Hiển thị các bài đăng có nhãn ái thượng nữ lão sư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ái thượng nữ lão sư. Hiển thị tất cả bài đăng
on 14 tháng 7, 2013
Ái Thượng Nữ Lão Sư
Tác giả Lăng Duệ
Dịch Bướm Mùa Đông (Phiên Phiên)





Quyển thứ ba – Những lần đầu tiên của chúng ta


Ánh đèn không quá sáng, nhưng đủ để nhìn rõ nét tươi trẻ của em. Vào một đêm trăng không quá tròn, nắm tay sánh bước bên nhau.

 Tháp đồng hồ ở xa lấp lánh ánh đèn, trên đường Trường An xe lại người qua. Hưởng thụ những cơn gió nhẹ phả lên mặt, nghe âm thanh em nhỏ nhẹ thố lộ lời trong lòng, chuyện cũ đan vào nhau thành dòng kí ức triền miên vô tận. Trong khoảng hồi ức ấy, chúng ta đều ở vào những ngày xưa.

 Lần đầu tiên, đụng nhau ở hành lang. Sổ sách trong tay đều rơi xuống, cất lên một tiếng xin lỗi ngượng ngập, nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn. Lúc đó, em trong mắt tôi, là một đứa trẻ nghịch ngợm. Không giận em đụng phải tôi, chỉ cảm thấy buồn cười. Thiếu niên ngoan liệt, còn cảm thấy em vô sầu vô lo. Hoặc giả, ở những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, em vẫn đang dệt một giấc mộng phù hoa, rực rỡ, xinh đẹp.

Lần đầu tiên, đối mặt nhau trong lớp. Trong mắt em chứa đầy tia kinh ngạc, em cực lực che giấu, giấu không được nên chột dạ và bất an. Muốn trêu chọc em một chút, cuối cùng cũng dẹp bỏ ý nghĩ đó. Sự đơn thuần trong mắt em làm cho tôi có chút không nỡ, không muốn để cho một đứa trẻ kiêu ngạo ngay trên lớp bị mất mặt khó coi.

 Lần đầu tiên, gọi em trả lời câu hỏi. Cũng nghĩ đến chuyện em nhất định sẽ không theo quy củ, nhưng lại không đoán được em cư nhiên phản ứng lại. Nhếch nhẹ khóe miệng, trong ánh mắt lộ vẻ chọc tức. Một câu “Cô đoán xem!” khiến cả lớp học cười to, cuối cùng em cũng chịu thỏa hiệp, ngoan ngoãn tuân theo quy củ mà trả lời. Biết em to gan, cũng không ngờ đến mức như vậy. Đáp án tựa hồ như hoàn mỹ, bắt đầu hiếu kì, đứa học sinh trong mắt các thầy cô khác bị cho là “sinh nhầm” như em, rốt cuộc là đại trí tuệ hay tiểu thông minh (quá khôn ngoan hay thông minh đột xuất). 

 Lần đầu tiên, cầm trên tay bài thi điểm cao của em. Vui vẻ và tự hào, tràn đầy niềm tin. Tôi biết em là một đứa trẻ rất dụng tâm, trong bài viết không hề viết nhăng viết cuội, ý văn bay bổng. Bắt đầu có chút hiếu kỳ về thế giới nội tâm của em, vẻ bên ngoài tuấn lãng ẩn giấu bên trong là một thảo nguyên như thế nào. Trái tim của em có phải cũng khoáng đạt bao la như văn em viết hay không?

Lần đầu tiên, khen em trên lớp. Nhìn thấy em tỏ vẻ tự tin tràn đầy, tự nhiên nảy ra ý định trêu em, trong tiếng cười to của mọi người, em quay lại oán hận nhìn bạn cùng bàn. Song, chỉ trong một thoáng quay đầu, em cười, lại vừa thẹn thùng cúi đầu xuống. Luôn cho rằng em là một đứa nhóc bướng bỉnh nghịch ngợm, lần này, mới phát hiện hóa ra em cũng có phản ứng của một nữ sinh.

