Trần.

“Lúc này đánh lùi bọn chúng, thật là thích thú mà! Diệu kể của công tử quả nhiên lợi hại!” Ngô Thừa Viễn vô cùng bái phục. Nói về chính trực thanh liêm, hắn có thể tự nhận, nhưng nói đến mưu kế sách lược, chỉ sợ hắn có thúc ngựa cũng không theo kịp Vô Trần.

“Mặc dù lần này đã cho bọn chúng đả kích lớn như vậy, nhưng chủ lực vẫn còn chưa diệt hoàn toàn, cẩn thận chúng chờ thời cơ gây rối đấy. Đây mới là điều đáng lo!” Vô Trần giọng nhàn nhạt.

“Không sai! Nhưng mà trải qua lần này, hẳn là chúng sẽ thu mình lại!” Ngô Thừa Viễn cân nhắc.

“Cẩn thận vẫn tốt hơn! Ngươi cũng đừng quên, chúng đều là lũ liều mạng đó!” Vô Trần nhìn sâu vào mắt hắn, sau đó tiến về phía ta: “Ra ngoài đi dạo rồi, tâm tình đã thoải mái hơn chưa?”

Ta nhoẻn miệng cười: “Dạ rồi!” Cho đến bây giờ ta vẫn không tin có gì có thể giấu được chàng.

“Vậy thì tốt, ngày mai ta với nàng đi ngắm hoa nha!” Mắt Vô Trần sáng rực.

“Dạ!” Ta đáp ứng rất sảng khoái. Ngô đại nhân đáng thương bị ném sang một bên. Chuyện đại sự quốc gia, ta không có hứng thú.

Mấy ngày sau, Ngô đại nhân lại vội vã chạy vào phủ, hắn cả ngày cứ chạy lòng vòng trong phủ như vậy, mang đến một chỗ tốt chính là việc kinh doanh của Vô Trần càng lúc càng thuận lợi. Người người đều cho rằng Nhật phủ có Ngô đại nhân chống lưng.

“Ngô đại nhân, có chuyện gì mà vội như vậy?” Vô Trần hôm nay vừa khéo không ở trong phủ.

“Việc này.....” Hắn gấp đến độ mồ hôi chảy ròng ròng.

“Không nói thì thôi, ta đi vậy!”

“Chờ một chút, xin chuyển cáo công tử! Tướng quân của Thiết kỵ doanh bị ám sát!” Giọng hắn rất gấp, nói xong dợm bước đi, xem ra hẳn có rất nhiều chuyện phải xử lý.

“Khoan đã!” Ta đang nằm dài trên ghế lập tức ngồi thẳng dậy, không để ý chính sự không có nghĩa là không quan tâm quốc gia. Thiết kỵ doanh chính là quân đội đồn trú ven biển chống lại bọn giặc cướp Phù Tang. “Tướng quân thế nào rồi?”

“May nhờ Đỗ tiên sinh đến kịp, cứu được mạng sống!”

Ta gật đầu. Đỗ Nghĩa tuy rằng không muốn bị người chú ý, nhưng vẫn lấy đại nghĩa dân tộc làm trọng. Tất nhiên không thể loại trừ việc hắn trông cậy vào quân đội bảo vệ người nhà của mình, đồng thời tránh khỏi sự trả thù của chúng ta. “Là người Phù Tang làm?”

Ngô Thừa Viễn kinh ngạc ngẩng đầu, hẳn là không ngờ ta biết việc này. “Căn cứ vào miệng vết thương mỏng, cùng với lực độ ngay đều thẳng tắp, cho nên phỏng đoán là tư thế cầm đao của người Phù Tang!”

“Ngươi có việc thì đi trước đi! Chờ Vô Trần trở về, ta sẽ nói với chàng!” Ta trấn tĩnh lại, nói giọng bình thường.

Hắn vội vã dời chân.

Giữa trưa, Vô Trần trở về. Ta nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chàng: “Chàng biết rồi à?”

