Hiển thị các bài đăng có nhãn cha mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cha mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
on 4 tháng 8, 2014
CHỜ XUÂN 


Tên tiếng Trung: 等待春天
Tác giả: Mục Dã Thương Ưng
Dịch: Khuyên @ Cuộn lên




Thế giới này vĩ đại nhất chính là Mẹ. Mẹ có thể trao cho bạn hết thảy mọi thứ, kể cả sinh mạng của Mẹ.

 Mừng Lễ Vu Lan. Mừng Mẹ còn khỏe mạnh!

.

Đông. Tuyết phủ dày cánh đồng. Không tìm thấy bất kỳ món nào có thể lót dạ, Sói Mẹ dẫn theo Sói Con lang bạt trong màn tuyết trắng. Hai mẹ con đếm những dấu chân dài hằn trên tuyết, tìm kiếm dù là những mẩu thức ăn nhỏ xíu. Đã mấy ngày trôi qua, vẫn chưa có gì bỏ bụng, cả hai đói đến rã rời rồi. Sói Mẹ suy sụp cả tinh thần và thể xác, bèn dừng lại, liếm lông con.

Mẹ: Con có lạnh không?

Con: Lạnh lắm mẹ ơi! Sao trời lại lạnh như vậy ạ?

Mẹ: Bây giờ là mùa đông. Nhưng mùa xuân sẽ đến rất nhanh thôi.

Con: Hết mùa đông nhất định là mùa xuân sao mẹ?

Mẹ: Ừ, đúng rồi! Đông đến, tức là mùa xuân không còn xa nữa. Con ơi, mẹ mệt rồi, con chơi một mình nhé! Nhớ đừng chạy loạn, bẫy nhiều lắm đó. Có biết chưa?

Con: Vâng ạ! Mẹ ơi, sao mùa đông lại có tuyết rơi ạ?

Mẹ: Bởi vì tuyết là một phần của mùa đông. Cũng giống như chúng ta chỉ có thể sống ở nơi này.

Con: Thì ra thế... Vậy mùa xuân có gì hả mẹ?

Mẹ: Mùa xuân à, mùa xuân có rất nhiều rất nhiều hoa, có rất nhiều rất nhiều đồ ăn.

Con: Đồ ăn ạ? Vậy con thích mùa xuân lắm. Mẹ ơi, chúng ta qua mùa đông liền đi, được không mẹ?

Mẹ: Ngốc quá đi con ơi! Không có đông thì sẽ vĩnh viễn không có xuân đâu.

Sói Con đang nghịch chơi gần đó đột nhiên phát hiện thấy đồ ăn. Một khối thịt thật hấp dẫn! Tuy rằng ở hai bên khối thịt còn có thứ gì đó mà cậu không biết, nhưng đã đói đến mức này rồi, cậu hưng phấn la to.

Con: Mẹ ơi, mẹ ơi, mau qua đây! Có đồ ăn này! Một khối thịt lớn ơi là lớn luôn!

Mẹ: Đừng động đậy!

Con: Mẹ! Có gì thế ạ?

Mẹ: Con ơi, con đã nhìn rõ chưa? Đó là bẫy đấy, là thứ thợ săn chuyên dùng để bắt chúng ta. Không ăn được đâu con ơi!

Con: Sao bọn họ muốn giết chúng ta vậy mẹ?

Mẹ: Bởi vì bọn họ cũng muốn sống qua mùa đông, giống như chúng ta bắt những con vật nhỏ vậy.

Con: Thế chắc bọn họ cũng đói bụng, cho nên muốn ăn chúng ta.

Mẹ: Con của mẹ thật thông minh! Thế còn đói không nào?

Con: Vâng ạ... (giống như đang suy nghĩ gì đó lại giống như là đang lắc đầu) Mẹ... Con... Con không đói đâu!

Mẹ: Ngoan! Con phải học cách kiên nhẫn, chờ đến mùa xuân rồi, thứ gì cũng sẽ có. Hiểu không?

Con: Con hiểu rồi ạ!

Hai mẹ con tiếp tục bước những bước vô định trên tuyết. Cứ đi... Cứ đi... Sói Mẹ biết mùa đông này sẽ rất khó vượt qua, mỗi lần bà nhìn thấy ánh mắt của con mình, bà xót lắm. Con đói bụng, lòng bà đau, tâm bà tuyệt vọng, bà nhất định phải tìm ra thức ăn cho con. Khi hai mẹ con lại một lần nữa bước đến trước khối thịt khiến Sói Con vô cùng thèm thuồng kia, thì Sói Con không chịu nổi nữa, nó cứ đứng đấy nhìn chằm chằm khối thịt. Sói Mẹ thừ người ra. Rất lâu rất lâu sau đó, Sói Mẹ thở dài một hơi, giống như đã hạ xong quyết tâm.

