Hiển thị các bài đăng có nhãn Triền Miên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Triền Miên. Hiển thị tất cả bài đăng
on 30 tháng 4, 2012

Tình hình là hoàn trước khi sang tháng 5, dzui quá xá là dzui 6_6


Gửi tặng những bạn đã yêu mến Thượng tiên và Rắn Nhỏ, như bạn onlyu217bachdahanh. Chúc các bạn đọc truyện vui ♥


Photobucket

DOC | PRC



Một nụ hôn cho Chanchan vì đã giúp bạn mần ebook XD

on 27 tháng 4, 2012

Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: nam x nam, thần tiên

Chương 16 - 17



16. Quyết đấu


Học pháp thuật đúng là có ích.


Ví như bây giờ, Xá Nhi không cần kinh động đến bất kỳ ai cũng tới được Đại La Cung Huyền động, chỉ thấy trước mắt tiên khí trùng trùng, đỉnh đỉnh nhấp nhô, cao đậu trời. Sườn núi mọc đầy cây quý, dưới đất tràn ngập linh chi, quả là nơi thần tiên ở.


Xá Nhi mím môi, hôm nay người cản giết người, Phật chắn sát Phật, không cần biết là ở đâu, cứ thế mà tiến thôi.


Vừa nhấc chân lên muốn xông vào bụi sương mù dày đặc, phía sau bỗng vọng đến tiếng nói quen thuộc: “Xá Nhi, đợi đã.”


Xá Nhi quay đầu lại, nhìn thấy ba vị thái tử Long cung đang đứng ngang hàng.


“Xá Nhi, chúng ta cùng nhau phá trận này.” Ngao Mãnh nói ra ý định.


“Không, tôi muốn một mình.”


Tuy chưa từng trải qua chuyện như vậy, nhưng Xá Nhi dùng đầu gối nghĩ cũng biết là rất nguy hiểm, không muốn liên lụy đến người khác.


“Xá Nhi, em có biết trận ngũ hành này chia làm năm trận, trong đó ẩn chứa trùng trùng biến hóa, chỉ một mình em cũng thật khó qua nổi một cửa.” Ngao Nhuận mở miệng, “Em rốt cuộc có muốn đoạt kim đan hay không?”


Kim đan, mình chính là muốn có kim đan, nhưng mà...


“Chúng ta là thần tiên, sẽ không dễ bị thương, em chỉ cần lo tốt cho bản thân mình là được.” Ngao Trí như nhìn thấu lòng Rắn Nhỏ, lên tiếng.


“Nhưng...”


“Không có nhưng nhị gì hết, cứ như vậy đi. Tiếc là tính thêm cả ba chúng ta nữa cũng vẫn chưa đủ.” Ngao Nhuận ngắt lời Xá Nhi, chuyển đề tài.


“Còn có chúng tôi nữa.”


Hai con ưng nhỏ từ trên trời đáp xuống, xem ra là vừa mới vừa tu thành hình người, một đôi song bào thai đẹp như điêu khắc, cùng mặc áo đen, cùng cầm đoản kiếm.


“Không được, tuyệt đối không được.” Dù gì chúng cũng còn quá nhỏ.


“Được mà.” Hai miệng đồng thanh.


“Long ca ca có dạy chúng tôi vài chiêu.” Một đứa nói.


“Huynh đệ gặp nạn, cần rút đao tương trợ.” Đứa kia tiếp lời.


“Chúng ta có phải là huynh đệ hay không?”


“Vậy thì không cần bàn cãi nữa.”


Xá Nhi đã chẳng còn biết nói gì.


Nhìn từng người đứng trước mặt, Rắn Nhỏ bỗng dưng có cảm giác xúc động muốn khóc.


“Được. Ta lớn nhất, phá Kim trận.” Ngao Nhuận nói xong, áo trắng bay bay, động tác vô cùng tiêu sái tiến vào sương mù.


“Mộc trận phần ta.” Ngao Trí chốc lát đã chẳng thấy đâu.


“Dễ nhất để lại cho ta sao?” Ngao Mãnh hung hăng tiến vào Thủy trận.


“Hai người các ngươi nhất định phải cẩn thận đó.” Xá Nhi lo lắng dặn dò hai bé chim ưng, thở một hơi sâu, bước vào Hỏa trận.


Ánh vào mắt Rắn Nhỏ là hàng ngàn thân cổ thụ sum suê, che khuất bầu trời, mỗi một cây cao cũng phải trên trăm trượng, càng ngày càng dày đặc, cơ hồ ngay cả ánh nắng cũng không thể len qua. Bỗng nhiên từ đâu vang tới một tiếng hét trầm thấp, ngẩng đầu nhìn lên trông thấy một con Phụng Hoàng Lửa đang bay lại gần.


“Con rắn nhỏ bé không biết tự lượng sức mình.” Phượng Hoàng đáp đất, hóa thành một thiếu niên áo hồng, nhìn Rắn Nhỏ đầy vẻ khinmh thường.


“Đến đây đi, Vân Thanh đã dạy ta nhiều rồi, đây là lúc để đền đáp.”


Xá Nhi rì rầm niệm pháp quyết, tay phải giơ ngang nhẹ nhàng vẽ vòng tròn.


Mưa xối xả ập xuống đất bằng.


“Ha ha ha, chỉ có chút tài mọn như vậy, cũng lấy ra bêu xấu với ta.” Phượng Hoàng chập mạnh hai tay trước ngực, sau đó hai tay vung ra bốn phía.


Lửa, không chỗ nào không có lửa. Cùng cơn mưa Rắn Nhỏ hóa ra kịch liệt đấu với nhau.


Phải nhanh kết thúc trận đấu, Ưng Nhỏ còn cần mình hỗ trợ, bọn nó nhỏ như vậy, không biết có ứng phó nổi không.


Được một hồi, Xá Nhi thu mưa, từ cần cổ gỡ xuống túi thơm Quảng Đức Tinh Quân tặng mình, thứ này đeo trên người đó giờ chưa từng động đến, hôm nay phải phá lệ thôi.


Cắn ngón tay lấy máu hồng điểm vào thân túi, Rắn Nhỏ quát to: “Đi!”


Một ngọn lửa cực liệt bay về phía Hỏa Phượng Hoàng.


“Ngươi không phải thích lửa sao?” Rắn Nhỏ cười nhạt, “Ta cho ngươi một cơ hội trùng sinh (sống lại).”


“Muốn chết!” Hỏa Phượng Hoàng thét lên, cả người cuồn cuộn chìm trong ánh lửa.


Hỏa phượng hoàng tự thiêu cháy mình, đó là lực lượng mạnh cỡ nào a, nó liều mạng hi sinh 500 năm đạo hạnh, nhất định cũng phải giáo huấn con rắn nhỏ kia.


Đáng tiếc, Hỏa Phượng Hoàng đã quá xem thường công dụng của cái túi thơm kia, hai luồng ngọn lửa không ngừng cắn nuốt nhau, cuối cùng dĩ nhiên là Rắn Nhỏ thắng, Hỏa Phượng Hoàng trong ánh lửa bập bùng cháy thành tro tàn, sau đó biến trở lại thành một con chim non yếu ớt.



17. Kết thúc


“Đủ rồi!”


Quảng Đức Tinh Quân nhìn hết thảy mọi việc xảy ra ở nhân gian, rốt cục không thể nhịn được nữa.


“Phụ hoàng, người không cần phải khảo nghiệm đám nhỏ kia. Con thích Xá Nhi, không liên quan gì đến bọn họ, xin hãy thu lại mệnh lệnh đi.”


Thiên đế mỉm cười vuốt râu. “Xông vào ngũ hành trận, là bọn chúng tự chọn.”


“Phụ hoàng, bọn họ căn bản không thể vượt qua. Người làm vậy có ý gì?”


“Chuyện đã xảy ra, cho dù ta là Thiên đế, cũng không thể can thiệp.”


“Phụ hoàng, “ Quảng Đức Tinh Quân đứng dậy, từng bước lui ra sau. “Con có tình cảm với Xá Nhi cũng là chuyện đã rồi, như nhau không thể can thiệp. Người không cần phí tâm ngăn y lên thiên đình, con xuống nhân gian là được.”


Vừa dứt lời, con trai bảo bối của Thiên đế, thần tiên cao quý nhất trên Thiên giới trừ Thiên đế, không chút do dự nhảy vào tiên trì.


“Cản nó lại!” Bậc vương đế tôn quý, bậc vương đế chí cao vô thượng, bậc vương đế đứng đầu tam giới, mặt rốt cuộc đã biến sắc.


Quảng Đức Tinh Quân đã dạy cho Xá Nhi rất nhiều, cơ hồ mỗi một thứ đều có lúc hữu dụng.


Xá Nhi giờ đây mới hiểu, Quảng Đức Tinh Quân dạy hắn những chuyện này dường như là đã trù tính được sẽ có ngày hôm nay.


Nguy hiểm khôn cùng, cực lực phát huy.


Xá Nhi ôm thương tích đầy mình cùng đồng bọn cuối cùng cũng đến được đài tế kim đan.


“Ta đỡ muội lên.” Ngao Mãnh nhìn đàn tế cao cao tại thượng, biến lại hình rồng, cúi người dưới thân Xá Nhi.


Xá Nhi đứng trên lưng Ngao Mãnh, giữ chặt đôi sừng, từ từ bay cao.


Cuối cùng cũng nhìn thấy.


Xá Nhi vươn hai tay, cầm lấy kim đan, đột nhiên một đạo bạch quang bắn ra, Ngao Mãnh cùng Rắn Nhỏ văng xa ba thước.


Xá Nhi tránh được, đạo bạch quang kia toàn bộ đánh lên người Ngao Mãnh.


Rơi bịch xuống đất, toàn thân Ngao Mãnh đắm trong vũng máu.


“Ngao Mãnh, Ngao Mãnh.” Xá Nhi vội vàng chạy đến lay hắn, gọi hắn, nhưng mà vô ích, con rồng ngốc này bị thương quá nặng, máu trong người tựa như dòng thác chảy ào ào ra ngoài.


