on 12 tháng 6, 2011

Câu stt hiện tại trong PPs trên dienanh.net của mềnh :))


Bản chất tốt nhưng dòng đời đưa đẩy. Thân phận nghèo nhưng ước vọng cao sang.

=))=))=))


☆☆☆


NHỮNG CÂU BLAST / STATUS BẤT HỦ



- Buồn bẩm sinh, cô đơn thường trực, thỉnh thoảng sexy 1 cách rất trẻ con.



- Sáng nhặt lá, chiều đá ống bơ, tối làm thơ… đêm thẫn thờ chờ trời sáng.



- Là 1 bầu trời tư cách. Là 1 tấm gương đáng học hỏi. Là một thanh niên yêu nước, thương dân. Là 1 cốc cafe ấm áp cho các em gái mới lớn ủ tay khi lạnh. Là một chàng trai trong mơ. Và là ước mơ của các em, chị gái ngây thơ.



- Từng là vua một cõi rồi vì tình mà bi lụy cởi áo làm đạo sĩ. Sau cũng lụy vì tình mà thoát y hoàn tục. Hiện đang lưu lạc giang hồ tìm người yêu trong mộng với mong ước có con sau khi cưới, nuôi con khỏe, dạy con ngoan, gia đình văn hóa.



- Tự hào là hai bàn tay trắng lập nên… vô số nợ.



- Nếu một mai hai ta phải chết, anh nguyện người chết trước là em, trước mộ em, anh xin nói một điều, con bạn em anh sẽ yêu tử tế.



- Trái tim em chỉ 2 lần mở cửa – Đón anh vào và tống cổ anh ra.



- Đang đi trên đường. Bỗng thấy bất thường. Úp mặt vào tường. Lại thấy... bình thường.



- Khi yêu nhau thì người ta thề sống chết có nhau, còn khi ghét nhau rồi thì người ta thường thề sẽ sống chết với nhau.



- Nếu có ai đó khen bạn "bạn có ½ là đẹp, ½ còn lại là tài năng, gộp lại thì vừa đẹp vừa tài năng", bạn hãy coi chừng { ½ đẹp tức là ½ đó không có chút chất xám nào, ½ tài năng tức là ½ đó không có chút sắc đẹp nào -- hợp lại hoá ra bạn là một con người vừa xấu vừa ngu đó sao }



- Nghệ thuật che lấp sự bất tài cũng đòi hỏi không ít tài năng.



- Nhục không phải là nghèo khó, nhưng nghèo khó thì thật là nhục.



- Con đường ngắn nhất để đi từ một trái tim đến 1 trái tim là con đường truyền máu.



- Chân lý là mặt trời chói lọi . Nếu bạn không nghiên cứu về nó thì đừng có điên mà nhìn vào nó. Theo lý thuyết thì lý thuyết không khác với thực tế là mấy, nhưng thực tế thì thực tế khác xa lý thuyết.



- Thà sống hèn còn hơn chết dại.



- Thiếu nữ là chữ viết tắt của thiếu ... nữ tính.



- Trăm lời anh nói không bằng làn khói a còng @.



- Lạy thượng đế bao giờ con hết khổ! - Tổ cha mày, con khổ mãi nghe con!



- Server đất chật người đông, hảo hữu thì ít mà cừu nhân thì nhiều.



- Đau đầu vì tiền, điên đầu vì tình, đâm đầu vào tường.



- Có những điều mà 1 người không biết, 2 người không biết, 3 người , 4 người...  cũng không biết thì đơn giản là họ có biết cái quái gì đâu.



- Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nhai đi nhai lại là quân tử khôn.



- Con gái đẹp là con gái trong mơ, con gái ngoan là con gái...trong nhà trẻ.



- Nếu anh ở dưới địa ngục và em ở trên thiên đường, anh sẽ ngước lên nhìn và hân hoan cùng em. Nhưng nếu anh ở trên thiên đường và em ở dưới địa ngục, anh sẽ cầu Trời gửi anh xuống đó bởi anh biết rằng thiên đường sẽ chẳng còn là thiên đường nữa nếu thiếu em!



- Học là để hiểu. Không hiểu thì phải hỏi. Đã hỏi thì phải hiểu. Không hiểu thì ... đừng hỏi!


(Bác Gú sưu tầm)



Độc nhất nam nhân tâm
Cổ Linh | Liễu Mi | Chương 2d



Sau khi nam nhân nhà Gia Cát từng người một ngã bệnh, đã mời đại phu không dưới hơn chục người, nam nữ già trẻ, cao thấp mập ốm, đẹp xấu lạnh nóng, ngạo mạn khiêm tốn, muôn hình muôn vẻ, thiên kì bách quái, Mông Mông gần như dám nói các thể loại đại phu nàng đều gặp qua, chưa bao giờ nghĩ sẽ có người khiến nàng kinh ngạc.


Nhưng mà lúc này vị “đại phu” đang đứng trước cửa thật làm cho nàng ngạc nhiên nửa ngày trời không thốt nổi nên lời, lấy tay dụi mắt nhiều lần mới xác định chính mình không có nhìn lầm.


“Ngươi...... Ngươi...... Ngươi không phải...... không phải là......”


“Bệnh Chốc Đầu (1) bán giày ở thành Đông.”


Mắt thấy tiểu thư bộ dạng kinh ngạc không nói thành lời, người hầu đứng bên cạnh hảo tâm tiếp lời nàng, chứng thực ánh mắt của nàng cũng không vì mệt mỏi gần đây mà sinh ra hiện tượng hoa mắt chóng mặt nhìn nhầm người.


“Thật...... Thật sự là Bệnh Chốc Đầu bán giày ở thành Đông?” Mông Mông càng choáng váng hơn.


“Dạ phải, tiểu thư.”