 Lần đầu tiên, phê bình em trên lớp. Một bài văn thấp điểm làm tôi vô cùng đau lòng, chỉ sợ em có tình cảm nhất thời mà bỏ lỡ tiền đồ như gấm hoa. “Bức tường ngăn cách”, chưa từng nghĩ đến tình cảm này dành cho tôi. Nhìn ánh mắt ủy khuất của em, lại lo không biết có phải bản thân mình phê bình quá gay gắt. Yêu sâu đậm, đau đớn lòng, quan tâm hóa thành lo lắng. Tôi cho rằng em sẽ hiểu, chỉ là không ngờ rằng, người thật sự không hiểu gì lại là tôi.

 Lần đầu tiên, nói chuyện với em. Lúc này mới biết được, kiên cường và hào hiệp của em, bên trong chất chứa cô độc và ủy khuất. Từ nhỏ đã sống độc lập, lớn lên một mình sống một mình xử lý mọi việc. So với những đứa trẻ khác, em hiểu chuyện nhiều hơn, càng phát hiện, chênh vênh của em cũng nhiều hơn. Em khóc nói với tôi rằng, xin đừng thất vọng vì em, nước mắt theo gương mặt chảy xuống, trái tim bị co thắt đến đau đớn. Tôi vẫn xem em là một đứa nhỏ, một đứa nhỏ cần người quan tâm và yêu thương.

Lần đầu tiên, tựa đầu vào vai em. Cứng đầu kéo tôi đến bệnh viện, ngồi trong xe, tựa đầu vào bờ vai em. Bờ vai đơn bạc mà non nớt, tim em đập rất nhanh, hô hấp dồn dập, muốn quay đầu lại nhìn cũng không dám nhúc nhích, gương mặt đỏ hồng lên, tự nhiên có vẻ rất dễ thương. Có thể, trong lòng em lúc đó đã cuồn cuộn phong ba, còn cố ý làm ra vẻ mặt không chút gợn sóng.

 Lần đầu tiên, cùng em nằm trên một giường. Đêm đó, đã kể cho em nghe một chuyện xưa. Có lẽ em đã sớm đoán được vai nữ chính trong vở kịch buồn đó là tôi, trong bóng tối, đột nhiên cảm nhận được hào khí và bi thương của em. Trong giấc mơ, em nói hàm hồ gì đó không rõ, chỉ từ ngữ điệu cảm giác được một tia thương cảm. Sáng sớm khi tỉnh lại, lọt ngay vào mắt là em đang uốn người, bĩu môi mà ngủ say.

 Lần đầu tiên, nhìn thấy em bồi hồi ngẩn ngơ. Ở góc tường đi qua đi lại, thân thể đã bị thương cũng không thèm quản không thèm để ý. Âm ba mươi mấy độ, em cứ như vậy ngồi ở góc tường để mặc tuyết rơi. Rốt cuộc, tôi không thể nhẫn nhịn được chuyện chỉ làm một khán giả ở xa, muốn chạy xuống dưới, tìm được em, mở ra khúc mắc trong lòng em, vuốt phẳng vết thương trong lòng em. Không biết vì sao chuyện chia lớp đối với em lại nảy sinh ra sự ảnh hưởng lớn đến thế, nhìn thấy gương mặt em ngày một gầy gò. Lần này, là tôi đã khiến em bị thương.

 Lần đầu tiên, nghe em nói yêu. Cho đến lúc em nói “Em yêu cô!”, dường như có một luồng điện xẹt qua trong đầu. Suy nghĩ đình chỉ, lý trí toàn bộ biến mất, ý thức cũng tan rã, thậm chí ngay cả khả năng ngôn ngữ cũng dường như mất đi. Không cảm nhận được hô hấp, cũng không nghe tiếng tim đập, hoảng hoảng hốt hốt, như thật như mộng, như gần mà cũng như xa.

Lần đầu tiên, hôn. Xung động, dồn dập, thậm chí có cả sự quyết tuyệt của thiêu thân lao vào lửa đỏ. Em đột nhiên biến thành một người không phải là Chu Minh tôi đã từng quen biết, quá nhiều xa lạ và khó hiểu. Thậm chí không có cả thời gian để tự khảo và ngẫm nghĩ. Thế tục luân lý, đạo đức thầy trò đồng loạt đả kích tôi. Tôi muốn trốn chạy, chỉ muốn trốn chạy.