Ngao Nhuận, Ngao Trí và hai Ưng Nhỏ chứng kiến hết thảy, ngẩn người ra, không biết phải làm sao.


Xá Nhi do dự một chút, liền nhanh chóng cúi đầu, dùng miệng thổi kim đan vào miệng Ngao Mãnh.


Quả nhiên là đan dược độc nhất vô nhị trên đời, quả nhiên là linh dược có thể biến người thành tiên, quả nhiên có thể cải tử hoàn sinh.


Xá Nhi nhìn thấy máu trên thân Ngao Mãnh đã ngừng chảy, nhìn thấy hắn từ từ mở mắt, trên môi bất giác nở nụ cười.


Thật tốt, hắn bình an.


Nhìn chúng thái tử Long cung lại nhìn sang hai con ưng nhỏ, các bằng hữu đều ở đây, chỉ là không có anh.


Không có Vân Thanh, sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ.


Ngay cả Ngao Nhuận tâm cơ sâu xa, hay Ngao Trí thông minh xuất chúng, giờ phút này cũng không biết nên nói lời gì để an ủi Rắn Nhỏ.


Được đó rồi mất đó, chỉ trong cái chớp mắt, nhưng đối với một số người mà nói, nó dằng dặc cả đời.


Rắn Nhỏ chậm rãi đứng lên, mỉm cười.


Ngao Mãnh vừa mới thanh tỉnh cảm thấy nụ cười kia đặc biệt chói mắt, thật giống như ngày đầu tiên nhìn thây Xá Nhi mặc nữ phục.


Nhưng mà còn chưa nhìn thỏa, đã thấy Xá Nhi nâng tay cầm trường kiếm đâm vào cổ.


.
.
.


Năm trăm năm sau.


Người đời vẫn truyền tụng về một hòn đảo rắn, và về vị thư sinh bạch y ở trên hòn đảo đó.


Đảo toàn là rắn, bò trên đất, trên đá, trên cành cây, chỉ cần là mắt người, đều nhìn thấy sự tồn tại của rắn.


Không một ai dám đặt chân đến.


Nhưng thư sinh kia lại không sợ.


Thấy một con rắn, hắn cúi xuống hỏi: “Xá Nhi, em có phải là Xá Nhi của ta không?”


Bọn rắn trợn mắt ngạc nhiên, một vài con quay mình rời khỏi, số khác le lưỡi ra dọa hắn: “Tê tê, ồn ào cái gì, làm trễ nãi giấc ngủ của người ta. Bệnh thần kinh!”


Thư sinh không hề nổi giận, thong thả nhìn từng con một rời đi.


Xa xa trên một ngọn cây, Xá Nhi lười biếng chuyển động thắt lưng. Đáng đời, anh cứ từ từ mà hỏi thăm đi, ai bảo tận năm trăm năm mới tìm đến.


Năm trăm năm rồi, Tôn Ngộ Không đã khoác áo da hổ, Ngao Mãnh đã có con cháu, tôi cũng đã quên cách biến thành người...


.
.
.


Em, vẫn là Xá Nhi của anh, vĩnh viễn chờ anh, chờ anh đến bên cạnh.




Hết.

on 15 tháng 3, 2012


Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: nam x nam, thần tiên

Chương 13 - 14 - 15




13. Trưởng thành

Rắn Nhỏ vô cùng buồn bực.

Bởi vì ngày lại ngày qua, Quảng Đức Tinh Quân luôn kéo Rắn Nhỏ đi tùm lum chỗ.

Theo như lời Quảng Đức Tinh Quân, là để kiểm tra xem Rắn Nhỏ luyện pháp thuật đến đâu rồi.

Rắn Nhỏ ngó lại chính mình, đầu tết tóc, thân diện váy dài, bộ dạng này có thích hợp để biến phép không cơ chứ.

Ai, Rắn Nhỏ thật không hiểu vì sao Quảng Đức Tinh Quân lại si mê mình trong hình hài này đến vậy, thấm thoát đã nhìn hơn hai tháng rồi.

Lê chân váy cùng Quảng Đức Tinh Quân ghé vào một thôn nọ, trông thấy các vị bộ khoái đang gông một chàng trai trẻ khoảng chừng mười tám tuổi, bác gái bên cạnh không ngừng dập đầu cầu xin, miệng không ngừng lẩm bẩm “Là tôi! Là tôi! Thật là tôi mà!”, tay nắm chặt cậu bé kia không buông, mất đà ngã xuống đất, tóc tai bù xù nhìn rất đáng thương.

Người đứng xem đông như tổ kiến, Rắn Nhỏ nghe ngóng nửa ngày, cũng ít nhiều hiểu được câu chuyện. Thì ra bác gái này lấy phải một tên nghiện rượu, đã vậy còn không ngừng đánh đập bà, nhưng bà vẫn nhẫn nhục chịu đựng. Chỉ là một ngày nọ khi sức chịu đựng đã vượt quá giới hạn, con trai bà kích động ra tay giết chết lão già kia. Án này vốn dĩ đã bị chựng lại, do không ai biết cậu chàng kia đã trốn tới nơi nào, bất ngờ xuất hiện một vị thanh thiên đại lão gia tâm trong như nước, lòng sáng như gương, đem án này phá, bác gái này lập tức vơ tội về phía mình, nhưng mà đại lão gia kia không phải là tay vừa, đã bắt hung thủ thật sự phải lộ mặt.

Bác gái tội nghiệp kia, liều mạng ôm chặt con mình không chịu buông tay, luôn mồm nói “Tôi làm, tôi làm đó, bắt tôi đi!”. Chỉ là không có ai quan tâm đến. Người đứng xem thì nhiều, họ chỉ trỏ bàn tán đủ kiểu nhưng không một ai lên tiếng nói giúp.

Nhìn thấy con trai bị lôi đi, người phụ nữ đó vẫn không chịu buông tay, cả người kéo lê trên mặt đất, toàn thân rớm máu.

Rắn Nhỏ nhìn thấy mà đau lòng.

Xiết chặt tay Quảng Đức Tinh Quân, “Giúp bà ấy nha?”

“Nhưng mà bà ấy đúng thật đã giết người.”

“Là kẻ đó ngược đãi bà trước. Dựa vào cái gì mà tên khốn ấy hành hạ bà mười mấy năm, không ai thèm hỏi tới, đến khi bà chịu không nổi phản kháng lại thì lại bị gông đầu kết án?”

“Hỏi rất hay.” Quảng Đức Tinh Quân cao hứng xoa đầu Rắn Nhỏ.

Đây chính là điều mà hôm nay hắn muốn dạy cho Rắn Nhỏ. Phải có can đảm phá bỏ lối suy nghĩ thường tình, đứng lên khiêu chiến với quyền uy. Đối với dân chúng mà nói, vương pháp chính là trời, không nói chuyện tình nghĩa.

Nhưng mà vương pháp, không phải lúc nào cũng đúng.

Quan sai áp giải hai mẹ con, nói đúng hơn là kéo lê bọn họ về phủ nha, ngang qua một khu rừng rậm, bất chợt cuồng phong gào thét, trời đất tối đen, bão cát mịt mù, chúng quan sai sợ hãi chạy cuống quít.

Đợi đến khi gió bão ngừng lại, chung quanh không một tiếng động, mới phát hiện ra mẹ con kia đã mất tích đâu rồi.

Lúc hai mẹ con hoàn hồn đã thấy mình ở trong một sơn động, trước mặt là hai chàng trai cao lớn tuấn lãng, khí chất tiên thiên, vô cùng xinh đẹp, vô cùng mỹ lệ đang tay nắm tay, tạo cho người ta cảm giác mơ mơ ảo ảo.

Đức con trai thông minh, lập tức quỳ gối, đa tạ tiên nhân ứng cứu.

Người mẹ cũng nhanh chóng dập đầu, nhưng còn chưa mở miệng, đã bị cảnh vật trước mắt dọa đến tái xanh cả mặt, ngất đi.

Một con mãng xà màu trắng đang trườn trên mặt đất, không ngừng thè lưỡi.

Tuy nhiên, người phụ nữ đó cũng chỉ nhìn được có thế.

Một đạo ánh sáng lóe lên, hết thảy cảnh vật đều tan biến.

Quảng Đức Tinh Quân cùng Rắn Nhỏ thuấn di trở về sơn cốc. Rắn Nhỏ lại lột da, lần này cách lần trước chưa được bi nhiêu, hơn nữa còn có sự bất đồng, Rắn Nhỏ đau đến mức không thể kiềm chế, giãy đành đạch trên mặt đất, lăn qua lộn lại, đuôi rắn đập ầm ầm xuống đất, bụi bay tứ tung.

Ngao Mãnh như thường lệ đến thăm nghĩa muội, nhìn thấy một cảnh này, lập tức đáp mây bay đi.

Lúc này đây, Quảng Đức Tinh Quân không có ở bên Rắn Nhỏ. Trên thực tế, ai cũng không thể tới gần y.

Bên dưới tán cây cổ thụ, Quảng Đức Tinh Quân nhẹ rung dây đàn.

Một khúc rồi lại một khúc, mặc kệ Rắn Nhỏ có nghe được hay không, mặc kệ Rắn Nhỏ đang điên cuồng chống chọi cơn đau, Quảng Đức Tinh Quân không hề ngừng tấu.

Từng điệu réo rắt, như nước từ nguồn chảy ra, không dứt.

Mặt trời mọc mặt trời lặn, trăng mọc trăng xế, Quảng Đức Tinh Quân chưa từng ngừng nghỉ, đầu ngón tay, đã sớm rớm máu. Hắn là thần tiên, nếu như không muốn, đương nhiên không có khả năng bị thương, nhưng hắn không hề quan tâm đến bàn tay của mình, chỉ toàn tâm chơi nhạc, có như vậy tấu khúc mới có thể thật sự đánh động được góc khuất nhất của tâm hồn.

Cuối cùng, Rắn Nhỏ cũng ngừng quẫy đạp, không biết qua bao lâu, tại chỗ Rắn Nhỏ khi nãy nằm, lại xuất hiện một chàng thanh niên mặt mày thanh tú, thân hình hoàn mỹ, cánh tay vung lên, một đạo áo bào trắng phủ lên cơ thế.