Nghe đồn cha mẹ của Bệnh Chốc Đầuvốn là quan lại, bởi vì gia gia của hắn mắc tội tham ô bị hạ ngục, gia sản toàn bộ sung công, phụ thân hắn ngày ngày dạy học mà sống. Vài năm sau, cha cũng qua đời, mẹ hắn không biết chữ, đành phải bán giày kiếm bữa ăn, ở thành Đông bày hàng buôn bán đã mười mấy năm, từ đời mẹ truyền sang đời con, miễn cưỡng cũng có thể sống qua ngày.


Bình thường trừ việc đi mua giày, cũng không có nhiều người chú ý đến họ, không phải vì coi khinh nghèo đói, mà bởi vì bộ dạng bọn họ thật rất hèn mọn, xấu xa, khiến người cảm thấy chán ghét.


“Ngươi...... Ngươi biết y thuật?” Mông Mông ngập ngừng hỏi, không có chút tin tưởng nào đối với người này.


“Tôi không biết y thuật,” Bệnh Chốc Đầu thẳng thắn cho biết. “Nhưng tôi biết cách chữa khỏi bệnh cho đại công tử, chỉ là......”


Chỉ cần có thể khiến đại ca khỏe mạnh trở lại, thì quản làm gì hắn biết hay không biết y thuật!


“Chỉ là cái gì?” Mông Mông vội hỏi.


“Chỉ là......” Bệnh Chốc Đầu ánh mắt dừng lại nơi người Đỗ Tinh. “Chi phí không phải là rẻ......”


Mông Mông ngẩn người không hiểu ý, Đỗ Tinh lấy khuỷu tay khều nàng.


“Đã quên sao? Muội bảo đại ca ta truyền ra ngoài......”


Mông Mông đột nhiên bừng tỉnh. “Không thành vấn đề, chỉ cần ngươi chữa khỏi bệnh cho đại ca ta, tài sản Gia Cát gia toàn bộ thuộc về ngươi!”


“Còn có cửa hàng!” Đôi mắt xuất ra kim quang vạn trượng, Bệnh Chốc Đầu không quên nhắc nàng vấn đề trọng yếu, không chút nào che giấu bản tính tham lam.


“Không vấn đề, ta......”


“Này, ngươi cũng quá tham lam đấy!” Chương Úc Tú rốt cuộc nhịn không được, ngay cả thịt cùng nước lèo đều bị húp sạch, bọn họ ở đây đã hơn một năm, tất cả công sức bỏ ra không phải đều là lãng phí sao!


“Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh của Gia Cát đại ca, hắn chính là có tư cách để tham lam, chỉ có điều ngươi dựa vào đâu ở nơi này nói nhiều?”


Đỗ Tinh rất không khách khí buông lời phản kích, mặt của Chương Úc Tú từ hồng sắc chuyển sang trắng bệch.


“Ta không tin hắn có khả năng chữa khỏi bệnh của đại công tử, tám phần chỉ là trò phỉnh gạt lừa tiền!”


“Ngươi không muốn Gia Cát đại ca khỏi bệnh à!” Đỗ Tinh ngữ điệu trào phúng.


Chương Úc Tú ngập ngừng một chút, “Ngươi...... nói bậy!” Nàng lắp bắp phủ nhận. “Không phải tất cả đều là hắn nói sao, rõ ràng không biết y thuật, còn nói có thể chữa lành bệnh cho đại công tử, thật quá vô lý! Ta nói hắn nhất định là muốn nhìn xem đại công tử tình trạng như thế nào, rồi quyết định dùng phương pháp gì để lừa phỉnh tài sản của Gia Cát gia!”


“Ăn cướp còn la làng, ta xem muốn tiếp thu tài sản của Gia Cát gia chính là các ngươi thì có!” Đỗ Tinh tiếp tục công kích.


Chương Úc Tú hai gò má đỏ hồng, từ xấu hổ chuyển thành giận dữ. “Ngươi nói vậy là sao, chúng ta có lòng tốt ở lại giúp đỡ, ngươi lại đơm lời vu khống chúng ta mơ ước gia sản nhà Gia Cát!”


Đỗ Tinh hừ một tiếng. “Có vu khống hay không, ngươi trong lòng hiểu hơn ai hết.”


Là tin tưởng, cho nên càng muốn biện bạch đến tận cùng, càng không phải lòi ra bản tính xấu xa mọi người đều biết!


“Ngươi......”


“Được rồi, được rồi, hai người tranh cãi đủ chưa?” Lâm Chấn Bình đứng ra hoà giải, hơn nữa lại chọn đúng thời điểm, nghiễm nhiên hắn mới chính là người tốt công chính liêm minh nhất ở đây. “Trước mắt đang là thời điểm khẩn trương, nếu bệnh của đại công tử thật sự có thể chữa khỏi, tất cả không phải nên cao hứng sao? Trừ phi hai người không hi vọng đại công tử mau hết bệnh!”


Sự thật là, hơn một năm nay, tất cả đại phu đến nhà đều lắc đầu bó tay, hắn cũng không tin thật sự có người có thể chữa khỏi bệnh của Gia Cát Văn Nghĩa, nhất là tên đầu mọc ghẻ trước mặt này, hắn lại càng không tin này gã tiểu tử xấu xa này thật sự có bản lĩnh.


Tóm lại, chỉ cần hắn kiên nhẫn thêm một chút, tài sản của Gia Cát gia hết thảy sẽ thuộc về hắn.


Lâm Chấn Bình vừa dứt lời, Chương Úc Tú cùng Đỗ Tinh đều không mở miệng, chỉ là mắt trừng mắt, mặt đối mặt, mong muốn đem lửa trong lòng thiêu chết đối phương đi.


Một lát sau, Mông Mông đưa Bệnh Chốc Đầu đi vào phòng của Gia Cát Văn Nghĩa, tuy rằng những người khác đối với hắn không chút gì tin tưởng, nhưng mỗi lần rồi lại mỗi lần nàng đều ôm ấp hi vọng tràn đầy.


“Giấm, ta cần một chén giấm.” Bệnh Chốc Đầu quay người hạ mệnh lệnh, bộ dáng trông rất tự tin.