Lần đầu tiên, chờ em tỉnh lại. Nhìn cổ tay em quấn băng trắng thật dày, nước mắt đọng lại thành từng giọt theo má rơi xuống. Bức di thư dính đầy máu tươi, sợ hãi đến cả người đều phát run. Tôi đã từng nghĩ đến chuyện chạy trốn khỏi thế giới này, tịnh không nghĩ đến em lại không nói một lời đã từ bỏ cuộc sống. Dùng cách kịch liệt và cực đoan như vậy để trừng phạt tôi. Khiến tôi nhận ra, trong lòng tôi, em là một Chu Minh không thể phục hồi, không thể thay thế, thậm chí, không thể nào không để tâm đến em.

Lần đầu tiên, cảm nhận được “yêu”. Lần này, em phải đi xa. Bức thư trúng tuyển đỏ màu mực kiêu hãnh, không nhìn ra em có chút vui vẻ nào. Trường đại học này đối với cuộc sống em mà nói, không được tính là một giới hạn đáng để vượt qua, thậm chí có thể xem như một thất bại. Đột nhiên cảm giác được, từ giờ phút này trở đi, em sẽ không còn xuất hiện trong ngôi trường cấp ba này nữa, không còn cơ hội ngẫu nhiên gặp em ở đâu đó. Có cảm giác tổn thương và mất mát. Bắt đầu biết chờ đợi, đợi em lớn lên, trưởng thành hơn, bớt đi ngây ngô và non nớt. Đột nhiên phát hiện có một chữ từ từ được ráp vần, càng ngày càng rõ nét, đó chính là chữ - yêu.

Lần đầu tiên, tiễn em đi xa. Giúp em sắp xếp ổn thỏa hành lý, không muốn để em một mình đi xa, dù biết em ra đi không phải là lưu lạc, dù biết em sẽ trở về cố hương. Cuộc nói chuyện ở Tây An không khỏi khiến tôi phải dùng một cách khác để nhìn nhận em, hoặc là, tôi nên xem em như một người trưởng thành mà đối đãi. Không phải giáo huấn hay khuyên bảo, mà là bình đẳng nói chuyện. Em nói, em muốn cùng tôi đứng bên bục tam cấp, mà nay, trong trăm ngàn bước trên con đường em phải đi kia, em mới bước bước chân đầu tiên.

 Lần đầu tiên, sau khi em đi khỏi, tôi nhớ em. Cứ đứng ngẩn người ở góc cuối hành lang, hoặc đi đến góc tường em vẫn thường hay ở đó. Vào kì nghỉ, trường học trống không, đến lớp học, ngồi vào bàn em đã từng ngồi, phát hiện trên mặt bàn có khắc một hàng chữ - Nothing but your love. Lúc em khắc dòng chữ này, em nhất định chưa từng nghĩ đến, sẽ có ngày tôi ngồi ở đây. Chu Minh thông minh, em có thể tính toán được hết mọi thứ, vậy em có đoán được tôi đang nhớ em hay không?

 Bảy năm, giữa chúng ta đã có quá nhiều cái “lần đầu tiên”. Bốn năm xa cách, chúng ta đều cảm nhận được mỗi một phút giây cô tịch, sống một ngày lại một ngày trăng tàn ngày lên. Em đang dùng một trái chân thành nhất để yêu, để che chở, bảo vệ, dùng cách thức lãng mạn nhất để biểu đạt tình cảm, khiến tôi từ từ cảm nhận được phần tình cảm sâu đậm và chân thành. Em dùng rất nhiều thời gian để chờ đợi, bước chậm lại để tôi theo kịp bước em, để tôi can đảm mở lòng tiếp nhận.

 Đứng trên tường thành, cảm khái sâu sắc. Ánh đèn và ánh trăng hòa quyện thành một bầu không khí rất mông lung, em đang đứng trong cơn gió nhẹ thổi, khẽ khép đôi mắt, im lặng cảm nhận khoảnh khắc chúng ta bên nhau. Bóng dáng em vẫn là thứ tôi đã từng rất quen thuộc, khác chăng chỉ là trong ánh mắt không có khắc khoải và u buồn, mà là sự bình tĩnh tự nhiên. Ánh trăng rất thanh khiết, nhưng lòng tôi lại không yên tĩnh như ánh trăng kia. Có những lời, tối nay tôi rất muốn nói.

 Tôi yêu em!