Rắn Nhỏ bước nhanh đến bên cạnh Quảng Đức Tinh Quân, khuỵu xuống một chân, nâng niu ngón tay bị thương của người yêu, vươn lưỡi liếm.

Ngao Mãnh bung sức chạy ngày đêm, khó khăn lắm mới lấy được định tâm đan của Thái Thượng Lão Quân, vừa đến cửa thì nhìn thấy dưới bóng râm, Quảng Đức Tinh Quân nhàn nhạt áo xanh, Rắn Nhỏ phất phơ áo trắng đang quỳ bên người hắn, tóc đen buông thả bờ vai. Rắn Nhỏ cầm lấy bàn tay của Quảng Đức Tinh Quân, thế gian vạn vật, trong mắt y dường như chỉ còn lại đôi tay này, Quảng Đức Tinh Quân nghiêng đầu nhìn Rắn Nhỏ, trong mắt hắn cũng chỉ có một mình y.

Ngao Mãnh nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết vì sao, đột nhiên cảm thấy chính mình không cần vấn vương hiện tại quá khứ, vì thế, hắn lặng lẽ thu hồi định tâm đan, rời khỏi.

14. Hồi báo

Sau lần lột da này, tính tình Rắn Nhỏ trở nên khác trước rất nhiều.

Nữ trang một ngày cũng không chịu mặc. Pháp thuật cũng không đợi người đốc thúc, mỗi ngày dậy sớm ngủ trễ, chuyên cần luyện tập.

Hai con Ưng Nhỏ kia, sải rộng cánh dài, nghiễm nhiên là tả hữu hộ pháp của Rắn Nhỏ, mỗi ngày ánh mắt chỉ tập trung nhìn vào một chỗ, canh giữ bên người Rắn Nhỏ, cảnh giác đề phòng hết thảy mọi chuyện xấu xảy ra. Thỉnh thoảng cùng Ngao Mãnh, tên vô vị nhàm chán này, hàn huyên, khiến Quảng Đức Tinh Quân trăm lời khó tỏ. Thường nói: chim có ngôn ngữ của chim, thú có tiếng nói của thú, nhưng mà rồng và ưng thì nên dùng loại ngôn ngữ trao đổi nào đây.

Thấm thoát đã qua mười ngày, hôm nay Quảng Đức Tinh Quân lại dẫn Rắn Nhỏ ra ngoài.

Rắn Nhỏ hiện tại cũng hiểu được, Quảng Đức Tinh Quân đưa hắn đi “làm việc thiện”, chỉ sợ là việc không dễ đối phó.

Vì thế, xốc lại tinh thần, phăm phăm xuống núi.

Lần này đi mất một tháng.

Mắt dõi theo theo một cô gái có chồng bị kẻ gian hãm hại rơi xuống vách núi, ai cũng cho là hắn đã chết, chỉ có cô gái này vẫn không tin, tự mình mỗi ngày đều men theo đường nhỏ quanh núi tìm kiếm.

Một ngày hai ngày, ba ngày bốn ngày, nếu trượng phu thật sự bị té xuống núi chờ cô tìm được cũng biến thành xương khô rồi. Nhưng mà người phụ nữ vẫn cố chấp vô cùng, không quan tâm làn da bị bụi gai đâm xước, không sợ một lần nữa vấp ngã nơi đường đi, vẫn kiên trì tìm kiếm mỗi ngày.

“Đã nhiều ngày như vậy,” Rắn Nhỏ đăm chiêu từ một nơi bí mật gần đó hỏi Quảng Đức Tinh Quân. “Anh nói cô ấy có tìm được chồng của mình không?”

“Có một số chuyện, chỉ cần em kiên trì, tất có hy vọng.” Quảng Đức Tinh Quân đáp.

Kết quả chứng minh, thì ra người chồng đã được một tiều phu đem về nhà cứu trị vết thương, sau đó quay về với vợ.

Tất nhiên, gã tiều phu cứu người kia cùng Quảng Đức Tinh Quân thoát không khỏi quan hệ.

Nhìn thấy vợ chồng họ tương hội, ôm nhau mà khóc, Rắn Nhỏ trầm mặc không nói năng gì.

Hôm đó, Rắn Nhỏ phá lệ không ở bên cạnh Quảng Đức Tinh Quân, một mình ngồi trên mõm đá ở bờ biển phóng mắt xa xăm, hai con ưng nhỏ lượn quanh bên người, sóng dưới chân rì rào vỗ, ở nơi xa thật xa kia, trời và biển tiếp giáp nhau, không thấy rõ ranh giới.

Lúc Quảng Đức Tinh Quân tìm đến, trời đã tối đen, thủy triều dâng cao chạm vào gót chân Rắn Nhỏ. Ưng Nhỏ nhìn thấy Quảng Đức Tinh Quân, thét một tiếng bay đi.

“Sao lại một mình ngồi ở đây?” Quảng Đức Tinh Quân vỗ vai Rắn Nhỏ.

“Em có thứ này tặng cho anh.”

Rắn Nhỏ nói xong, đưa ánh mắt nhìn về biển đêm, phảng phất như muốn nhìn thấy gì đó.

“Ừ, tặng ta gì vậy?”

Quảng Đức Tinh Quân cười đầy phóng khoáng.

Rắn Nhỏ từ từ ngưng tụ khí huyết, từ trong miệng nhả ra một hạt châu màu đỏ --- là nội đan của Rắn Nhỏ.

“Xá Nhi, mau nuốt vào! Thứ này không thể tặng người.” Quảng Đức Tinh Quân giọng gấp gáp.

“Cái gì của em cũng là anh đưa, anh nuôi em dạy em, mà em không có gì hồi báo. Đây là vật quan trọng nhất của em, tặng anh.”

Rắn Nhỏ kiên trì cầm lấy hạt ngọc đỏ.

“Hài tử ngốc, không phải em đã tặng bản thân mình cho ta rồi sao?” Quảng Đức Tinh Quân cười đem Rắn Nhỏ ôm vào lòng, thật chặt, thật gắt gao, hận không thể đem y hòa vào cơ thể.

“Được, ta nhận.”

Cầm lấy hạt châu đỏ, Quảng Đức Tinh Quân cúi người hôn Rắn Nhỏ, phả một hơi, sắc hồng chậm rãi quay trở vào trong miệng Rắn Nhỏ.

A, đắm chìm trong nụ hôn say lòng người, trong mắt Rắn Nhỏ ướt át mê tình, đại não cũng tự động bãi công, không kịp suy nghĩ.

Quảng Đức Tinh Quân lợi dụng cơ hội, thổi nhẹ bên tai Rắn Nhỏ. “Ta đã nhận lễ vật của em, bây giờ ta tặng lại cho em, không cho em nói không cần.”

“Gì hả?” Rắn Nhỏ tức giận, bản thân sao lại có thể hồ đồ như vậy.

Quảng Đức Tinh Quân cũng không cho y cơ hội tự trách, trực tiếp ôm lấy y đi về phòng nói chuyện yêu.


15. Ly cách

Một trăm việc tốt đã hoàn thành chín mươi chín, Quảng Đức Tinh Quân không hề vui mà chỉ thấy thẫn thờ. Chỉ còn một việc nữa, hắn và Rắn Nhỏ sẽ phân ly, nhiều ngày như vậy ở bên nhau, cuối cùng cũng đến lúc phải lìa xa.

“Xá Nhi.” Sẩm tối, Quảng Đức Tinh Quân thay trường bào mới đứng trước mặt Xá Nhi. “Ta mặc cái này có đẹp không?”

“Đẹp.” Ánh mắt Xá Nhi lạnh lùng, băng giá, nhìn không ra chút ấm áp nào.

“Chúng ta đi tản bộ nhé?”

“Không đi.”

Xá Nhi đáp một cách đầy dứt khoát.

“Xá Nhi, em đã ở riết trong phòng sáu, bảy ngày rồi, nên ra ngoài hít thở không khí một chút.”

“Ra ngoài? Sau đó thì sao?” Xá Nhi đứng lên, mặt đối mặt với Quảng Đức Tinh Quân.

Không có tiếng đáp lại, Quảng Đức Tinh Quân phát hiện thì ra Xá Nhi đã cao đến chừng này rồi, đỉnh đầu của y đã muốn chạm tới hàng mi của hắn.

“Xá Nhi, em đang nghĩ gì thế?”

“Em chỉ muốn cùng anh ở một chỗ, nơi nào cũng không đi.”

“Xá Nhi, cuộc sống phải có lúc phân ly.”

“Tại sao?”

“Đây là ông trời an bài.”

“Em không cần ông trời an bài.”

Xá Nhi lặp đi lặp lại biểu đạt ý kiến của mình.

“Em không cần ông trời an bài.”

“Em không cần ông trời an bài.”

“Em không cần ông trời an bài.”

Như sấm nổ bên tai, Quảng Đức Tinh Quân lùi về phía sau mấy bước, trong lòng bi ai không nói nên lời, ta sao lại cam tâm cùng em ly biệt chứ.

Nhưng mà Xá Nhi à, muốn đối nghịch ông trời, em còn chưa đủ sức, mà ta, tuyệt đối không để em phải chịu một chút thương tổn nào, tuyệt đối là không!

Trầm mặc nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ cũng không thể nói thành lời, nhưng Quảng Đức Tinh Quân tin tưởng, Rắn Nhỏ đối với chuyện sắp phát sinh, hết thảy đã có dự cảm.

Đột nhiên, một tiếng rên rĩ vang lên phá vỡ không khí tĩnh lặng trong căn phòng, một đạo bóng đen phá cửa sổ mà vào, máu đỏ nhuộm thắm cung tên găm trên ngực. Là Ưng Bố!

Rắn Nhỏ dang tay đỡ con chim, hấp tấp nhìn Quảng Đức Tinh Quân. “Thanh, cứu nó với.”

Đôi Ưng Nhỏ cũng theo sau bay tới, không ngừng thút thít bên người phụ thân.