Mẹ: Con ơi, bây giờ mẹ muốn đi đến một nơi rất xa.

Con: Dạ, Sói Con không sợ mệt, Sói Con sẽ đi với mẹ.

Mẹ: Chỗ này chỉ có bác thợ săn mới có thể mang mẹ đi. Với lại, chỉ có mình mẹ thôi con à!

Con: Vì sao ạ?

Mẹ: Ngoan! Bởi vì con cũng lớn rồi, cần phải sống một mình. Con hiểu chưa?

Con: Mẹ, mẹ muốn bỏ con sao? Mẹ không còn cần con nữa sao?

Mẹ: Không phải, mẹ cần con của mẹ chứ! Mùa xuân vừa đến, mẹ sẽ trở lại với con mà. Con phải hứa với mẹ con sẽ sống tốt, xuân về thì đến đây. Lúc đó, mẹ con mình sẽ gặp nhau nhé!

Con: Không phải mẹ nói thợ săn sẽ giết chúng ta sao?

Mẹ: Không, mẹ nói với họ muốn đi đến nơi kia, họ sẽ không giết mẹ đâu.

Con: Vậy... chúng ta làm thế nào tìm thợ săn đây ạ?

Mẹ: Con nhìn kìa, mẹ đi lấy cho con khối thịt kia, thợ săn liền biết mẹ ở đây rồi.

Con: Vâng ạ! Mẹ ơi, mẹ cũng đói, chúng ta cùng ăn nha!

Mẹ: Con ngoan, mẹ đi đến nơi kia, thứ gì cũng có, mẹ sẽ mang thật nhiều món ăn ngon về cho con.

Con: Vâng ạ!

Sói Mẹ lảo đảo bước về hướng bẫy, giữa gió tuyết phây phây phát ra tiếng thét chói tai... Trong lúc cái bẫy dần khép chặt vào người, bà vẫn cố sức giật khối thịt ra ném đến tay Sói Con, máu từ bụng bà chảy ra khiến Sói Con hoảng sợ, khóc thất thanh.

Con: Mẹ ơi... Mẹ ơi... Sao mẹ lại chảy máu? Mẹ ơi... Mẹ ơi... Mẹ gạt con... Mẹ muốn chết đúng không? Mẹ ơi... Mẹ ơi... Mẹ đừng bỏ con, mẹ đừng bỏ Sói Con..

Mẹ: Con ơi, mẹ... mẹ... sẽ không bao giờ xa con đâu, bởi vì mẹ yêu con.

Con: Không... Mẹ ơi...

Mẹ: Con ơi, con đã hứa với mẹ sẽ chờ tới mùa xuân, con quên rồi sao?

Con: Không... Mẹ ơi... Con không muốn mùa xuân, con cũng không muốn thịt, con chỉ muốn mẹ ở bên con thôi, mẹ ơi!!

Mẹ: Con ơi, nhanh nào! Mang đồ ăn đi đi, đi thật xa vào. Khóc! Ừ, con khóc đi, khi con chảy hết giọt nước mắt cuối cùng, mẹ sẽ quay về, mẹ hứa đấy!

Con: Mẹ... Mẹ ơi...

Mẹ: Đi đi! Nhanh nào!

Con: Vâng... Mẹ... Mẹ...

Sói Con mang theo đồ ăn, mang theo lời hứa của mẹ, vừa đi vừa khóc, lủi thủi bước về hướng đồng tuyết mênh mông. Nó cảm thấy lúng túng: Chẳng lẽ mùa xuân đến, mẹ sẽ trở về ư? Nhưng nó tin: Khi chảy hết giọt nước mắt cuối cùng, nhất định... nhất định... mẹ nó sẽ quay về.
on 15 tháng 9, 2012
Phật dạy: Thế gian và xuất thế gian có bốn ân đức


Tác giả không rõ
An Khuyên dịch
Nguồn: Kênh Phật Giáo



Sắp rằm tháng Bảy. Sắp lễ Vu Lan. Là lòng thành dâng tặng cha mẹ ♥


Photobucket



1. Phật dạy: Thế gian và xuất thế gian (1) có bốn ân đức lớn, đó là ân đức của cha mẹ, của chúng sinh, của đất nước và của Tam bảo (Phật – Pháp - Tăng). Bốn loại ân đức này, mỗi chúng sinh đều được hưởng bình đẳng.