Lần đầu tiên nói tiếng yêu, lại nói tiếng xin lỗi, xin lỗi, vì đã để em đợi quá lâu. Tôi yêu em, tôi yêu một đứa trẻ đã từng rất ngây thơ lỗ mãng, cũng yêu một Minh kiên cường và đảm trách như bây giờ. Yêu bóng dáng hao gầy của em, yêu ánh mắt thâm thúy của em và nét mặt u buồn của em. Tôi đợi mình nói ra lời trong lòng, tôi biết, em cũng đã đợi, thậm chí rất lâu rất lâu.



 Ái Thượng Nữ Lão Sư
Tác giả Lăng Duệ
Dịch Bướm Mùa Đông (Phiên Phiên)




Quyển thứ ba - Ta quay lại cùng người bên nhau

Từ ngày Minh đi, cuộc sống khôi phục lại an tĩnh như bình thường, chỉ có một điều khác biệt duy nhất, là có Dương Dương ở bên cạnh.

Trong điện thoại, Minh không chỉ một lần hỏi thăm tình hình của Dương Dương. Đối với đứa trẻ này, dường như Minh còn dụng tâm yêu thương hơn cả tôi. Mỗi buổi tối, vừa nghe tiếng điện thoại reo là Dương Dương vui sướng chạy đi bắt máy, sau đó sẽ gọi to “Minh Minh”!

Bao nhiêu yêu thương sẽ có bấy nhiêu sầu, không biết vài năm sau nữa, khi Dương Dương đủ trưởng thành để nhận thức được mối tình không được người đời chấp nhận, nó sẽ có cách nghĩ như thế nào, hay phản ứng như thế nào.

Trời ấm dần lên, băng tuyết cũng dần tan ra. Đột nhiên hi vọng mau đến mùa hè, khi kì nghỉ bắt đầu, đứa trẻ đã trưởng thành kia sẽ mang theo hành lý thật sự trở về.

Những ngày tháng chờ đợi không vì kì nghỉ mà trôi qua nhanh hơn, thường chỉ đứng bên cửa sổ mà ngơ ngẩn nhìn ra ngoài, tựa như bóng dáng thân thuộc kia sẽ xuất hiện ở ngay trước mắt, sau đó chạy như bay lại, phủ đầy trong ánh mắt là một gương mặt anh tuấn.

Tiếng nhạc điện thoại reo lên phá vỡ buổi trưa yên ả, cũng làm tan cơn buồn ngủ. Cầm điện thoại di động lên, phát hiện đây có vẻ là cuộc gọi không nên có, ba chữ “Hàn Học Hiên” khiến tôi một chút nghi hoặc. Từ khi Minh đi, anh ta chưa hề liên lạc với tôi, không biết có phải phát sinh ra những vấn đề rắc rối gì hay không… Trong lòng bất an, không có chuyện không lên Tam Bảo, không biết lần này anh ta định lên sân khấu diễn vở kịch gì.  

Anh ta chỉ hời hợt, rằng thầy giáo của con trai gọi điện đến, nói Dương Dương bị thương ở trường học, hiện giờ đang nằm trong bệnh viện.

Hơi bất ngờ với sự bình tĩnh của anh ta, có lẽ khi xử lý những vấn đề đột ngột ngoài ý muốn, đàn ông lý trí hơn phụ nữ nhiều lắm. Nhưng mà, thái độ của anh ta khiến tôi thất vọng đến mức gần như tuyệt vọng, dù sao cũng là con trai ruột của mình, vì sao anh ta có thể điềm nhiên coi như không mà thông báo cho tôi như thế!

Không muốn biện giải, cũng chẳng muốn chất vấn, thậm chí nói thêm một câu cũng không có một chút ý nghĩa. Vội vàng chạy đến bệnh viện, nhìn thấy trên cánh tay con trai quấn băng trắng toát, ánh mắt có một chút mờ mịt.

Đột nhiên cảm thấy khủng hoảng, chỉ đứng chôn chân ở đó rất lâu không biết nên tiến thoái thế nào. Giáo viên nói, tốt nhất là lần sau lại đi kiểm tra tổng quát một lần, nhưng đối với tôi, nơi đây như lần đầu đến, vẫn là một thành thị rất xa lạ, thậm chí đến một bệnh viện chuyên khoa xương danh tiếng tôi cũng không biết.

Bỗng Dương Dương kéo kéo vạt áo tôi, mồ hôi trên trán chảy ướt của mái tóc.