Thế nhưng, kết thúc như vậy sao?

Quảng Đức Tinh Quân bất chợt mỉm cười, thế này cũng coi như một việc ư, tính cho lắm vào, chẳng bằng chuyện bất ngờ xảy ra.

Quảng Đức Tinh Quân tay thoăn thoắt rút tên, rịt thuốc, nhưng mắt vẫn chăm chăm nhìn về Xá Nhi

Xá Nhi, cho ta nhìn em nhiều một chút, để ta nhớ kỹ hình dạng của em.

Xá Nhi, ta luyến tiếc em biết bao nhiêu mà nói.

Xá Nhi.

Vết thương của Ưng Bố rất nhanh đã băng bó xong, hai con ưng nhỏ vui mừng kêu ríu ra ríu rít.

Trên mặt Xá Nhi cũng giãn ra một nụ cười.

Quảng Đức Tinh Quân lại rõ ràng nghe thấy ở trên cao, tiếng sấm truyền lúc ẩn lúc hiện: “Tục duyên đã hết, Quảng Đức Tinh Quân sao còn chưa trở lại thiên đình?!”

Thâm tình nhìn Rắn Nhỏ một lần cuối, Quảng Đức Tinh Quân nhẹ nhàng đứng dậy.

Phảng phất như ý thức được chuyện gì đang diễn ra, Rắn Nhỏ lập tức đuổi theo, hô to: “Vân Thanh!”

Trong mắt Quảng Đức Tinh Quân tràn ngập nuối tiếc, thân thể không tự chủ được chậm rãi bay lên.

“Vân Thanh! Vân Thanh! Anh đi đâu vậy, Vân Thanh! Mau về đây.”

Thân ảnh Quảng Đức Tinh Quân dần dần mơ hồ trong tiếng la hét thê lương của Rắn Nhỏ, sau đó biến mất không chút tăm hơi.

“Đừng như vậy.” Ngao Mãnh vỗ vai Rắn Nhỏ. “Em không ăn không uống cũng vô dụng. Vân Thanh không giống với chúng ta, hắn là thượng tiên, hơn nữa lại còn là... Dù sao hắn vốn nên ở trên đó. Sẽ không trở về.”

“Nhưng mà em cũng đừng nên quá tuyệt vọng,” Nhìn Rắn Nhỏ ngồi yên bất động, Ngao Mãnh tiếp tục nói. “Tuy hắn không thể xuống nhân gian, nhưng em có thể lên trời mà. Em chỉ cần tu luyện thành tiên là được.”

Rắn Nhỏ đột ngột ngước đầu lên. “Làm sao để tu luyện thành tiên?”

“Cứ từ từ, tu tâm dưỡng tính, mỗi ngày làm một việc thiện, ba hay năm ngàn năm sau có thể tu thành.”

“Có cách nào nhanh hơn không?” Rắn Nhỏ nôn nóng kéo tay Ngao Mãnh.

“Chuyện này hả, ăn một viên kim đan của Thái Thượng Lão Quân không phải là được rồi sao.”

“Kim đan của Thái Thượng Lão Quân? Ở đâu có?” Rắn Nhỏ tròn mắt.

“Đại La Cung Huyền Đâu động.” Ngao Mãnh bắt tay làm dấu trên mặt đất, miệng làu bàu: “Không dễ, không dễ đâu, phải vượt qua ngũ hành bát quái trận, đánh bại Thái Huyền đồng tử, hoàn toàn không dễ chút nào.”

Rắn Nhỏ tức tốc đứng lên. “Được, vậy ta đi đoạt kim đan.”


on 15 tháng 2, 2012


Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: nam x nam, thần tiên

Chương 10 - 11 - 12




10. Biến hình

Cảm thấy Long cung ẩn chứa nhiều địch ý, ngay ngày hôm sau, Quảng Đức Tinh Quân liền đưa Rắn Nhỏ rời khỏi.

“Vì sao phải vội vàng như vậy?” Rắn Nhỏ khó hiểu ngẩng đầu.

“Em thích ở lại đó không?”

“Không thích.” Rắn Nhỏ trả lời một cách dứt khoát. Tuy rằng có rất nhiều cảnh đẹp vật lạ, nhưng mà nhìn bọn họ êm êm ấm ấm sống cùng một nhà, trong thâm tâm cảm thấy thật tủi thân.

“Ừ, vậy chúng ta về nhà thôi.” Quảng Đức Tinh Quân nhéo mũi Rắn Nhỏ, sau đó cùng nhau ngồi lên người chim ưng. (Tác giả: Đây là chim ưng số hiệu 737.)

Chim ưng hạ cánh ở một khu rừng cách thị trấn không xa.

Rắn Nhỏ đói bụng, thèm ăn tàu hũ nóng.

Vì thế, Quảng Đức Tinh Quân cùng Rắn Nhỏ đi bộ đến thị trấn kiếm đồ ăn.

Vừa vặn nhìn thấy, ngay trước hàng tàu hũ, đang diễn ra một màn xô xát.

“Họ Kiều kia, tiền đâu?” Một đám du côn bao quanh trước gánh hàng, tên áo đen cầm đầu hất cằm hỏi gắt gỏng.

“Tiền… Tiền gì chứ?” Anh hàng tàu hũ run run nói không nên lời.

“Mẹ mày, giả ngu hả?” Áo Đen một cước đạp gãy quang gánh. “Hứ, tiền gì à, phí bảo kê quầy. Cả đường phố này là của Kiều gia ta. Ai mở quán, sang quán, bán quán, đều phải ngoan ngoãn đóng phí bảo kê. Ngươi mới đi bán ngày đầu phải không?” Áo Đen hung tợn đáp.

Anh Tàu Hũ hốt hoảng giao ra bọc tiền. “Đúng vậy, tôi… hôm nay… tiền lời chỉ có bây nhiêu thôi.”

“Giỡn mặt hả thằng kia? Tụi tao có phải ăn xin đâu.” Áo Đen đánh bay bọc tiền. Sau đó, bọn chúng nhào vào đấm đá không nương tay.

Nhất thời đánh cho anh Tàu Hũ nằm bẹp nhem dưới đất.

Bảy, tám người thi nhau “thượng cẳng tay, hạ cẳng chân” anh Tàu Hũ, người đi đường chỉ đứng xa xa xem náo nhiệt, không một ai dám đứng ra can thiệp.

“Dừng lại!” Một lát sau, Áo Đen khoát tay ra hiệu cho đàn em ngừng tay, nhìn Tàu Hũ bê bết nằm trên đất, cười đầy dâm đãng. “Họ Kiều kia, chẳng phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Không có tiền, thì cứ đem muội muội gán nợ cho Vạn Hoa Lâu. Tội gì mà phải thế này? Ta cho ngươi cơ hội cuối. Nói, ngươi giao tiền hay là giao muội muội?”

“Không… không được!” Họ Kiều đang ôm đầu rum rẩy, giống như bị kích thích, bỗng dưng rống to lên: “Không được! Ta chỉ có một đứa em gái này thôi. Ta cầu xin các ngươi, ta dập đầu van lạy các ngươi. Hãy thư thả cho ta vài ngày, chỉ vài ngày thôi, ta sẽ nộp tiền cho các ngươi mà!”

“Thư thả? Ta thư thả cho ngươi quá nhiều rồi. Ngay hôm nay, một là mười hai lượng bạc, hai là em gái ngươi. Chỉ vậy thôi.” Áo Đen hung tợn rít răng.

Anh Tàu Hũ ngây ngốc như trời trồng, một câu cũng không thốt nên lời. Mười hai lượng bạc, dù cho có bán cả năm cũng không thể gom đủ.

Rắn Nhỏ thật sự không nhịn được nữa, giật nhẹ tay áo Quảng Đức Tinh Quân. “Thanh, em đi.”

“Ừ.” Quảng Đức Tinh Quân gật đầu.

Cầm tay Quảng Đức Tinh Quân, Rắn Nhỏ tập trung ý niệm, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một cô gái cỡ chừng hai mươi tám tuổi.

Khẽ lay động thân hình, đã thấy Rắn Nhỏ xuất hiện bên cạnh và đang đỡ anh Tàu Hũ đứng dậy. “Đại ca, muội đi theo bọn họ là được rồi.”

Không khí xung quanh chùng xuống lạ thường.

Họ Kiều: Cô ấy là ai?

Áo Đen: Chẳng lẽ nhà họ Kiều có đến hai cô con gái?

Quần chúng: Ẻm này ở đâu ra vậy?

Một lát sau, Áo Đen choàng tỉnh, nở nụ cười dâm ô túm lấy tay Rắn Nhỏ: “Người nào cũng được. Đi thôi!”

“Không được! Không được!” Họ Kiều lập tức phản đối, tuy rằng không phải muội muội của mình, nhưng nữ nhân trong sạch bước vào Vạn Hoa Lâu không phải đều xong đời cả sao.

Dùng sức kéo tay Rắn Nhỏ, họ Kiều la khàn giọng: “Không được! Không thể đi đâu!”

Vài nắm đấm giáng xuống, họ Kiều đã lăn lông lốc trên nền đất, bất lực nhìn Rắn Nhỏ càng lúc càng xa.

Đi được một lúc lâu, đột nhiên, một tên dừng lại, trợn tròn mắt lắp bắp. “Đại… đại ca… ống quần em có… có gì vậy?”

Kế tiếp, từng tiếng kêu thảm thiết nối tiếp nhau, trên người bọn chúng lúc nhúc những rắn là rắn.

Vừa rồi còn dữ tợn ác bá, bây giờ lại sợ đến điếng hồn, gào khóc kêu cha gọi mẹ.

Ha ha, Rắn Nhỏ và Quảng Đức Tinh Quân không ngớt tiếng cười. “Thật là sảng khoái, Thanh, anh xem bọn họ kìa, ha ha ha.”

“Xá Nhi, lát nữa nhớ bảo các huynh đệ của em rút đi, đừng làm tổn thương người vô tội.”

“Được rồi, em biết. Bây giờ mình đi đâu ha?”