2. Phật dạy: Ơn của mẹ, dành một kiếp (trăm ngàn vạn ức năm) cũng không đền đáp hết. Tình mẹ thương con, không gì có thể sánh bằng. Mười tháng hoài thai, không màng cực khổ, không thiết đồ đẹp cơm ngon, lòng không phút nào ngơi lo lắng, chỉ mong vượt cạn bình an sinh ra con khỏe mạnh. Gặp khi sinh khó (nữ nhân sinh hài tử, tựa như quấn trên người mảnh khăn liệm, thuận thì mẹ tròn con vuông, nghịch thì… Cho nên, ngày con ra đời được gọi là ngày ‘mẫu nan tử’ - mẹ phải vất vả lắm mới sinh ra được con), tựa như bị trăm ngàn vết đao chém xả (y học chia ‘đau’ ra làm chín cấp, nỗi đau sinh nở của người phụ nữ nằm ở cấp cuối cùng). Nếu an lành vượt cạn thành công, mọi người đều mừng vui. Bé vừa cất tiếng khóc, mười tháng khổ nhọc mang thai, mẹ đều không nhớ chút gì, giống như đang nghe một điệu nhạc tuyệt vời của hạnh phúc. Mẹ ôm con vào lòng, tình thương của mẹ như dòng suối cam lồ bất tận. Ân này đức này, núi cao đến đâu cũng thấy thấp, biển rộng dường nào cũng cạn khô. Nếu như hiếu thuận với mẹ, không làm trái ý mẹ, sẽ được trời phù hộ, ban phúc dạt dào. Có dùng hết một kiếp (trăm ngàn vạn ức năm), mỗi ngày sáng, trưa, chiều, tự cắt thịt bản thân dâng lên cha mẹ, cũng không báo đáp được hết công ơn một ngày của cha mẹ.

3. Phật dạy: Người nào giàu nhất thế gian? Người nào nghèo nhất thế gian? Chỉ biết, nhà có mẹ, được gọi là giàu. Mẹ mất rồi, nhà cùng khổ. Lúc có mẹ, ánh dương chói rạng. Mẹ đi rồi, ảm đạm hoàng hôn. Lúc có mẹ, ánh trăng ấm áp. Mẹ không còn, chỉ có đêm đen. Do đó, mọi người phải thành tâm hiếu dưỡng song thân, phúc đức này cùng với cúng dường chư Phật không có chi khác biệt.

4. Phật dạy: Người muốn hưởng phúc, phải vời một trăm vị cao tăng đại đức, một trăm vị tiên, một trăm vị bằng hữu đến một nơi bày đầy thất bảo (2), cúng dường trăm ngàn món ăn ngon, y phục đính ngọc quý, dùng trăm thứ trang nghiêm tô điểm giường nằm, lấy trăm loại thuốc chữa trị bệnh. Cứ như vậy trải qua trăm ngàn kiếp (ức ức vạn vạn năm), mới cầu được phúc đức. Còn không bằng để lòng hiếu thảo, hầu hạ cơm áo cho cha mẹ mình. Chăm sóc cha mẹ của mình, so với công đức trước đó lớn hơn trăm ngàn vạn lần.

5. Phật dạy: Bỏ công ngày đêm tích lũy trân bảo đem bố thí cho người khác, không bằng phụng dưỡng cha mẹ của mình.

6. Phổ Hiền Bồ Tát dạy: Phụng dưỡng cha mẹ, tôn kính thầy cô. Người biết tri ân, tại lúc sinh tử luân hồi, sẽ được hộ niệm; bằng như bội bạc vong ân, không được thiện trợ. Thế nên, chư Phật rất khuyến khích mọi người biết báo đền ân đức.

7. Phật dạy: Không gì thiện bằng hiếu. Không gì ác bằng bất hiếu.

8. Phật dạy: Trên đời nếu không có Phật, phải biết thờ phụng cha mẹ. Thờ phụng cha mẹ chính là thờ phụng Phật.

9. Phật dạy: Nếu như vác cha lên vai trái, cõng mẹ bên vai phải, trải qua ngàn vạn năm, chăm lo thức ăn quần áo, giường chiếu chăn đệm, thuốc men chữa bệnh, dẫu cho cha mẹ có đại tiện, tiểu tiện trên vai, vẫn chưa báo hết được ơn cha mẹ.