Lần sau đi kiểm tra lại, chuyên gia uy tín, mấy chữ đó cứ quanh đi quẩn lại trong đầu. Nhớ đến bệnh viện HH, nghĩ đến Tây An, suy đi tính lại, cũng may cách kì nghỉ cũng không còn bao xa, xin cho con trai nghỉ sớm hơn, bản thân cũng nắm bắt cơ hội này, đến Tây An một chuyến.

Gọi điện cho Minh, chuông reo rồi tắt mấy lần cũng không có người bắt máy. Nghĩ lại mấy ngày nay hình như nhóc ấy có chuyện phải làm, mấy ngày trước còn nói năm tư học rất nhàn nhã, có thể là ngẫu nhiên gặp phải chuyện gì phải xử lý. Hi vọng lần này chúng tôi đến sẽ không tạo thêm gánh nặng hay áp lực gì cho nhóc.

Gọi liên tục đến tối mới nói chuyện được với Minh, vừa nghe đến Dương Dương bị thương, giọng nói của Minh ngập tràn khẩn trương và lo lắng, muốn lập tức liên hệ bệnh viện, thậm chí thiếu chút nữa còn muốn quay về.

Hàn Học Hiên lãnh đạm, thành thị thì xa lạ, một mình trong hoàn cảnh khó khăn lại nhớ người thân, giờ đây, nghe được giọng nhóc, bao nhiêu cảm giác đều hóa thành vui mừng và cảm động.

Tôi nói, tôi muốn dẫn Dương Dương đi Tây An.

Nhóc vô cùng ngạc nhiên, bận rộn như thế còn đòi quay về đón chúng tôi.  

Trong điện thoại, nhóc cười to. Còn tôi vì nhóc vui vẻ mà tâm tình cũng trở nên vui vẻ. Nhóc giờ đây dường như đã làm chủ cả vui buồn hờn giận của tôi, khiến tôi bắt đầu khẳng định tình yêu của mình.

Mua xong vé máy bay, không cách gì ngăn được xúc động trong lòng. Dương Dương vừa nghe đến đến Tây An gặp Minh Minh, tâm trạng đã vô cùng phấn khởi.

Đêm không thể nhắm mắt được, cứ trằn trọc trở mình. Mãi đến khi tia nắng hừng lên ở phía đông, cũng không hề có một chút buồn ngủ.

Tây An, cứ hễ nghĩ đến là trong lòng lại có cảm giác thấp thỏm, lo âu.

Vừa xuống sân bay đã gặp nhóc, lại là một thân y phục màu trắng, nổi bật giữa đám đông. Hai tay để vào túi quần, trên đầu là mũ lưỡi trai màu trắng quen thuộc, giữa cổ áo giắt kính mát màu đen. Nhóc đón lấy hành lý trên tay tôi, khư khư giữ khoảng cách. Trước mặt trẻ con, nhóc luôn biết chừng mực, không thể hiện hành động gì quá thân mật, tránh đi chuyện có cảm giác sơ sẩy.  

Trên đường đi, Minh và Dương Dương đấu võ mồm suốt, Dương Dương vô cùng vui vẻ, lời cũng trở nên nhiều hơn. Nói từ hoạt hình cho đến trò chơi điện tử, toàn những thứ tôi nghe mà chẳng hiểu gì, giờ mới phát hiện thì ra giữa mình và con trai cũng tồn tại một cái gọi là “khoảng cách thế hệ”.

Taxi chạy vào thành phố, cảm giác đường xá xe cộ có chút lạ lẫm. Lúc này, Minh mới nói với tôi – mẹ tôi bị bệnh, đang nằm ở bệnh viện.

Nhận được tin tức này, vô cùng kinh ngạc, nối tiếp theo đó là lo lắng. Rất lâu không về nhà, cũng không biết ba mẹ thân thể có an khang hay không, tôi tự trách, vì con cái, đành lỗi hiếu đạo.

Ngồi trong xe trầm mặc không nói gì.

Cho đến khi gặp được mẹ, tâm phảng phất mới an định xuống. Ngồi ở giường bệnh của mẹ, thiên ngôn vạn ngữ không thốt nổi một câu.