“Bây giờ à?” Quảng Đức Tinh Quân chớp chớp mắt. “Đi ăn tàu hũ, sẵn tiện tìm cho em hai bộ y phục mới. Em biến hình nhìn rất đẹp, hãy là nữ nhân cho ta ngắm mấy ngày đi.”

Hả?

Rắn Nhỏ tròn mắt ngây thơ, đối với quan hệ giữa Quảng Đức Tinh Quân và mình có cái nhìn mới. Thì ra nuôi mình bấy lâu không phải để ăn thịt, mà là để trêu đùa.


11. Pháo hoa

Hoàng hôn bảng lảng, dạ minh châu chiếu sáng nhà tranh.

Không sai, nhà tranh nhỏ này chính là nơi ở mới của Quảng Đức Tinh Quân và Rắn Nhỏ, bên trong có bàn có giường, có nồi có bếp, bên ngoài nhà là một cái sân nhỏ, trong sân nhỏ có một giếng nước nhỏ. Rất giống nhà ở của bách tính bình thường, không phải ven rừng, chân núi, thì chỉ có thể là nơi như vậy thôi.

Quảng Đức Tinh Quân cầm cán bút chấm mực, tỉ mỉ vẽ lông mày cho Rắn Nhỏ. Rắn Nhỏ, lúc này đang mặc y phục nữ, ngoan ngoãn ngồi yên trên đùi Quảng Đức Tinh Quân, mặc cho người thương tùy ý ở trên mặt mình tô tô trét trét.

“Thanh, vì sao bọn người đó lại ăn hiếp người bán tàu hũ?”

“Trên đời, có người tốt cũng có người xấu.”

“Vậy không có ai quản bọn họ sao?”

“Thiện ác cuối cùng đều có báo ứng.”

“Cuối cùng đều có báo ứng? Khi nào thì báo ứng? Ai báo ứng?”

“Ai làm điều xấu, ai mần việc tốt, ông trời đều nhìn thấy cả.”

“Kẻ xấu nhiều như vậy, chuyện xấu nhiều như vậy, ông trời có thể quản hết sao?”

“Cho nên hôm nay ta đưa em đi quản.”

“A, a, hôm nay? Anh thật sự muốn cho em đi theo?” Rắn Nhỏ vui mừng ra mặt, hai tay bấu chặt lấy gáy Quảng Đức Tinh Quân.

Trên mặt bỗng chốc đi chệch một đường mực.

Buông bút, thở dài một hơi, Quảng Đức Tinh Quân lắc đầu.

“Đi rửa mặt.”

“Vâng!” Rắn Nhỏ nghe lời đứng dậy, đi ra ngoài giếng múc nước.

Chợt nghe thấy tiếng đập cánh loạn xạ, tiếng gáo nước rơi uỵch xuống đất, Quảng Đức Tinh Quân đứng trước cửa sổ trông ra.

Hai con ưng nhỏ, cuối cùng, đã có thể bay được.

Thời khắc này, bọn chúng lao vù xuống vách núi, hào hứng cực độ đảo quanh người Rắn Nhỏ.

Một con đậu trên vai Rắn Nhỏ, dùng lông của mình cạ cạ bầu má Rắn nhỏ; còn còn lại thì hạ xuống lòng bàn tay Rắn Nhỏ, cúi đầu mổ yêu đầu ngón tay Rắn Nhỏ.

Sao lại có chuyện như vậy!

Cho dù chỉ là hai con chim ưng, nhưng Quảng Đức Tinh Quân vẫn dùng lực đẩy mạnh cửa sổ, phát ra thứ âm thanh chói tai.

Đáng tiếc, Ưng Nhỏ không thèm đếm xỉa gì đến cảnh báo của Quảng Đức Tinh Quân, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó vẫn tiếp tục cạ cạ, mổ mổ.

Hít một hơi dài, Quảng Đức Tinh Quân âm trầm nhìn Rắn Nhỏ. “Mặt rửa sạch chưa?”

“Đương nhiên là chưa.” Bởi vì lúc Ưng Nhỏ ùa vào lòng, gáo nước đã rơi xuống đất rồi còn đâu.

Xá Nhi le lưỡi, bước lại nhặt gáo, đi đến bên miệng giếng.

Tuy nhiên, nháy mắt, đã thấy chính mình được Quảng Đức Tinh Quân ôm vào lòng, bay vút lên trời.

Còn chưa kịp mở miệng hỏi vì sao, đã nghe tiếng nổ rền nơi miệng giếng, pháo hoa rực rỡ phóng ra.

Thiếu chút nữa, đúng là chỉ thiếu chút nữa, đã bị pháo hoa làm bị thương.

Rắn Nhỏ sợ sệt nhìn về phía miệng giếng, trông thấy Ngao Mãnh từ đó xuất hiện, cười vang: “Xá Nhi hiền đệ, bắn pháo để ngươi nhìn cho vui, dọa đến…”

Đột nhiên, lời nói như bị tắc nghẹn, Ngao Mãnh ngơ ngác nhìn Rắn Nhỏ nằm trong lòng Quảng Đức Tinh Quân, một lúc lâu sau mới thốt được thành tiếng: “Hả? Hả? Xá Nhi sao rồi? Là bé gái này sao?”

Mới vừa rồi còn kinh sợ, bây giờ lại tỉnh queo như không, Rắn Nhỏ vuốt vuốt đuôi tóc, cao hứng nói: “Thanh tết cho tôi đấy, đẹp không?”

Ngao Mãnh há hốc miệng, hoàn toàn không tiếp thụ được hết thảy sự việc đang diễn ra trước mắt, ngây ngốc một hồi, có vẻ như cuối cùng đã hạ được quyết tâm, cúi đầu làm lễ với Rắn Nhỏ. “Xá Nhi hiền muội, vừa nãy ngu huynh lỗ mãng, xin tạ tội với muội.”

“A, không sao. Pháo hoa nhìn thật đẹp, tôi còn muốn nhìn thêm cái nữa.”

Thế là, con rồng ngốc cùng hai con ưng nhỏ ngồi trong sân tiếp tục bắn pháo hoa.

Rắn Nhỏ nhìn nhìn một lát, hai mắt nặng trĩu, rồi thiếp đi.

Quảng Đức Tinh Quân ôm Rắn Nhỏ đặt xuống giường, chỉnh lại áo cho Rắn Nhỏ, ngẫm lại chuyện mới phát sinh, quyết định không đếm xỉa tới con rồng kia, trực tiếp ôm Rắn Nhỏ ngủ.

Ngao Mãnh vẫn không ngừng phóng, cứ thế phóng, phóng, phóng, thẳng cho đến lúc trời ửng sáng, một trong hai Ưng Nhỏ rụt rè lên tiếng: “Long đại ca, trời sắp sáng rồi kìa.”

“Hả, để ta nhìn xem.” Ngao Mãnh quay đầu ngó hướng cửa sổ, sớm đã không nhìn thấy bóng dáng Rắn Nhỏ, lúc này mới thu pháp hồi cung.


12. Pháp thuật

“Thế nào?”

Ngao Nhuận hỏi Ngao Mãnh.

“Em không có...”

Ngao Mãnh trả lời ấp úng.

“Chuyện là, Xá Nhi muội muội là một nữ nhân.”

“Cái gì?” Ngao Nhuận tức đến mức thiếu chút đã bẻ gẫy hai chiếc sừng trên đầu mình.

“Lão Tam em ngốc vừa vừa thôi, nam nữ em không phân biệt được à?”

“Em biết rất rõ,” Ngao Mãnh ngẩng đầu phát biểu đầy kiên định.

“Xá Nhi đúng là một nữ tử.”

Vừa nói vừa nắm chặt tay tỏ vẻ rất cương quyết.

Nếu Ngao Mãnh là một thi nhân, có thể có thể đã đủ từ ngữ để diễn tả cảm giác lúc hắn vừa nhìn thấy Xá Nhi mặc nữ trang.

Rất giống như nhìn thấy một đầu nai con đang bình an ngặm cỏ, đến gần sợ kinh động; rất giống như nhìn thấy một đóa bông tuyết trắng ngần, cử động miệng sợ thổi bay; rất giống như nhìn đến một hồ nước êm đềm, chỉ sợ làm nổi sóng. Không phải xét về bề ngoài, mà đó hoàn toàn là một loại cảm giác, khiến người ta thương mến, khiến người ta muốn dang tay che chở. Nó khiến hắn xác định, Xá Nhi đích thực là một cô bé.

“Là nữ nhân, đúng thật là nữ nhân.” Ngao Mãnh không ngừng lẩm bẩm.

“Hồ đồ quá rồi. Cả đời này em cũng đừng mong đuổi kịp lão cáo già Vân Thanh.”

Ngao Nhuận, đối với đệ đệ mình, đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

“Đại ca bớt lo đi. Tam đệ ngốc nhà mình nhất định sẽ đấu thắng con rắn nhỏ.” Ngao Trí nãy giờ im lặng đứng nghe đặt chén rượu xuống, buông thõng một câu, sau đó quay lưng bỏ đi.

Ngao Nhuận đưa mắt nhìn Ngao Mãnh, lắc đầu một cách bất đắc dĩ.


~.~


“Oa! Pháp thuật hay quá! Pháp thuật hay quá!” Xá Nhi vừa mới học được thuấn di, lập tức từ trong nhà di chuyển đến Đông Sơn, lại từ Đông Sơn dời xuống Nam Sơn, lúc thì đứng ngất ngưởng trên ngọn cây, khi thì xuất hiện ở nóc nhà, khiến cho muông thú rúng sợ, chim bay trùng bò, thỏ chết cáo than*. (Tác giả: Ta cũng bắt đầu loạn dùng thành ngữ.)

[Thỏ chết cáo than (thỏ tử hồ bi): Thành ngữ, nghĩa tương tự câu “Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ” của Việt Nam.]

Tới tới lui lui thuấn di không biết bao nhiêu lần, Xá Nhi mới quay trở về nhà, chỉ thấy Ngao Mãnh ngây ngốc đang đứng giữa sân, hai bên là hai con ưng nhỏ. “Xá Nhi muội muội biết thuấn di?”