Vô Trần ngạc nhiên, sau đó gật đầu: “Vậy là nàng cũng biết!”

“Có đầu mối chưa?” Ta biết chàng chán ghét những tranh đấu chính trị, nhưng điều này không có nghĩa là chàng không quan tâm quốc sự.

“Vẫn chưa! Ta đã xem qua, căn cứ vết thương mà nói, phải là cao thủ, thủ pháp liền mạch lưu loát. Người Phù Tang mặc dù tàn nhẫn, nhưng không giảo hoạt như vậy, có lẽ đơn thuần chỉ là một vụ ám sát, chỉ cần tìm được kẻ ra tay thôi!” Vô Trần phân tích.

Kẻ ra tay? “Làm sao tìm chứ?”

Vô Trần nhíu mày: “Đây mới chính là chuyện đau đầu. Một sát thủ tuy rằng không có vai trò gì lớn, nhưng mà không thể để cho hắn luôn nhiễu loạn các quan viên được! Qua nhiều năm cướp bóc ở vùng duyên hải Chiết Giang, đã rành rọt tiếng địa phương, hơn nữa bề ngoài cũng khó phân biệt, cho nên muốn bắt được hắn cực kỳ khó!”

Người Phù Tang, trước kia ở trong cung cũng thấy qua nhiều người Phù Tang tiến cống, nhất cử nhất động đều rất khuôn phép. “Chẳng lẽ người Phù Tang không có đặc điểm gì sao?”

“Bọn họ vô cùng nhanh nhẹn dũng mãnh, lại không sợ chết! Hơn nữa, ngôn ngữ động tác đều rất cứng ngắc, nhưng những điều này vẫn chưa đủ để gọi là đặc thù!” Vô Trần buông tiếng thở dài.

“Ăn trưa đã rồi tính! Có tinh thần thì không có gì có thể làm khó phu quân anh minh của thiếp!” Ta an ủi, “Bây giờ, vào nghỉ ngơi một chút đi.”

Vô Trần nhìn ta gật đầu, đi vào nhà.

Ta đứng một hồi, vẫn chưa nghĩ ra gì, đành phải từ bỏ, quay đầu nói với Lưu Nguyệt: “Ngươi xuống nhà bếp dặn bọn họ làm món thanh đạm thôi.” Tâm tình của Vô Trần không được tốt lắm, vẫn là ăn mấy món thanh đạm thì hơn.

Lưu Nguyệt xoay người, quay mặt đụng phải Tự Thủy đang bưng trà tới, chén trà vừa nảy lên, Tự Thủy đã đưa tay giữ lại. Lưu Nguyệt ngượng ngùng nói: “Xin lỗi nha!”

Người Phù Tang, động tác cứng ngắc, trong đầu ta chợt lóe lên ý nghĩ. Ngày đó, suýt nữa đụng vào ta, giọng điệu xin lỗi rất chính trực, hắn cúi đầu, sau đó thẳng người bước đi, cùng những người Phù Tang trước kia nhìn thấy trong cung có cử động tương tự. Đúng rồi, bọn họ đề cao tinh thần võ sĩ đạo, chính là yêu cầu không được phép cẩu thả.

Ta đang muốn đi nói cho Vô Trần nghe tin này, đột nhiên thấy một ánh đao như tia chớp lấp lóe trước mặt. Lưu Nguyệt hô to một tiếng: “Bảo vệ phu nhân!” Sau đó tiến lên nghênh đón. Ta bị một đạo vải hồng cuốn lấy, trong chớp mắt, Tự Thủy đã đứng trước mặt ta.

Ta nhìn Lưu Nguyệt cùng một người bịt mặt giao đấu, ban ngày ban mặt cũng dám đến hành thích! Người này thật to gan, hoặc là đây chính là điểm thông minh của hắn, ban ngày đề phòng lỏng lẻo, hơn nữa lúc rút lui cũng dễ dàng lẩn vào đám đông. Điều hắn không ngờ tới có lẽ là việc hai thị nữ bên cạnh ta người nào cũng là cao thủ.