Minh cũng không nói nhiều, chỉ yên lặng đứng ở một bên. Mẹ nhìn thấy Dương Dương liền có chút kích động, không khỏi hỏi han ân cần, tán gẫu chuyện nhà. Dương Dương có vẻ lúng túng không quen, lại thấy Minh đứng cạnh cứ nháy mắt liên tục, không nén được buồn cười.  

Không bao lâu, Minh nói muốn về trước. Giờ mới phát hiện, xung quanh đều là người nhà, sum họp đầm ấm, không khí này khiến nhóc không quen. Mẹ tìm đủ mọi cách giữ lại, có thể thấy, bà đã xem Minh như con cháu trong nhà, ngữ khí ôn hòa, ánh mắt từ ái.

Tiễn Minh ra đến cửa, chỉnh sửa đàng hoàng y phục trên người nhóc, đột nhiên muốn dặn dò gì đó, để nhóc chăm sóc tốt cho bản thân mình, lại cảm thấy có chút dư thừa. Nhóc giờ đã không còn là một đứa bướng bỉnh bất cần đời, mà đã khôn lớn, thành một người có khả năng đảm đương. Nhóc nhẹ cười, nhóc nhíu mày, trong cái thế giới phồn hoa này, nhóc biết bản thân mình cần gì, từng bước một nhóc đi theo cuộc sống chân thực, tựa như nhóc hay ví von bản thân mình, độc thiện kì nhân.

“Nếu như, em trưởng thành rồi nên cô ít lo lắng dặn dò hơn, vậy em thà cứ nhỏ hoài, như vậy, cô có chuyện không chuyện cũng trừng mắt cằn nhằn em, còn hơn... cô, vừa nhìn em vừa nhìn mây...”  

Minh đứng ở cửa bệnh viện, vừa nói vừa cười. Mỗi lần đều là nói nửa câu lại biến thành trích dẫn văn thơ. Vẫn là thơ của Cố Thành. Dường như đối với Cố Thành, nhóc đã thần tượng đến mức sùng bái. Những thứ trong sách, nhóc nghiên cứu như Kinh Thánh. Tựa như những nhân vật bước ra từ truyện cổ tích, đã từng, ánh mắt của nhóc vừa u oán vừa lãnh đạm, vừa thâm tình lại vừa lạnh lẽo, vừa lo lắng lại có vẻ bàng hoàng. Ngọn lửa ái tình không thiêu đốt được nội tâm nhút nhát, nhóc không dám để ánh mắt thể hiện tâm tư lo lắng trong lòng. Nhưng hiện tại, tôi đã nhìn thấy được cảm xúc trong đôi mắt nhóc, là sự nghị lực và kiên trì.  

Trong phòng bệnh, mẹ nắm lấy tay tôi, khẽ thở dài.

Đến lúc này tôi mới được biết, trong những ngày tôi đi xa gia đình, nhóc đã thay tôi chăm sóc người thân của tôi. Ánh mắt của mẹ nồng ấm, khi nhắc đến Minh, ngữ khí tràn đầy yêu thương. Mẹ nói, có một học trò như Minh là may mắn của tôi. Tôi muốn nói, giờ phút này, trong lòng tôi, từ rất lâu nhóc đã không còn là học sinh đơn giản như vậy, nhưng tôi không có mở miệng, có những thứ tình cảm, dựa vào thế tục và luân lý mà nói, rất khó tiếp nhận.

Mẹ nói, những ngày mới nhập viện, nhóc đều ở đây. Khi ổn định hơn một chút, mỗi ngày nhóc đều mang cơm đến, chạy đi chạy lại giữa bệnh viện, nhà và trường học. Thời gian rảnh rỗi, nhóc còn đánh cờ, uống trà với ba. Ba chỉ yên lặng ngồi ở một bên, không nói gì. Cho tới lúc đứng dậy muốn đi vòng vòng, mới nói một câu “Một thanh niên hiếm có.”

Cha mẹ tán dương khiến tôi vừa mãn nguyện, vừa cảm thấy bất an, chỉ cố gắng thuyết phục bản thân đừng nghĩ đến những chuyện sau này. Đối với cuộc nói chuyện của người lớn này, Dương Dương đã bắt đầu cảm thấy buồn chán. Dương Dương cứ nhìn ra cửa sổ, vừa bức bối lại miễn cưỡng bản thân an tĩnh ở một chỗ. Xem ra, sau hôm nay chỉ còn cách sắp xếp cho Dương Dương ở nhà Minh. Chỉ có để Dương Dương ở cạnh Minh mới khiến tôi yên tâm.