“Đúng đó, chỉ tiếc là chưa đi được dưới nước, nếu không sẽ đến chỗ huynh dạo một vòng.” Xá Nhi chắt lưỡi tiếc nuối.

“Có hề gì, ta đến tìm muội là được mà.”

Ngao Mãnh nói xong, bưng ra một đống bảo bối.

“Xá Nhi muội muội, đây là giao tiêu sa y (trang phục làm bằng vảy cá giao), đây là dạ minh châu, đây là cây san hô, đây là…”

Ngao Mãnh đem nguyên đống bảo vật thế gian khó tìm ấy nhét vào trong ngực Xá Nhi.

“Làm gì vậy?” Rắn Nhỏ ngạc nhiên.

“Xá Nhi muội muội, ta, “ Ngao Mãnh đưa tay cào cào cặp sừng trên đầu, ngập ngừng nói: “Ta không có muội muội, ta vẫn luôn mình có thêm một muội muội. Cho nên, muội làm muội muội của ta được không?”

“Được.” Xá Nhi nhanh nhẹn đáp ứng, sau đó ôm sính lễ Ngao Mãnh tặng cho mình (đừng hiểu lầm, là sính muội chi lễ) bưng vào nhà trong.

“Đây là cái gì?”

“Cây san hô.”

“Dùng để làm gì?”

“Cây này vô giá.”

Ra là vậy, vô dụng.

Ném qua một bên.

“Thế còn cái này?”

“Giao tiêu sa y. Xá Nhi muội muội chỉ cần mặc nó là có thể tự do di chuyển dưới nước mà không cần niệm khẩu quyết, ngoài ra nó còn bảo vệ muội, pháp thuật bình thường không thể gây tổn thương cho muội.”

À, đây chính là một bảo bối.

Xá Nhi hăm hở cầm sa y giơ trước mặt Quảng Đức Tinh Quân.

“Thanh, cho anh này.”

“Ta không cần.” Quảng Đức Tinh Quân cười tươi, vỗ đầu Rắn Nhỏ. “Ta không cần phòng thân bằng mấy cái thứ đó.”

“Cần mà, cần mà, Thanh, cầm đi mà. Là bảo bối đấy.” Xá Nhi không ngừng nũng nịu với Quảng Đức Tinh Quân, cuối cùng kiên quyết nhét sa y vào trong lòng Quảng Đức Tinh Quân.

Kế tiếp là dạ minh châu. “Hửm, thứ này nhà mình có rồi.”

Tiện tay vứt cho Ưng Nhỏ, “Cho các ngươi, cầm về mà chiếu sáng.”

Hai con ưng nhỏ cắp dạ minh châu bay đi.

Xá Nhi lại cầm lấy một chiếc trâm cài đầu, phía trên khảm một viên trân châu bự như ngón tay cái, có hình tròn.

“Xá Nhi muội muội, ta cài giúp muội nhé?” Ngao Mãnh tha thiết chờ mong.

“Để ta cho.” Quảng Đức Tinh Quân trực tiếp cầm lấy cây trâm, cài lên tóc Xá Nhi.

Thiệt là biết đùa, việc này có thể để người khác làm sao!

Vì thế, Rồng Ngốc, sau khi đem tặng N báu vật, ôm cõi lòng đau khổ te tái bỏ đi.

Lại một ngày mới đến, Rắn Nhỏ tùy tiện búng ngón tay, một đạo ngân quang lóe lên, một ngọn đồi nhỏ bị lém đỉnh đầu, biến thành ụ đất bằng phẳng.

“Á, pháp thuật có thể làm được như vậy?” Rắn Nhỏ vô cùng phấn khích.

“Ngày mai, em phải tập luyện đem ngọn núi trở về nguyên dạng.”

Ngày lại ngày trôi qua, Rắn Nhỏ hào hứng khoa chân múa tay, khi thì phóng đậu hũ xuyên qua mặt tường, lúc lại dẫn nước dưới sông chảy lên sơn cốc.

Pháp thuật thật là nhàm chán a.

“Vì sao mỗi ngày đều phải học pháp thuật?” Đêm tối, Rắn Nhỏ nhịn không được cất tiếng hỏi chủ nhân.

“Đề phòng lúc ta không ở bên em, em sẽ biết cách tự bảo vệ mình.” Quảng Đức Tinh Quân nhẹ nhàng nói.

“Không ở bên em? Thanh, sao lại không ở bên em?” Rắn Nhỏ nôn nóng.

“Ta chỉ nói là nếu như thôi.” Quảng Đức Tinh Quân cười cười, ôm chầm Rắn Nhỏ.

Kỳ thật không phải nếu như, một trăm việc thiện, hắn đã làm xong chín mươi bảy việc, còn ba việc nữa, hắn sẽ phải trở về thiên đình. Cho nên mấy ngày này, hắn nơi nào cũng không muốn đi, chuyện gì cũng không muốn làm, chỉ muốn ở cạnh Rắn Nhỏ, càng lâu càng tốt.



on 24 tháng 1, 2012


Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: nam x nam, thần tiên

Chương 7 - 8 - 9




7. Long cung

Chim ưng chở Quảng Đức Tinh Quân cùng Rắn Nhỏ bay xa vạn dặm.

Vốn dĩ Quảng Đức Tinh Quân có thể mang Rắn Nhỏ thuấn di (trong chớp mắt di chuyển từ nơi này đến nơi khác), nhưng mà lời nói của Thổ Địa về việc có ngày phải rời xa Rắn Nhỏ cứ văng vẳng trong đầu, Quảng Đức Tinh Quân không để Rắn Nhỏ ỷ lại vào mình, cho nên âm thầm hy vọng Rắn Nhỏ có thể học được tính độc lập.

Đứng trước bờ biển rộng bao la sóng đánh nhấp nhô, Quảng Đức Tinh Quân niệm khẩu quyết, dắt Rắn Nhỏ tiến vào dòng nước, đã thấy Long Vương thống lĩnh cả một đoàn người đứng nghênh tiếp.

Người nhà Long Vương hết thảy đều là tuấn nam mỹ nữ. Ba đứa con trai cao lớn oai hùng, tướng mạo đường hoàng chính trực.

Nhưng khi Quảng Đức Tinh Quân cùng Rắn Nhỏ xuất hiện, tầm mắt mọi người đều di chuyển đến chỗ Rắn Nhỏ. Trong phút chốc, không khí như bị chùng lại, chúng tảo biển rong rêu mất đi khí sắc, toàn thể Long cung khiếp sợ không nói nên lời.

Rắn Nhỏ không hề hay biết, vẫn vô tư nắm lấy tay áo Quảng Đức Tinh Quân: “Thanh, nơi này thật đẹp quá, cả những người đứng đối diện cũng đẹp nữa.”

Lời vừa nói ra liền khiến cho cả Long cung cười rộ lên.

Quảng Đức Tinh Quân trong lòng cười khổ. Tiểu tử này cũng thật biết giả bộ, tối qua là ai đã chê ỏng chê eo người ta.

Quay trở lại thời gian mấy canh giờ trước, Quảng Đức Tinh Quân vì thỏa mãn trí tò mò của Rắn nhỏ, đã lấy giấy ra họa lại hình dáng của rồng.

Rắn Nhỏ ngó qua bức vẽ, chu mỏ nói, thì ra thân rắn cắm thêm hai cái sừng mọc thêm bốn cái chân thì gọi là rồng, thật là thú vị.


on 4 tháng 12, 2011

Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: nam x nam, thần tiên

Chương 4 - 5- 6




4. Đấu ưng


Sáng sớm, chim hót véo von.


Rắn Nhỏ phá lệ không bò lại giường, bởi vì hắn phát hiện có thứ còn vui hơn Quảng Đức Tinh Quân.


Đỉnh núi có cái tổ chim ưng, ở trong có hai con ưng nhỏ vừa mới lột xác, lông xù lên thật là thú vị.


Rắn Nhỏ bò đến bên cạnh cùng bọn họ nói chuyện phiếm.


“Chi chi chi chi.” (Buổi sáng tốt lành a) Ưng Nhỏ nói.


“Tê tê tê tê.” (Buổi sáng tốt lành a) Rắn Nhỏ đáp.


“Chi chi chi chi chi chi chi chi chi?” (Cậu từ sơn động ở dưới leo lên hả? )


“Tê tê.” (Đúng rồi)


“Chi chi chi chi chi?” (Ở dưới đó vui không?)


“Tê tê tê tê tê tê tê?” (Không muốn tự mình đi xem à?)


“Chi chi chi chi chi chi chi.” (Chúng tớ còn chưa bay được đâu.)


“Tê tê tê tê.” (Tớ cũng không thể.)


Cứ thế, hai ưng một rắn tán gẫu đến chẳng còn biết trời trăng mây nước gì nữa.


Cho đến khi có một bóng đen khổng lồ bay vòng vòng trên đầu Rắn Nhỏ, Rắn Nhỏ mới cảm thấy có gì đó không đúng. Trời sao lại tối nhanh như vậy?


on 13 tháng 6, 2011
Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: đoản văn, nam x nam

Chương 1, 2, 3




1. Sơ ngộ

Bạo vũ oanh long, lôi minh điện thiểm (Mưa to gió lớn, sấm chớp đì đùng). Trong cơn mưa đêm ở thảo nguyên Tây Bắc xuất hiện một đạo ánh sáng màu bạc từ trên trời phóng xuống, thì ra là Quảng Đức Tinh Quân hạ phàm lịch kiếp.

Quảng Đức Tinh Quân vốn là người không ưa ràng buộc, thích tự do, tính tình phóng đãng, tuy là hạ phàm lịch kiếp, nhưng trong chúng tiên tu vi tu hành khá cao, ngày ấy bấm đốt tay tính toán, biết được ở nơi đây có vài chuyện nảy sinh, liền cưỡi mây đạp gió mà đến.

Ở góc tây bắc có một phiến thảo nguyên, khắp nơi ngập đầy máu đỏ, ngổn ngang trên đó là xác con mãng xà lớn bị người ta mổ bụng moi ruột lấy mật, hiện tại đã không còn hơi thở.