“Giấm?”


“Dùng để trộn thuốc.”


“À, lập tức có ngay!”


Một chén giấm được mang đến, Bệnh Chốc Đầu từ trong tay áo lấy ra một bọc thuốc, sau đó đem bột thuốc trong gói giấy hòa vào chén giấm, lại mang chén đó đến tận giường, kê sát miệng của Gia Cát Văn Nghĩa.


Chỉ một khắc sau, mọi người đồng loạt cùng mở miệng la lớn lên, kinh ngạc, lắp bắp, không nói được câu hoàn chỉnh.


“Đó...... Đó...... Đó là cái gì thế?”


Bệnh Chốc Đầu không trả lời, không phải hắn khinh thường không đáp, mà là hắn căn bản nói không nên lời, so với mọi người hắn càng sợ hơn, cứ bất động ngồi đó muốn dịch chuyển cũng không thể dịch chuyển.


Từ miệng của Gia Cát Văn Nghĩatừ từ chui ra một con quái trùng mập mập, kinh tởm, xấu xí, dính dấp, ẩm ướt và đầy màu sắc. Chỉ thấy nó xoay trở thân mình bò khỏi miệng của Gia Cát Văn Nghĩa, lại xoay xoay tiến về bát giấm, tiếp tục xoay xoay chui vào trong bát, sau đó...... bất động.


Một lát sau, quái trùng cùng giấm trong bát co lại thành một ngụm.


Gần cả nửa ngày trời, Bệnh Chốc Đầu mới khó nhọc nuốt vài ngụm nước bọt trong miệng, run run hai tay, nơm nớp lo sợ cầm chén đổ tất cả vào trong một cái hộp nhỏ màu đen, lại cẩn thận đóng hộp kỹ lưỡng, lấy vải che lại, sau đó khẽ khàng thở phào một tiếng.


Tuy rằng hắn không biết lưu lại mấy thứ này có ích lợi gì, nhưng “y” nói nhất định phải đưa hộp giao cho “y”, hắn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.


“Được rồi, đại công tử rất nhanh sẽ tỉnh lại.”


Nghe vậy, ba tỷ muội Mông Mông cùng Ngân Hoa lập tức tranh nhau túa đến bên cạnh giường. Vừa mới xúm lại, Gia Cát Văn Nghĩađã mở mắt ngồi dậy, tuy rằng thần sắc vẫn không tốt, nhưng dù sao cũng coi là tỉnh.


“Ta...... chưa chết à?”


“Không chết! Đại ca huynh không chết!” Ba tỷ muội Mông Mông mừng như điên nhào vào lòng hắn, hai tỷ muội song sinh được dịp càng khóc lớn. “Huynh khỏe rồi, thật sự tốt quá!”


Ngân Hoa vui mừng rơi lệ, Đỗ Tinh nhảy nhót quay cuồng, bọn người hầu vui mừng kéo nhau đi ngó, còn có người chạy đi mua pháo đến chúc mừng. Gia Cát phủ vắng lặng lâu ngày bỗng nhiên trở nên náo nhiệt chưa từng thấy, từ chủ tử đến hạ nhân, tất cả mọi người đều vui sướng tận đáy lòng.


Ngoại trừ Chương Úc Tú và Lâm Chấn Bình.


Gia Cát Văn Nghĩatốt, bọn họ lại không thể tốt, hai khuôn mặt rất giống Thất gia cùng Bát gia trong miếu thờ Diêm Vương (2), u ám, khiếp sợ, cũng là không thể tin được, còn có tám phần lúng túng không biết làm sao.


Không phải chứ, thịt béo đến tay cứ như vậy bay mất?



----------------------




1. Bệnh Chốc Đầu: đầu mọc đầy ghẻ lở.



2. Theo truyền thuyết, Địa phủ chia làm thập điện, mỗi điện có một vị Diêm La canh giữ, được mọi người biết đến với cái tên "Thập điện Diêm La" ấy :D Thất gia là Thái Sơn Vương Đổng, canh giữ tầng thứ bảy - Nhiệt Não địa ngục; Bát gia là Đô Thị Vương Hoàng, ti chưởng tầng thứ tám - Đại Nhiệt Não địa ngục. Các bạn tìm hiểu thêm ở đây (tiếng Việt) và đây (tiếng Trung) nha xD




on 11 tháng 6, 2011
 

Người đàn ông thật sự yêu em, là người…


Ôm sẽ thật ấm áp, càu nhàu sẽ rất bực mình, ở gần thì ghét, ở xa em lại rất nhớ.


Bát mì ăn dở không được để lãng phí, họ sẽ ăn nốt giùm em.


Đôi bàn chân giá rét của em áp vào đùi, họ rét nhưng họ sẽ không bao giờ đẩy bàn chân em ra.


Đi siêu thị mua đồ, họ sẽ xách nhiều hơn em một hai cái túi lớn, nhưng vẫn còn thừa ra một bàn tay để dắt em đi.



Đi dạo phố em sẽ thêm một người cằn nhằn, nhắc em đừng mua linh tinh.


Em ốm, họ có thể còn đau hơn em.


Trước khi ra khỏi nhà, mắt họ ngắm em kỹ hơn một cái gương soi.
 

Là người dù cãi cọ với em, dù có lỗi với em nhưng vẫn trơ trơ mặt dầy tới cầm tay em.


Rồi sau nhiều năm, qua nhiều kỷ niệm ngày yêu nhau đầu tiên, họ đã quên đi tất cả, quên ngày Valentine, họ cũng quên trên đời còn có Lễ giáng sinh.


Chỉ vì muốn xem trận bóng trực tiếp, họ sẽ vứt em sang một bên lạnh lẽo.


Họ sẽ không còn mua tặng em hoa…


Nhưng sẽ là người thường mua tặng em túi ni lông đựng rác.


Rỗi rãi chả có việc gì làm họ sẽ quẩn quanh ở nhà em, nhưng có việc họ cũng vẫn cứ quẩn quanh ở nhà em.