Mấy ngày nay đều ở bệnh viện chăm sóc cho mẹ, chỉ có như thế mới làm tôi vơi đi cảm giác tự trách. Anh hai nhiều lần nhìn tôi, muốn nói gì lại thôi. Luôn cảm thấy anh hai có điều gì đó muốn nói với tôi, chỉ là ở trước mặt nhiều người nên không có cơ hội. Tính cách anh hai vẫn như ngày trước, luôn rất kiệm lời, trong lòng lại tỏ như gương.

[Công viên Hoàn Thành]

Do dự mãi, anh hai rốt cuộc cũng đặt vấn đề, anh chỉ hỏi một câu – “Tiểu Cẩn, Chu Minh rốt cuộc là ai?”

Tôi mỉm cười, quan hệ của tôi và em, từ lúc ban đầu, đơn thuần nhất, chính là thầy trò, đến tận bây giờ - thầy trò, bạn bè, bạn đồng hành, đồng sự, thậm chí, người yêu.

Giống như mối tình đầu của tôi, anh hai vẫn là người đầu tiên biết được. Anh chỉ yên lặng ngồi một bên, lẳng lặng hút thuốc. Anh nói, anh và Minh cùng uống rượu, Minh say. Trên đường về nhà, Minh ngồi ở băng ghê sau xe khẽ gọi tên tôi. Từ thời khắc đó, anh hai đã biết tình cảm Minh dành cho tôi. Anh hai cũng từng làm khó, từng do dự, thậm chí, có một khoảng thời gian anh đối với Minh rất lạnh nhạt. Rốt cuộc, đứa nhóc quật cường đó đã dùng hành động thiết thực đi thuyết phục anh hai từ bài xích dần dần trở thành vui vẻ tiếp nhận.

Bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, tôi có thể nhận thấy. Im lặng và suy nghĩ đã bảy năm, đắn đo của tôi đã sớm không còn, chỉ là, đôi khi không đủ dũng khí để đối mặt.

Đời người gặp gỡ, ai mới là người đúng nhất, ai mới là người thích hợp nhất, chúng ta đều không cách nào biết trước. Trên con đường vừa bước đi vừa chờ đợi, có khi chúng ta lỡ mất người thích hợp nhất. Nếu như người thích hợp nhất của tôi là Minh, vậy thì, tôi nhất định không bị lỡ, bởi vì, nếu tôi có đi quá nhanh, lướt qua nhóc, nghoảnh đầu lại, nhóc cũng sẽ đứng nguyên ở đó đợi tôi.

Anh hai muốn tôi tự hỏi lòng mình, sau này chuyện tiếp theo phải dự tính như thế nào. Tôi nghĩ, đã từ lâu rồi tôi không còn lý do để lui, bởi vì trong lòng tôi, đã sớm quyết định.

Tôi cười nói với anh hai – “Anh, giúp em đặt hai vé máy bay đi Hàng Châu, em muốn cùng Minh đến Ô Trấn một chuyến."

Đột nhiên rất nhớ nhóc, nhóc khẽ mỉm cười, đôi mắt linh hoạt, lòng bàn tay đầy những đường chỉ tay chạy lạc, đôi cánh tay kiên cố siết chặt tôi vào lòng.

Đột nhiên nghĩ đến một bài thơ trong "Song ngoại":

Tôi nào đáng cho người yêu
Tôi nào đáng cho ai thương hại
Nguyện rằng mình biến thành khói thuốc
Bay lên trời một cách thong dong
Khi mưa bụi bắt đầu thấm ướt đọt hoa
Khi sương đêm che phủ lâu đài
Xin chàng hãy mở rộng cửa
Đón lấy những linh hồn vô định trôi qua
Khi mưa bụi bắt đầu thấm ướt đọt hoa
Khi sương đêm che phủ lâu đài
Anh hãy mở rộng cửa
Để đón lấy em trở về, cùng người bên nhau.

Muốn chạy ngay đến trước mặt nhóc, nói - "Cô yêu em, tựa như côn trùng kia đã hóa thành bướm, ở nhân gian này, say điệu vũ trong tình yêu của em."