Quảng Đức Tinh Quân nhẹ nhàng đẩy thi thể của rắn mẹ sang một bên, liền nhìn thấy một con rắn nhỏ đang run rẩy nằm dưới đất, toàn thân tựa tuyết trắng, trước đầu điểm vảy bạc, rất là đáng yêu.

Quảng Đức Tinh Quân nhìn thấy, gật gật đầu, cảm thấy rất thú vị.

Mở rộng đôi tay, con rắn nhỏ kia như có linh tính, di chuyển thân hình, leo vào bên trong lòng bàn tay của Quảng Đức, sau đó thiếp đi..

Quảng Đức Tinh Quân đắc ý không thôi, ôm Rắn Nhỏ vào lòng, nháy mắt đã biến mất.

Lại nói đến Quảng Đức Tinh Quân đưa rắn nhỏ vào trong động, dùng tay vuốt ve tiểu sinh linh nhỏ bé trong bàn tay, ngày qua ngày lộng triển phép tiên nuôi dưỡng, rồi thường xuyên đọc thi thư điển cố cho Rắn Nhỏ nghe. Con rắn này vốn là loại phi phàm, lại được khí tiên bao phủ, nhận được sự giáo hóa của Quảng Đức Tinh Quân, ngày qua ngày, nhanh chóng tu luyện thành hình.

Buổi sáng hôm ấy, như thường lệ, Quảng Đức Tinh Quân nhắm mắt tu dưỡng, Rắn Nhỏ ở một bên chơi đùa.

Sau khi tỉnh dậy, thần sắc sảng khoái, theo thói quen nhìn về bên cạnh, không có Rắn Nhỏ, chỉ trông thấy một đứa bé trai cỡ năm, sáu tuổi, cơ thể trắng mịn như cánh hoa buổi sớm, lông mày đen nhánh như điểm mực, môi đỏ thắm như son, đôi con mắt khép chặt, biến thành hình người, đích thực là tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành, à không, phải gọi là một nam tử tuyệt sắc mới đúng.

Quảng Đức Tinh Quân bản tính phóng khoáng không câu nệ, ngay lập tức từ ngón tay hiện lên tia sáng nhẹ nhàng chiếu tới nam hài, chốc lát đã thấy một chiếc yếm đỏ phủ trên thân thể nhỏ bé ấy. Quảng Đức mỉm cười đi vào phía trong súc miệng rửa mặt.

Khi trở vào phòng thì đứa bé đã tỉnh, đôi cánh tay nhỏ bé mũm mĩm đang cố sức cởi ra thứ rườm rà đang khoác trên người.

“Đừng quậy!” Quảng Đức Tinh Quân nhẹ nhàng cất tiếng.

Rắn Nhỏ nghe thấy liền ngẩng đầu nhìn về phía Quảng Đức, đó là một đôi mắt đào hoa phiếm thủy (1). Rắn Nhỏ tuy tuổi còn nhỏ, nhưng mị lực đã thành hình. Rắn Nhỏ năm, sáu tuổi này đây hoàn toàn có khả năng mê hoặc con người, hơn nữa là không ít.

Trông thấy đứa bé hướng bản thân phô bày mị nhãn, Quảng Đức Tinh Quân vừa buồn cười vừa tức giận, nắm lấy đôi tay y: “Đây là túi thơm tùy thân do ta cải chế, để em hộ thể, không cho phép tháo ra.”

Rắn Nhỏ quay người lại, rất không vui, cân nhắc cả nửa ngày trời về việc sử dụng tiếng nói của nhân loại, sau đó từ từ mở miệng đáp: “Tôi không thích.”

Không thích, một túi thơm nhỏ có công năng giảm bớt trăm năm tu luyện lại có thể không thích sao?

Quảng Đức Tinh Quân không giải thích, chỉ nói: “Đeo vào, từ từ sẽ thích.”

Rắn Nhỏ miệng niệm thần chú, nhanh chóng trở lại thân rắn, chiếc yếm trên người cũng theo đó mà biến thành dải lụa hồng quấn quanh thân thể Rắn Nhỏ.

Rắn Nhỏ muốn thoát không thoát được, muốn cởi cũng không cởi được, tức giận vô cùng, khôi phục hình người, nước mắt tung bay tứ phía. Rắn Nhỏ òa khóc nức nở.

Rắn Nhỏ ở bên cạnh Quảng Đức Tinh Quân cũng năm, sáu năm. Đây là lần đầu tiên thấy Rắn Nhỏ rơi lệ, Quảng Đức tay chân hốt hoảng, ôm chặt lấy Rắn Nhỏ cả nửa ngày trời, sau đó xuất ra kim đan, mở một góc miệng, đưa vào bên trong thân thể Rắn Nhỏ.

Được luyện từ tiên khí thuần dương của Quảng Đức Tinh Quân, Rắn Nhỏ thoải mái hưởng thụ kim đan, không khóc nữa, xoay xoay cơ thể, ngọt ngào nói: “Còn nữa không?”

Quảng Đức mỉm cười: “Một viên này bằng tu vi em tu luyện trong tám đến mười năm, nếu thêm nữa chỉ sợ cơ thể em không chịu nổi. Được rồi, đừng khóc nữa, chúng ta ra ngoài chơi.”

Rắn Nhỏ ngưng ngay nét cười, tiếp tục soi mói tìm điểm xấu của con người không có chút gì là tốt đẹp kia, kể cả bộ y phục màu sắc rực rỡ đang mặc trên người, lầu bầu theo chân Quảng Đức xuất môn đi chơi.


2. Cá chép



Gió đêm nhè nhẹ thổi, trên nền trời đen thẫm điểm một vài ánh sao rực rỡ, Quảng Đức Tinh Quân mang theo Rắn Nhỏ đi đến trước mặt hồ nhỏ.

Rắn Nhỏ trông thấy nước, tâm trạng không khỏi phấn khích hoan hô, loài rắn bản tính vốn thích nước, giờ khắc này cảm thấy vô cùng vui mừng, chỉ thấy nước trong hồ tung tóe, thân hình trắng xóa ẩn hiện trong làn nước trong xanh.

Quảng Đức Tinh Quân trong miệng ngậm cọng cỏ, ngả người nằm xuống đất, chầm chậm nhai, mắt nhắm như không nhắm, đôi chân đong đưa qua lại rất nhàn nhã.

Rắn Nhỏ vùng vẫy trong hồ đích thực rất nhiệt náo, Quảng Đức Tinh Quân đến nhìn cũng không nhìn một cái.

Dao động trên mặt hồ từ từ thu nhỏ lại, nhưng Quảng Đức Tinh Quân vẫn không có động tĩnh gì.

Cũng không biết trải qua bao lâu, trên hồ truyền tới một trận âm thanh, Rắn Nhỏ biến hóa nguyên hình, quấn quanh thân thể một con cá chép vàng bay lên khỏi mặt nước, rồi đáp xuống bàn tay của Quảng Đức Tinh Quân.

Quảng Đức Tinh Quân vốn là đang thích ý hưởng thụ, bất đắc dĩ phải mở to mắt.

Con cá kia bị Rắn Nhỏ quấn chặt thân mình, không cử động được, toàn thân run rẩy, cũng coi như có chút đạo hành, rời khỏi mặt nước cũng không bị ngưng trệ hô hấp, muốn thoát khỏi vòng vây của Rắn Nhỏ nhưng không có khả năng, may mắn nhìn thấy một ánh mắt lướt qua, lập tức cầu cứu Quảng Đức Tinh Quân: “Thượng tiên, xin cứu mạng!”

Quảng Đức Tinh Quân chưa lên tiếng, đã thấy mặt hồ vang lên một tiếng động lớn, một vị đại hán gương mặt dữ tợn từ dưới nước chui lên, một đạo thủy quang bắn về phía Rắn Nhỏ, “Mau thả người!”

Là hắc ngư tinh.

Nhìn thấu nguyên thân của người vừa xuất hiện, Quảng Đức Tinh Quân liền thi chiêu hóa giải, đồng thời nhẹ nhàng bảo Rắn Nhỏ thả người.

“Không đời nào.” Rắn Nhỏ uất ức chỉ vào mặt đại hán áo đen, sẵng giọng: “Tôi chỉ đang cứu người. Hắn muốn ăn cô ấy, một đường không ngừng đuổi bắt cô ấy.”

……

Quảng Đức khuôn mặt u ám, hừ một tiếng: “Em làm sao biết cô ấy có nguyện ý bị ‘ăn’ hay không.”

Còn có chuyện nguyện ý bị người ta ‘ăn thịt sao? Rắn Nhỏ ngạc nhiên buông tay, khôi phục lại bộ dáng con người, trừng mắt nhìn Quảng Đức Tinh Quân.

Cá chép nhân cơ hội tiến trở vào hồ, sau đó biến thành hình người, nhưng chỉ có nửa phần thân trên là hình dạng của một thiếu nữ tươi trẻ, còn lại ẩn hiện trong nước lại là chiếc đuôi cá, rõ ràng là tu luyện chưa thành.

Rắn Nhỏ cảm thấy kỳ quái, không hề biết chính mình được Quảng Đức Tinh Quân hao tốn tinh lực bồi dưỡng, tuổi còn rất nhỏ đã có thể biến hình, đấy chính là vận khí mà nhiều người cầu còn không được.

Con cá chép kia tu luyện đã ba trăm năm, nhưng chỉ có nửa phần thân thể có khả năng biến thành người.

“Đa tạ Thượng tiên!” Cá chép cúi đầu hành lễ, “Là tôi nguyện ý bị huynh ấy ‘ăn’.”

Loài cá không như nhân loại nói nhiều lời hoa mỹ, trực tiếp đi thẳng vấn đề không e ngại, không xấu hổ, không ngượng ngùng.

Rắn Nhỏ ngây người nhìn Cá Chép cô nương cùng Hắc Ngư đại ca nắm tay nhau cùng tiến vào trong hồ, đại não không ngừng xoay chuyển. Cam nguyện bị ăn? Trời ạ!

Hắn không hiểu ‘ăn’ ở đây không phải là ăn. Tất nhiên, việc này không phải đứa bé nào cũng có thể khả năng lý giải.