Làm em nghĩ, chả lẽ họ không có bạn bè nào khác sao?


Là người vô cùng thích nhìn lúc em cười to thoải mái, rồi họ cười lại với vẻ đầy ngốc nghếch.


Người hay bỏ sót các cuộc em gọi, nhưng lại gọi tới nóng rực máy em.


Chăm em ăn cơm, chăm em xem phim, chăm em đi mua đồ, rồi lại nghĩ sau này sẽ chăm em những gì.


Ghét nhất sợ nhất là khi em khóc, nên chỉ nghe tiếng nức nở, sẽ bay từ hàng nghìn km về bên cạnh em.


Họ sẽ lặng lẽ làm cho em rất nhiều điều, nhưng sẽ không kể công.


Họ là một người tự thấy cánh tay là chiếc gối cho em.


Họ là một người có lòng dũng cảm, dám giành giật cái điều khiển ti vi với em, song sau cùng dù thắng cũng chỉ dám ngoan ngoãn ngồi dựa cằm vào vai em xem MTV.


Lúc xa, họ vẫn bên em vô hình.


Em một mình dựa vai khi nhớ.


Nếu bạn thấy ở bên cạnh bạn có một người như thế này, thì… đừng để họ chạy thoát!


(nguồn: redhill)


on 8 tháng 6, 2011

后来 – Hu Lai - Hậu lai

Ca sĩ trình bày: Lưu Nhược Anh - 刘若英






Phiên âm:


Hòu lái
Wǒ zǒng suàn xué huì le rú hé qù ài
Kě xī nǐ zǎo yǐ yuǎn qù
Xiāo shī zài rén hǎi


Hòu lái
Zhōng yú zài yǎn lèi zhōng míng bai
Yǒu xiē rén yī dàn cuò guò jiù bù zài


Zhī zi huā bái huā bàn
Luò zài wǒ lán sè bǎi zhě qún shàng
Ài nǐ nǐ qīng shēng shuō
Wǒ dī xià tou wén jiàn yī zhèn fēn fāng
Nà ge yǒng héng de yè wǎn


Shí qī suì zhòng xià
Nǐ wěn wǒ de nà ge yè wǎn
Ràng wǒ wǎng hòu de shí guāng
Měi dāng yǒu gǎn tàn
Zǒng xiǎng qǐ dāng tiān de xīng guāng
Nà shí hou de ài qíng
Wèi shén me jiù néng nà yàng jiǎn dān
Ér yòu shì wèi shén me rén nián shǎo shí
Yī dìng yào ràng shēn ài de rén shòu shāng


Zài zhè xiāng shì de shēn yè li
Yě zài jìng jìng zhuī huǐ gǎn shāng
Rú guǒ dāng shí wǒ men néng bù nà me jué jiàng
Xiàn zài yě bù nà me yí hàn
Nǐ dōu rú hé huí yì wǒ
Dài zhe xiào huò shì hěn chén mò
Zhè xiē nián lái yǒu méi yǒu rén néng ràng nǐ bù jì mò


Yǒng yuǎn bù huì zài chóng lái
Yǒu yī gè nán hái ài zhe nà ge nǚ hái


Lời dịch:


Sau này
Cuối cùng em cũng học được cách yêu thương
Tiếc thay anh sớm đã rời xa, tan biến giữa biển người 


Sau này
Cuối cùng em cũng minh bạch trong dòng nước mắt
Về người đã mất đi không thể nào có lại


Cánh nhài trắng lạc trong sắc xanh váy em
Lời nhẹ nhàng nói “yêu em” còn bay trong gió
Em cúi đầu cảm nhận một làn hương thanh mát
Đêm vĩnh hằng .


Nụ hôn anh trao mùa hè năm mười bảy tuổi
Khiến sau này mỗi khi em cảm thấy đau buồn
Đều nhớ về ánh sao hôm ấy
Ái tình khi đó sao có thể giản đơn đến vậy
Mà tại sao khi người ta còn trẻ
Nhất định phải khiến người mình yêu sâu sắc chịu tổn thương


Trong đêm khuya thanh vắng thế này,
anh có phải cũng đang lặng lẽ buồn phiền tiếc nuối
Giá như khi đó chúng ta đừng quá bướng bỉnh
Bây giờ đã không phải hối hận
Hồi ức về em trong anh như thế nào, tươi cười hay là luôn trầm tĩnh
Trong những năm này, có ai khiến anh đỡ cô quạnh không?


Vĩnh viễn sẽ không lặp lại
Chuyện một chàng trai đã từng yêu một người...




(Dịch: Liễu Mi)

Nương tử thích tác quái
Cừu Mộng | Liễu Mi | Chương 2 - Thượng



Nháy mắt mấy cái, lại chớp mắt mấy cái, đôi lông mày nhíu chặt, Vũ Mê Mê quay đầu trừng mắt nhìn về nha đầu của mình, lớn giọng hỏi: “Đây là muội trăm ngàn cực khổ tìm xe?” Một chiếc xe trâu, còn không có cả người đánh xe, hai người các nàng có thể kéo nổi ư?


Tuyết Linh biểu tình đau khổ, hai tay ôm đầu, ủy khuất bĩu môi: “Chủ nhân, không ai bán ngựa cho chúng ta hết.” Cũng không phải nàng sai, đều là chủ nhân gây họa, vì sao kết quả lúc nào cũng là nàng bị nghe mắng? Thật không công bằng.


“Bọn họ ngại tiền đâm tay à?” Vũ Mê Mê căn bản không tin lời của nàng.


Tuyết Linh nhanh nhẩu trả lời, “Bởi vì không ai dám đắc tội Thiên hạ Đệ Nhất trang.”


Là như vậy? Vũ Mê Mê nhíu mày, Phong Tiêu Tiêu kia quả thật có bản lĩnh làm cho người sợ hãi, không cần dùng danh hào Đệ nhất trang, chỉ cần hắn trưng ra bộ mặt lạnh lùng băng giá thì cũng không ai dám trái lời.