10. Phật dạy: Đệ tử tại gia, nếu như không biết hiếu kính cha mẹ, thầy cô, sẽ phạm vào tội “vô ý”.

11. Phật dạy: Trong lúc tu thế gian pháp (3), phải đồng thời gìn đạo hiếu với cha mẹ, thầy cô.

12. Phật dạy: Ta thuở xưa vì bốn việc mà hi sinh thân mệnh. Một là vì muốn phá phiền não của chúng sinh, hai là vì muốn chúng sinh được an lạc, ba là vì để diệt trừ căn tham của bản thân, bốn là để báo đáp ơn sâu của cha mẹ.

13. Phật dạy: Chẳng những hôm nay ta khen ngợi lòng hiếu thảo, mà trong vô lượng kiếp ta cũng thường khen ngợi như vậy.

14. Phật dạy: Người biết phụng dưỡng cha mẹ dù chỉ chút ít cũng thu được phúc vô lượng. Không thuận theo cha mẹ dù chỉ một việc cũng mắc tội vô lượng.

15. Phật dạy: Có tám trường hợp hãy thoải mái giúp đỡ: cha, mẹ, Phật, tăng ni, người từ xa tới, người sắp đi xa, người bệnh và thầy thuốc.

16. Phật dạy: Có bốn ân rất khó báo đáp: ơn cha, ơn mẹ, ơn Phật và ơn pháp sư. Cúng dường bốn vị này, sẽ thu được phúc vô lượng.

17. Phật dạy: Thay vì dâng vật ngon cúng dường hiền thánh, chi bằng hiếu thảo chăm sóc cha mẹ.

18. Phật dạy: Ta đời đời giữ tròn hiếu đạo, do đó ta phúc cao đức thịnh, trở thành Trời trong trời, đứng đầu tam giới.

19. Phật dạy: Cha mẹ là người thân thương nhất của mình, nhưng chúng sinh lại tỏ vẻ nhờn láo không tôn trọng. Ta xuất gia là để giúp đỡ chúng sinh dẹp bỏ cái tính ích kỷ ấy.

20. Phật dạy: Bồ tát đời đời cúng dường hoa quả cho Như Lai và cha mẹ. Bồ tát đời đời kính trọng cha mẹ - Cha mẹ đang ngủ, không được đánh thức cha mẹ. Nếu phải gọi cha mẹ dậy, phải nói sao cho thật dễ nghe. Có món ngon, không được khư khư giữ lấy một mình, phải đem ra mời cha mẹ dùng trước.

21. Phật dạy: Người không biết hiếu thảo với cha mẹ, không kính trọng thầy cô, không làm điều nghĩa, không học điều hay, coi thường người dưới, khi chết đi, sẽ bị đày xuống địa ngục.

22. Phật dạy: Trong vô vàn điều ác, đứng đầu là tội bất hiếu với cha mẹ.

23. Nếu như không biết hiếu kính cha mẹ, chỉ biết lo cho vợ con, cung cấp cho vợ con đủ mọi thứ, hoặc là lấy tài sản nhà cha mẹ đem hết cho vợ con. Cha mẹ khuyên bảo, lại bỏ ngoài tai, mặc vợ mình nói hỗn cha mẹ. Kẻ như vậy gọi là “phường cướp ghê nhất thế gian”.

24. Bất hiếu với cha mẹ, khinh nhờn thầy cô, sẽ bị đọa Tam ác đạo (4).

25. Muốn được tái sinh trên đất Phật Tây phương, phải hợp đủ ba điều phúc. Một là phụng dưỡng cha mẹ thầy cô, không sát sinh, làm mười điều thiện. Hai là qui y tam giới, không phạm giới luật, không phạm uy nghi (5). Thứ ba là phát tâm bồ đề (6), tin vào nhân quả, niệm kinh Đại Thừa và khuyến khích người khác làm theo.

26. Phật dạy: Đạt được món hời lớn gì, phải cúng dường cho cha mẹ, thầy cô, hòa thượng, pháp sư trước đã.

27. Bồ tát ở trong vô lượng a tăng kỳ kiếp (7) hiếu kính cha mẹ ăn uống nghỉ ngơi, mặc quần mặc áo, kể cả hiến thịt xương của mình. Cho nên thu được nhân duyên, tự tu thành Phật.