Quảng Đức Tinh Quân nhìn thân ảnh đứng như trời trồng trước mặt, miệng không khỏi giương lên, liền ôm vào lòng, đồng thời hôn nhẹ lên đôi má đỏ hồng phúng phính: “Không thể lý giải sao? Ta hỏi em, nếu ta muốn ‘ăn’ em, em có đồng ý không?”

“Không đồng ý.” Rắn Nhỏ lắc đầu không một chút do dự.

Muốn ăn ta? Nói đùa, canh rắn chưng tương phải có thịt rắn, trong khi ta đây là da rắn hình người, ngươi làm sao lại có ý nghĩ thương thiên hại lý như vậy trong đầu a!

Nhìn thấy Rắn Nhỏ nhãn thần lấp lánh, đoán được y đang suy nghĩ điều gì, khóe miệng Quảng Đức Tinh Quân không ngừng co giật.

“Tốt, bây giờ không ăn, chờ em lớn lên béo mập sẽ ăn.” Quảng Đức Tinh Quân vui vẻ đưa tay nhéo nhéo lỗ mũi nhỏ thon mềm của Rắn Nhỏ, cố ý hù dọa.

Thì ra nuôi ta bấy lâu chỉ là vì thịt của ta. Rắn Nhỏ ngẩng mặt nhìn trời, lại cúi đầu ngắm đất, rồi quay sang nhìn người đang ôm mình, cảm giác chua xót trào dâng đến rơi lệ.


3. Cha

Sau khi Rắn Nhỏ chìm vào giấc ngủ, Quảng Đức Tinh Quân một mình đi dạo bên bờ hồ.

Hắn được chúng tiên hữu xem như một nhân vật đặc biệt, không dựa vào trời, không tin số mệnh, không nghĩ nhân duyên, nói tóm lại là hắn không tin vào mọi thứ trên thế gian này, sống một mình phiêu du tự tại lãng quên tháng năm.

Tiêu sái đến nỗi thần tiên trên trời cũng phải ghen tỵ.

Nhưng không biết tại sao, khi tính được Rắn Nhỏ sắp gặp kiếp nạn, lòng Quảng Đức Tinh Quân ngập tràn nỗi bất an, nhưng cũng chỉ thoáng qua, bất luận như thế nào, việc cần an bài đều đã an bài, nếu xảy chuyện không may, hắn nguyện tận lực chống đỡ.

Quảng Đức Tinh Quân vì Rắn Nhỏ hao tâm tổn trí, đau thương vô hạn. Rắn Nhỏ ngày ngày vui đùa hoàn toàn không biết.

Cùng tiểu ngoan đồng sớm tối ở bên nhau, hắn đem tâm tư ghi nhớ từng khoảnh khắc, xem như một kỷ niệm trân báu.

Mặt trời hừng sáng phía Đông, Rắn Nhỏ bám vào cổ, hét vào tai của Quảng Đức Tinh Quân, “Đi chơi, đi chơi, mang tôi đi chơi, mang tôi đi chơi.”

Quảng Đức Tinh Quân nghe y huyên náo nhức cả đầu, bất đắc dĩ từ trong tay áo lấy ra một viên huyễn linh châu, thảy cho y, sau đó tiếp tục say giấc nồng.

Rắn Nhỏ tiếp lấy linh châu, nhìn lại hóa ra chỉ là một quả cầu da, bắn một cái, vỗ một cái, thật vui a, lại tiếp tục bắn tiếp hai lượt nữa.

Rắn Nhỏ trước giờ chưa từng thấy một vật thú vị đến như vậy, cứ thế chăm chú nhìn linh châu cả nửa ngày trời, cho đến lúc Quảng Đức Tinh Quân trở mình thức dậy, vệ sinh thân thể xong xuôi, ngón tay huy động, thu huyễn linh châu vào trong tay áo.

“Trả quả cầu lại cho tôi.” Tiểu xà chạy qua định giành lấy.

“Trước hết, đây không phải là quả cầu, mà là thế gian chí bảo huyễn trân châu. Có nó trong tay, lên trời xuống đất dễ như trở bàn tay. Lại nói, nó là của ta.” Quảng Đức Tinh Quân xoa đầu Rắn Nhỏ, đưa y đến trước gương nhẹ nhàng chải đầu, sau đó nhìn đứa bé khỏe mạnh, xinh đẹp trong gương, mỉm cười hài lòng.

“Đi, ta đưa em dạo chợ.”

Hồng trần cao tới vạn trượng, thú vị nhất là tục thế (thế gian phàm tục), yêu - hận - tình – thù mọi dạng đều có, Quảng Đức Tinh Quân cũng thường có suy nghĩ, người trần thế so với thần tiên phải kiêng khem đủ thứ đích thực là có phần thú vị hơn.

Vì vậy, địa phương hôm nay hắn đưa Rắn Nhỏ đến tu hành không phải núi cao cũng không phải sông lớn, mà là chợ của người phàm.

Cầm tay Rắn Nhỏ, từ từ đi bộ giữa dòng người tấp nập, cùng ngắm cảnh đẹp, cùng ăn ngon, rồi cùng trở về. Điểm khác biệt so với lúc đầu là Rắn Nhỏ tay trái cầm hồ lô đường, tay phải cầm tò he (2), diều, chong chóng, cửu liên hoàn (3) chất đầy trên tay của Quảng Đức Tinh Quân.

Đột nhiên, trên đường có một đứa bé tầm tuổi với Rắn Nhỏ bị ngã xuống đất, khóc toáng lên, sau lưng vang lên tiếng bước chân vội vã của người đàn ông, áng chừng là cha của đứa bé, thanh âm mềm mại dỗ dành, ôm em vào lòng, bàn tay to lớn không ngừng lau khô nước mắt trên gương mặt nhỏ.

Đứa bé vẫn bướng bỉnh khóc, người cha vẫn không ngừng dỗ dành ôn nhu.

Rắn Nhỏ bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng, lại quay sang nhìn Quảng Đức Tinh Quân đang đứng bên cạnh. Đôi con ngươi sâu thăm thẳm, chiếc mũi cao hếch lên trời, mày kiếm cao vút, đem so sánh với cha của đứa bé thì anh tuấn hơn rất nhiều.

>Rắn Nhỏ đem hồ lô ngào đường giữ chặt trong tay một đường quăng đi, nhào vào lòng của Quảng Đức Tinh Quân, phấn khích la lớn: “Cha” “Cha” “Cha”.

-_-||||

Sự việc này liên quan đến luân thường của trời đất, tuy rằng Quảng Đức Tinh Quân một thân phóng khoáng không kiêng kỵ gì, nhưng xưng hô như thế này có phần không phải.

Rất nhanh nói rõ với Rắn Nhỏ: “Ta không phải cha em.”

Rắn Nhỏ không tin trừng mắt nhìn người đối diện: “Anh chính là cha tôi.”

“Không phải, ta không phải.” Quảng Đức Tinh Quân nhấn mạnh nhiều lần.

“Vậy ai là cha tôi?”

“Cha em…” Quảng Đức Tinh Quân do dự chốc lát rồi buông lời, “... đã chết.”

“Tại sao chết?” Rắn Nhỏ hỏi thẳng vấn đề.

Nhìn y còn nhỏ đã hiểu chuyện, không biết tại sao, các vì sao trên trời giờ khắc này đột nhiên tắt lịm, trong đáy lòng chợt nảy lên một cảm xúc chỉ nhân loại mới có, vừa ôn nhu, vừa day dứt, hình như người ta gọi đó là 'không đành lòng'.

“Cha em qua đời. Nhưng em còn có ta, ta sẽ lo cho em. Em có thể gọi thẳng tên ta. Ta là Thanh.” Quảng Đức Tinh Quân nhẹ nhàng lên tiếng.

“Vậy còn tên tôi?” Rắn Nhỏ ngay lập tức chuyển sự chú ý.

“Tên em?” Quảng Đức Tinh Quân suy nghĩ hồi lâu rồi đưa ra một cái tên. “Xá Nhi. Tên của em là Xá Nhi.”




----------------------




1. Đào hoa phiếm thủy: Hoa đào trôi theo dòng nước, chỉ những người có tâm hồn lãng mạn, đường tình lao đao lận đận, hoặc những người có cuộc sống buông thả, phong trần. (Theo sách Tử vi Đông phương). Xem thêm ở đây.

2. Tò he: trò chơi dân gian Trung Quốc, cũng phổ biến ở Việt Nam. Người bán dùng bột nặn thành hình các con vật, nhân vật với nhiều màu sắc rực rỡ, đáng yêu. Đây là hình minh họa.

3. Cửu liên hoàn: một món đồ chơi dân gian của Trung Quốc, dùng kim loại làm thành 9 cái vòng, đem vòng tròn đặt trên tấm biển hoặc trên giá, xâu mấy vòng lại. Lúc chơi thì làm các động tác theo một trình tự có thể làm 9 cái vòng tròn tách ra hoặc hợp lại (hình ảnh). Các bước lắp ra, ghép vào được hướng dẫn cụ thể tại đây.


on 13 tháng 10, 2010
Nương tử thích tác quái

Cừu Mộng



Độc nhất nam nhân tâm

Cổ Linh




Triền Miên

Địch Ân Ân



Không hối hận 

Nhẫn Ngưng Mâu / Hiên Trạch



Mi Lan Trì

Lam Liên Hoa

Mục lục --- Link down


on 24 tháng 1, 2010
Photobucket




Tên truyện: Triền miên - 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân

Thể loại: cổ trang, boy x boy

Nguồn: Tuyển tập đoản thiên tiểu thuyết

Chuyển ngữ: Liễu Mi (ucuc0min.blogspot.com)

Tình trạng: hoàn thành

Độ dài: Chính văn hoàn 16 chương + Kết cục

Couple: Vân Thanh vs Xá Nhi



~.~



NỘI DUNG



Ngọt ngào, ấm áp, về chuyện tình Thượng tiên và Rắn Nhỏ.



~.~



MỤC LỤC


1 - 2 - 3