“Chủ nhân, chúng ta vì sao không đáp ứng hắn đi Đệ Nhất trang?” Tuyết Linh cẩn thận cẩn thận lên tiếng, nếu đáp ứng đi Đệ Nhất trang, hiện tại sẽ không phải ngay cả xe ngựa cũng chẳng tìm thấy, vàng bạc nhiều thế này, một đầu trâu sao kéo nổi đây?


Vũ Mê Mê dùng ánh mắt đảo qua người nha hoàn, vỗ đầu nàng, cảm thán nói: “Trời cao tuy rằng cho muội gương mặt đẹp, nhưng đã quên đem đầu óc cất vào.”


“Chủ nhân --” Tuyết Linh bất mãn kháng nghị. Chủ nhân nói như vậy không phải là đang trêu nàng ư?


Vũ Mê Mê không quan tâm, đưa tầm mắt trông về phía xa, trầm ngâm hít một hơi dài. “Trong chốn giang hồ, tuyệt đối không thể chọc đến là Đệ Nhất trang, ngay một cọng cỏ gió lay khẽ cũng sẽ lập tức truyền khắp giang hồ, ngươi cho rằng chúng ta vào Đệ Nhất trang là an toàn ư?” Nếu mấy người kia nghe được thông tin, nàng còn không lập tức bị đưa trở về chịu tội!


Cũng đúng! Tuyết Linh không khỏi gật đầu, chủ nhân chính là chủ nhân, suy nghĩ quả nhiên chu đáo, nhưng -- “Chủ nhân, con trâu chỉ sợ không kéo nổi nhiều bạc thế này, làm sao bây giờ?”


“Đi tìm thêm mấy con nữa đi.” Nàng thật không tình nguyện thừa nhận nha đầu này là do nàng chọn.


“Vâng.” Tuyết Linh lập tức nhận mệnh rời khỏi.


Ba ngày, các nàng tìm xe mất ba ngày. Bởi vì các nàng không cùng kẻ xưng là võ lâm đệ nhất nhân, giàu có phú tài trang chủ Thiên hạ Đệ Nhất trang Phong Tiêu Tiêu trở về làm khách, cho nên vấp phải khá nhiều trắc trở.


Đầu năm nay việc lạ xảy ra nhiều, như thế nào làm khách cũng có bắt buộc?


Con mắt đảo liên hồi, sau một lát Vũ Mê Mê bừng tỉnh hiểu ra. Đúng rồi, Phong Tiêu Tiêu nhất định là hoài nghi nàng cùng bọn đuổi giết con mình có quan hệ! Ài cũng khó trách, ai kêu các nàng chủ tớ hai người ngàn chọn vạn tuyển vừa vặn ngày đó đi dâng hương, thật đúng là trùng hợp không khỏi khiến người hoài nghi. Nhưng màcác nàng đều đã muốn không đi, hắn không phải nên đình chỉ hành động ư? Vì sao còn vẫn ngăn cản các nàng rời đi?


Cảm nhận có người đang nhìn mình chăm chú, nàng quay đầu lại trông thấy Phong Tế đang đứng ở phía sau. Thân ảnh cô đơn được ánh chiều chiếu sáng trông càng thêm mỏng mảnh khác thường.


“Phong tiểu đệ, có việc à?” Nàng lộ ra khuôn mặt tươi cười vô hại, hướng hắn ngoắc tay.


Phong Tế cắn cắn môi dưới, do dự một lát, mở miệng nói: “Thật xin lỗi, Mê tỷ tỷ, đệ không nên ngăn cản hai người rời đi.”


Lúc này, nàng mới giật mình hiểu rõ, chẳng phải đã nói cái khối băng lớn họ Phong kia ma xui quỷ khiến gì lại ngăn cản các nàng như vậy, thì ra là thế.


“Không quan hệ, ta cảm thấy dùng xe trâu kéo bạc rất mới mẻ.” Nàng cười nói, giận tiểu hài tử là việc rất không phong độ, nàng không nguyện ý.


“Cha muốn đệ giải thích với mọi người.” Phong Tế gục đầu xuống, có chút ngượng ngùng đá vào cục đá bên cạnh.


“Không sao, lúc này Tuyết Linh hẳn là có thể mua được xe ngựa.” Vũ Mê Mê gật đầu, cười tươi rạng rỡ.


Nhưng mà, rất nhanh nàng liền cười không nổi.


Mười đầu trâu?! Quên đi, ít nhất hiện tại nhìn thấy đều là con khỏe mạnh, so với con trâu già trước đây tốt hơn nhiều lắm. Chỉ là -- Linh Nhi không một chút hỏi thăm tình hình xe ngựa sao?


“Linh Nhi, sao muội không mua xe ngựa?” Khóe mắt nàng hàn quang lóe sáng, thật muốn bẻ gãy cổ tiểu nha đầu ngu ngốc này.


“Chủ nhân, người không phải nói mua nhiều trâu một chút ư?” Tuyết Linh vẻ mặt vô tội.


Tường đâu rồi? Giờ phút này Vũ Mê Mê cực kỳ muốn đập đầu vào tường. Trời cao ơi! Vì sao nàng năm đó lại chọn nha đầu này làm thị nữ? Cho đến giờ nàng còn chưa bị tức chết cũng là ông trời đã khai ân.


Phong Tế cảm thấy buồn cười. Nha đầu của Mê tỷ tỷ có chút hồ đồ đáng yêu!


“Ta đi đổi xe ngựa.” Bụng tràn đầy lửa giận, Vũ Mê Mê phun ra từng chữ.


“Dạ, chủ nhân.” Tuyết Linh gãi gãi đầu, không rõ chủ nhân vì sao đột nhiên biến sắc mặt, thôi kệ, dù sao thời điểm chủ nhân bình thường cũng không nhiều lắm.