28. Phật dạy: Cha mẹ là phúc điền (8) lớn nhất trong tam giới. Chúng tăng là phúc điền bên ngoài tam giới.

29. Già Diệp (9) trưởng lão thuyết pháp: Chúng sinh gây sự với cha mẹ, làm cha mẹ phiền lòng, sẽ nhận báo ứng bệnh tật liên miên. Chúng sinh hiếu thảo hầu hạ cha mẹ, chăm sóc bệnh nhân, tương lai sẽ khỏe mạnh ít bệnh. Không biết yêu thương cha mẹ, người thêm xấu xí. Biết kính trọng cha mẹ thầy cô, hình dáng tươi xinh. Ở nơi có cha mẹ và hiền thánh, không biết hiếu kính, sức khỏe nguy nan; biết cung nghênh phụng dưỡng, thân thể cường tráng. Không biết kính cha, hiếu mẹ, xuất thân hèn kém; kính cha, hiếu mẹ, sinh vào nhà giàu. Không phụng dưỡng cha mẹ, tiền tài thiếu hụt; hết lòng chăm sóc cha mẹ, phú quý khôn lường.

30. Phật dạy: Có hai phương pháp đạt được đại công đức, gặt được thiện báo, hưởng vị cam lộ, về cõi cực lạc. Ấy là hiếu thuận cha mẹ và cúng dường Bồ tát.

31. Phật bảo Anan: Bất kể là người thường hay người xuất gia, biết từ tâm hiếu thuận chăm sóc cha mẹ, sẽ thu được công đức vô lượng. Nhớ lại quá khứ, ta từ tâm hiếu thuận chăm sóc cha mẹ, thậm chí đã quên mình để cứu nạn nguy cấp cho cha mẹ. Nhờ công đức này mà ta lên cõi Trời là Thiên đế, xuống dưới đất là Thánh vương, cho đến khi thành Phật, trở thành tôn giả trong tam giới, đều là do phúc của lòng hiếu thảo.

32. Nếu như khiến cha mẹ nổi giận, nói ra điều ác, sẽ lập tức bị đọa xuống tam ác đạo.

Mong tất cả chúng sinh đều hiếu thuận với cha mẹ, biết phụng dưỡng cha mẹ. Nguyện đem hết tất cả vận may trao cho cha mẹ. Nguyện cho các đấng sinh thành không còn khổ đau, mãi mãi khỏe mạnh như ý. A Di Đà Phật!



Chú giải:

1. Tìm hiểu thế gian và xuất thế gian ở đây.

2. Thất bảo là bảy thứ quí báu: vàng, bạc, lưu ly, pha lê, xà cừ, trân châu và mã não.

3. Giai đoạn tu Thế gian Pháp là giai đoạn thân thể của người tu luyện liên tục được cái biến, thay thế bằng vật chất cao năng lượng được gom chọn từ các không gian khác. Khi tâm tính liên tục đề cao, công lực ngày càng mạnh, thân thể càng tịnh hóa, đến trạng thái cao nhất là toàn bộ kiến trúc của tế bào thân thể được lấp đầy bằng vật chất cao năng lượng, thân thể này định tại đó, không còn sự lão hóa và "chết đi" nữa, khi này đã là thân thể ngoài ngũ hành hay còn gọi là thân Ala hán. (Nguồn: vietlyso)

4. Tam ác đạo là ba con đường ác. Theo Phật giáo, Lục đạo luân hồi chia ra: 3 đường thiện và 3 đường ác. Ba đường ác gồm: Địa ngục đạo, Ngạ quỉ đạo, Súc sinh đạo.

5. Uy nghi là vẻ đẹp biểu hiện ra trong những tư thế, động tác, ngôn từ và cách tiếp xử của hành giả trong đời sống hàng ngày.

6. Tâm bồ đề: lòng từ bi, giác ngộ. Có một bài thơ rất hay về bồ đề tâm, nên đọc.

7. A tăng kỳ (Asamkya): Tên số theo bên Thiên Trúc. Dịch ra chữ Phạn là vô số. A tăng kỳ = 10 lũy thừa 47 (có 47 con số 0 sau số 1). [Theo tự điển Phật học Đòan Trung Còn]

8. Phúc điền là ruộng phúc. “Điền” có nghĩa là sinh trưởng. Như gieo mạ được thóc, cúng dường được phúc báo, nên gọi là “phúc điền”. Phúc điền có ba loại: a) Ân điền: đền ơn cha mẹ, thầy cô. b) Kính điền: qui y, cung kính Phật, Pháp, tăng. c) Bi điền: thương xót, cứu giúp chúng sinh.

9. Già Diệp (hay còn gọi là Ca diếp): Đứng đầu Thập đại đệ tử toạ dưới Phật Tổ.