Người trong phủ thấy động ùa ra, kẻ đó đột nhiên tung ra mấy chiêu kỳ lạ, xông ra ngoài.

Vô Trần vội vã đến trước mặt ta: “Ngưng Nhi, nàng có sao không?”

Ta mỉm cười: “Không sao! Hơn nữa, thiếp có lẽ đã biết hắn là ai rồi!”

Vô Trần hoài nghi: “Nàng biết?”

“Chỉ là thiếp không rõ vì sao hắn lại vào phủ hành thích chứ?” Ta cảm thấy khó hiểu.

Vô Trần suy ngẫm một hồi:“Nếu đã đi ám sát tướng quân, chứng tỏ là hắn đã quan sát một thời gian dài rồi! Chúng ta không chú ý, khẳng định là ta đã bị hắn đã phát hiện, sau đó hắn tưởng ta chỉ là thương nhân, đối phó càng dễ!”

“Vậy vì sao lại tấn công thiếp?” Ta nhìn theo phương hướng thích khách bỏ chạy, hỏi.

Vô Trần cũng giương mắt lạnh lẽo về hướng đó: “Có lẽ là muốn dụ ta ra, có lẽ là muốn giăng lưới bắt gọn, không tha một ai! Nhưng mà, ta sẽ cho hắn biết hắn đã phạm phải sai lầm lớn đến đâu!” Ngữ khí lãnh khốc khiến mọi người đều cảm thấy một trận không khí lạnh.

“Để Lưu Nguyệt và Tự Thủy đi nhận diện đi!” Ta kéo tay chàng, hài lòng nhìn hơi thở như băng của chàng trở lại bình thường. Vô Trần tuy là một công tử văn nhã, nhưng chỉ cần động tới việc hay người quan trọng trong lòng, hàn khí trong xương cùng khí phách uy nghiêm sẽ bộc phát ra ngoài.

“Các cô ấy sao biết được?” Vô Trần hoài nghi.

Lưu Nguyệt và Tự Thủy cũng ngớ người ra.

Ta hỏi: “Còn nhớ mấy bữa trước đi dạo phố có người thiếu chút nữa đâm sầm vào ta không? Ta đoán hắn chính là sát thủ Phù Tang!” Lưu Nguyệt cùng Tự Thủy là do Vô Trần lựa chọn kỹ lưỡng, ta tin tưởng bọn họ đều nhạy cảm đối với người lạ.

“Các ngươi lập tức đi tìm Ngô đại nhân, sau đó làm theo lời phu nhân!” Vô Trần không có ý hỏi tiếp, chàng hoàn toàn tin tưởng ta. “Đến quán trọ mà tìm, hắn nhất định còn không biết chúng ta đã nhận ra hắn! Nếu tìm được hắn, cần phải bắt ngay!”

Sự thật chứng minh ánh mắt của ta không sai. Quả nhiên ở một quán trọ phát hiện hành tung của thích khách, dưới sự liên thủ của mấy vị cao thủ cung đình Đại Nguyên, đã bị tóm gọn.

Vô Trần lại lặng lẽ chỉ huy quân đội bao vây đả kích bọn “rùa” rụt đầu hải tặc Phù Tang. Vô Trần của ta ---- an bang, trị quốc, bình thiên hạ không gì không làm được! Cho dù rời xa triều đình, cũng là hào quang bức người. Mối nguy từ phía Phù Tang tạm thời kết thúc.

Cho dù tránh xa trung tâm của quyền lực, ta với Vô Trần vẫn thường xuyên bị đẩy ra phía đầu ngọn sóng! Nhưng mà, cuộc sống như vậy mới muôn màu muôn vẻ chứ!


on 1 tháng 1, 2013


... và lại già thêm một tuổi =_=

Cảm thán thời gian sao trôi nhanh quá (_ _!!)