Một xe chở đầy vàng bạc, phải đến năm con ngựa mới kéo được xe chuyển động, có thể thấy Tuyết Linh làm hoa khôi một thân không phí, phỏng chừng không có một trăm vạn, cũng tuyệt không ít hơn mấy chục vạn lượng.


Đem hành lý bao lớn bao nhỏ chất lên xe, Tuyết Linh lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán, nhìn chủ nhân đang đứng nhàn nhã một bên. “Chủ nhân, lên đường thôi?”


Vũ Mê Mê xoa đầu Phong Tế, từ bên trong thắt lưng lấy ra một bình sứ màu trắng đặt vào tay hắn, “Có lúc cần dùng.”


“Mê tỷ tỷ,” Phong Tế có chút không nỡ, khó có người mang lại cho hắn cảm giác ấm áp đến vậy, nhưng mà vì sao hắn không thể lưu lại nàng. “Tỷ sẽ tới Đệ Nhất trang thăm đệ chứ?” Đôi mắt tràn ngập mong chờ.


Vũ Mê Mê mỉm cười, vỗ vỗ vai hắn. “Tất cả tùy duyên!” Địa phương như vậy, nàng tốt nhất là không nên đến, nói gì thì nói an toàn vẫn là trên hết.


Tuyết Linh không khỏi ném cho nàng ánh mắt khinh thường, lời như vậy rõ ràng thể hiện ý không đi, còn bày đặt tùy duyên do duyên!


Vũ Mê Mê mắt sắc nhìn nàng cảnh cáo, Tuyết Linh lập tức dịu ngoan cúi đầu xuống.


“Mê tỷ tỷ, chúc tỷ thuận buồm xuôi gió.” Trên vẻ mặt tươi cười vẫn có chút gì đó gượng ép, nhưng ít ra hắn cũng nặn ra được nụ cười chúc phúc.


Vũ Mê Mê âm thầm ca thán, rõ ràng là một đứa nhỏ chín tuổi, lại khiến hắn trở nên già dặn thế này, Phong Tiêu Tiêu làm phụ thân cũng thật là tốt quá đi. Nàng từ trong túi áo lấy ra một cái bình sứ màu xanh đưa cho Phong Tế, “Đây là dược liệu chữa thương, cẩn thận bảo quản một chút.”


Tuyết Linh âm thầm líu lưỡi, chủ tử thế nào lại hào phóng như vậy. Bình ngọc kia vô cùng trân quý, bao nhiêu kẻ thèm khát, chủ nhân cư nhiên lại đem cho người ngoài. Đúng là kỳ tích! 


“Mau trở về!” Bước lên xe ngựa, Vũ Mê Mê vẫy tay chào hắn.


“Mê tỷ tỷ, tỷ cũng phải bảo trọng.” Phong Tế nhìn theo các nàng cùng xe ngựa đi xa.


“Chủ nhân, không đau lòng à?” Tuyết Linh tiến đến gần Vũ Mê Mê, nhíu mày hỏi.


 “Ta cũng thật muốn hận chính mình mềm lòng.” Đang nói, khóe miệng bất chợt cong lên, “Nhưng mà, Phong đại trang chủ rất khẳng khái, bồi thường cho chúng ta cũng không thấp.” Ba vạn lượng, ha ha, thật không mất công chiếm được.


“Dược kia so với ba vạn lượng quý hơn nhiều.” Tuyết Linh nhịn không được nhắc nhở chủ tử đã làm việc lỗ vốn.


Vũ Mê Mê nheo lại mắt, “Linh Nhi, không cần cứ lải nhải nhắc ta vừa rồi làm việc ngu xuẩn được không?” Ngại nàng không đủ đau lòng sao? Ai biết chính mình lại nảy sự mơ hồ, cư nhiên lấy ra vật báu tặng người.


Tuyết Linh lập tức biết điều chuyển qua ngồi một bên, giả vờ nhàn tản thưởng thức phong cảnh ven đường. Chủ nhân chính là không bao giờ nói đạo lý, rõ ràng là mình làm sai, đến cuối cùng cũng trút tất cả lên vai kẻ khác, vu oan hãm hại là biệt tài của nàng ta.


Vũ Mê Mê quay đầu nhìn toa xe, mười rương lớn chứa đầy vàng bạc khiến cho nàng mặt mày hớn hở, bao nhiêu buồn bực đều xua tan hết.


Trên thế giới này, chỉ có tiền là đáng tin cậy nhất. Cha mẹ? Tin tưởng bọn người bỏ rơi nàng từ lúc ấu thơ tuyệt không có khả năng. Sư phụ? Suốt ngày tìm cách hãm hại người không có điểm nhìn được. Đồng môn? Vẫn là không nhiều lắm sự thoải mái trong lòng. Linh Nhi thì khỏi phải nói, càng không đáng tin cậy, làm việc không chút suy nghĩ, bị người bán chưa biết chừng còn cao cao hứng hứng giúp người đếm bạc mỏi tay.


~.~


Trời trong nắng ấm, cảnh sắc ven đường khiến lòng người bình thản, mọi mệt nhọc đều tan thành mây khói.


Chỉ có điều, xe ngựa các nàng sang trọng đến vậy, thế nào nửa tháng qua vẫn cư nhiên chậm rãi bước đều về phía trước, không có vị nhân sĩ nào để ý cùng thèm khát nhảy ra chặn đường, thật đúng là khiến cho người ta cảm thấy buồn bực. Nhìn bánh xe oằn sâu dưới mặt đường, người thông minh chắc chắn cũng biết được các nàng là đầu dê béo, hơn nữa lại là đầu dê béo nghênh ngang khoe của, thế thì cớ làm sao lại vẫn bình an như thế. Chẳng lẽ hiện tại người xấu đều thay đổi triệt để, an phận thủ thường làm an phận thủ thường làm dân chúng thiện lương? Vũ Mê Mê đem nghi vấn trong lòng bày tỏ với người đối diện. 


Vừa nghe qua, Tuyết Linh lập tức kinh sợ nhảy dựng lên: “Chủ nhân, khó khăn lắm mới kiếm được đống bạc này, người không cần cứ như vậy khoe khoang ra ngoài. Giữa đường gặp cướp tuyệt đối không phải là chuyện tốt.”


Vũ Mê Mê liếc nàng một cái, rồi quay đầu tiếp tục thưởng thức phong cảnh ven đường. Giữa trưa hè chói chang cũng có khí lạnh, thật là hiếm thấy!


“Chủ nhân --” Tuyết Linh không ngừng kiên trì muốn có đáp án.


Vũ Mê Mê thản nhiên nói: “Nên đến cũng sẽ đến, không phải sao?” Nhìn bụi đất mịt mù phía trước, dường như có đội nhân mã đang lao về hướng này.


Việc lạ hàng năm đều xảy ra, năm nay tuyệt đối đặc biệt nhiều.


Đám người kia rõ ràng chính là cường đạo, tham lam nhìn xe ngựa chở các nàng vài lần, lại dùng ánh mắt dâm tà lướt qua thân thể Tuyết Linh nửa ngày, nhưng khi con ngươi chạm đến đỉnh xe, lại ảo não giơ roi thúc ngựa nhanh chóng tiến về phía trước?


Là giang hồ biến hóa quá nhanh, hay là nàng không theo kịp thời đại? Vũ Mê Mê không ngừng nhíu mày tỏ vẻ trầm ngâm.


“Muội nhớ ra rồi.” Tuyết Linh bỗng nhiên la lớn.


Nàng cao hứng chỉ vào xe ngựa. “Chủ nhân, xe ngựa này là người của Đệ Nhất trang bán cho mình.” Nàng lúc ấy cảm thấy rất kỳ quái, bọn họ không nên bán xe cho nàng, lại bảo có lợi cho nàng cùng chủ nhân, quả nhiên là không lừa nàng.


Vũ Mê Mê bừng tỉnh đại ngộ, cái này khó trách, lục lâm thảo khấu bình thường không có mấy kẻ dám đi trêu chọc người của Thiên hạ Đệ Nhất trang. Nhìn không ra cái tên vẻ ngoài lạnh giá kia, cư nhiên lại cấp mặt mũi cho chủ tớ bọn nàng, mặc kệ thế nào vẫn là nên cảm ơn hắn. Những thứ cho Phong Tế cũng không còn cảm thấy luyến tiếc, tâm tình tự nhiên cũng tốt hẳn lên.


~.~


Thời tiết tháng Sáu như tính khí trẻ nhỏ, thay đổi bất thường. Trời còn đang trong xanh, bỗng chốc đổ mưa rào.


Chủ tớ hai người ở trong xe nghỉ ngơi, để mặc xe ngựa từ từ lăn bánh trên đường.


Lười nhác ngồi ăn lương khô mua lúc nghỉ ngơi dọc đường, cùng vén màn thưởng thức phong cảnh ngoài xe, thật là tiêu diêu khoái hoạt tựa thần tiên.


Vó ngựa đạp trên đường khiến nước bắn tung tóe khắp nơi, hình thành nên một bức tranh phong cảnh đẹp.


Đột nhiên từ phía xa truyền đến tiếng bước chân rầm rập, chỉ trong chốc lát, xe ngựa đã bị một đám người áo xanh vây kín lại.


Không khí nhàn hạ thoải mái lập tức biến mất không còn thấy tăm hơi.


“Trang chủ chúng tôi có lời mời cô nương.” Từ ngữ cực kỳ khách khí nhưng lại bao hàm khẩu khí vô cùng không khách khí muốn cưỡng ép người ta.


Chỉ có hai nữ lưu yếu đuối cùng xe vàng bạc nặng nề, muốn từ trong đám người này phá vòng vây ra ngoài, thật là không có khả năng, cho nên Vũ Mê Mê cực kỳ hợp tác cùng bọn họ rời bước. “Tự mình hiểu lấy” -- bốn chữ này thật khiến người ta thống hận.


Gió hiu hắt thổi, hề, sông Dịch lạnh. Tráng sĩ một đi, hề, không trở về *. Bi tráng, đó chính là tâm trạng bây giờ của Vũ Mê Mê.


Bắt đầu từ khi làm gà mẹ cứu Phong Tế thoát nạn, các nàng cùng cái kia đại danh đỉnh đỉnh Thiên hạ Đệ Nhất trang tựa hồ có mối quan hệ nói không rõ chém không đứt. “Việc gì cũng đừng vơ vào người” -- lời này của sư phụ thật là vô cùng vô cùng có đạo lý, nàng lần đầu tiên có cùng nhận thức với sư phụ mình.



* Hai câu thơ Kinh Kha hát khi từ biệt Cao Tiệm Ly lên đường hành thích vua Tần là Doanh Chính. Cuộc chia tay diễn ra bên bờ sông Dịch.. Nguyên văn: “風蕭蕭兮易水寒,壯士一去兮不復返. | Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn. Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn.”



on 5 tháng 6, 2011


Độc nhất nam nhân tâm
Cổ Linh | Liễu Mi | Chương 2c


Như thường lệ, tờ mờ sáng hôm sau, ba tỷ muội Mông Mông và Đỗ Tinh cùng lúi húi lo liệu mọi việc trước giờ phát cháo, nhưng là hết thảy vừa mới chuẩn bị tốt, muôi* còn chưa đến tay, Mông Mông liền chú ý tới gã thư sinh trẻ tuổi chưa bị đói chết kia đang cầm trên tay hành lý bộ dạng giống như muốn rời khỏi, vội vàng cầm mấy cái bánh bao chạy nhanh đến.


“Chờ đã, ngươi phải đi sao?” Mông Mông nhanh chóng đem bánh bao đưa cho hắn. “Đây,  cầm theo đi đường!”


Ai ngờ gã kia ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái, tiện tay đem bánh bao trả lại, khiến Mông Mông kinh ngạc không thôi.


“Ngươi...... không cần sao? Nhưng mà...... ngươi không phải rất đói bụng sao?”


Gã kia căn bản không để ý tới nàng, chậm rãi đeo lên vai hành lý cùng gánh sách, Mông Mông khó hiểu liên tục chớp mắt.


Nhìn tới nhìn lui bộ dạng của hắn như sắp chết đói đến nơi, vậy thì tại sao......


A, đúng rồi, nàng như thế nào lại quên, Đỗ Tinh hôm qua chẳng phải đã nói qua, nam nhân luôn lấy tự trọng làm đầu, nói chuyện lễ nghĩa, nói đến đói chết cũng không chịu nhận bố thí của người khác.


Đây chắc hẳn là hậu quả của việc đọc sách quá nhiều.


Nàng không cho là đúng, lắc đầu, cương quyết đưa bánh bao cho hắn. “Như thế không được, tự trọng tuy rằng cần thiết, nhưng ăn no bụng thì vẫn quan trọng hơn!” Lời còn chưa dứt, cảnh tượng trước mắt lại khiến nàng há hốc mồm.


Hắn thản nhiên đem bánh bao thảy cho hai người bên cạnh.


“Này, ngươi thế nào lại như vậy,” Mông Mông nổi giận rồi. “Nói hoài nói mãi cũng không thông!” Đỗ Tinh nói quả không sai, người đọc sách toàn bọn thiển cận! “Mặc kệ, ta tuyệt đối không cho phép ngươi bạc đãi chính bản thân mình!” Nàng vừa nói vừa nắm chặt cánh tay hắn, tính lấy vài cái bánh nữa nhét vào người y.


Ai ngờ, nàng nửa bước cũng không đi được, mới động một chút liền nghĩ đến chính mình đang lôi kéo một tảng đá, còn hắn vẫn cứ đứng bất động như thế. Nàng kinh ngạc quay lại nhìn, thư sinh vẫn là thư sinh, cũng không có biến thành tượng đá, bằng chứng rõ ràng nhất chính là: Hắn mở miệng.


Tảng đá tuyệt đối không biết nói chuyện!


“Ngươi muốn sao đây?”


Hắn vừa dứt lời, Mông Mông nhịn không được chớp mắt liên tục, bởi vì giọng nói của hắn tuy rằng cứng nhắc lại lạnh lùng giống hệt tảng đá, lại ẩn ẩn trong đó một cỗ khí chất mềm mại, tựa như...... tựa như...... A, đúng rồi, giống cái gối độn lông vũ đầu giường của mẫu thân, mịn mịn, nhẹ nhẹ, mềm mềm......


Khoan, đợi một chút, gối kê đầu giường?


So sánh này...... có vẻ không hay lắm nhỉ?


“À, là ta muốn đưa ngươi bánh bao!”


“Không cần.”


“Ta biết, ngươi chỉ muốn nói chuyện nghĩa khí thôi, nhưng đầu tiên cứ ăn no bụng đã rồi hãy bàn đến chuyện lễ nghĩa không được sao?”


“...... Buông ra.”


“Không, ngươi cầm bánh bao rồi ta mới buông!”


Thư sinh trẻ tuổi mặt không chút biểu tình giương mắt nhìn nàng, trong ánh mắt không hề có cảm xúc.


“Buông -- ra --!” Từng tiếng một vang lên áng chừng hắn rất giận dữ.


Nhưng mà Mông Mông cố tình không để lọt tai. “Không buông!” Cứu càng nhiều mạng người, đại ca càng có hi vọng. “Ngươi cầm bánh đi!”


Trong mắt gã đột nhiên hiện lên một tia hung ác, giờ phút này nếu có huynh đệ tỷ muội, túm lại là người nhà hắn, ở đây, nhất định sẽ hết lời khuyên răn Mông Mông hãy lập tức chạy trốn tới chân trời góc biển, cả đời cũng đừng nghĩ đến chuyện quay về, bằng không nàng không chỉ hại chết chính mình, còn có thể gây ra thảm sát cho toàn bộ bách tính thành Nam Dương.


Độc nhất nam nhân tâm, tên gia hỏa này giết người chỉ trong thời gian một cái chớp mắt.


May mắn, tuy rằng không có huynh đệ tỷ muội của hắn ở đây, nhưng......


“Đại tiểu thư, đại tiểu thư, lại có đại phu đến!” Người hầu nhà Gia Cát chạy đến báo không ngừng thở hồng hộc.


“Gì? Nhanh vậy à?” Mông Mông kinh ngạc lẩm bẩm nói, lập tức buông tay thư sinh xoay người chạy về phủ -- coi như tránh được một kiếp. “Được, ta lập tức trở về!”


Từ sau khi đại ca của Đỗ Tinh loan tin thông báo đến nay, có không ít đại phu tiến vào cổng mong chữa trị cho Gia Cát Văn Nghĩa, nhưng rõ ràng đều là những kẻ ham tiền muốn thử vận khí, mong chiếm được tài sản Gia Cát gia. Nhưng ngay cả như vậy, vừa nghe có đại phu đến, Mông Mông luôn bỏ lại hết thảy mọi việc sau lưng vội vã trở về.


Cho dù là thử vận khí thì sao, chỉ cần có người chữa hết bệnh cho đại ca là được.


Nhưng mà, nàng cũng không có quên thư sinh, chỉ là lúc này không có tâm tình cùng hắn “nói chuyện”. “Tuyết Tuyết, đem bánh bao cho hắn!”


“Vâng!”


Chỉ có điều sau khi nàng rời khỏi, khi Tuyết Tuyết đang chuẩn bị lấy hai chiếc bánh đưa cho tên thư sinh ương bướng kia, nhưng mà nhìn lại đã không thấy bóng hắn đâu cả.


Sẽ không phải là đến nơi nào làm quỷ chết đói chứ?


----


* Muôi: vá múc canh / cháo


on 4 tháng 6, 2011



Dạo này tâm trạng lung tung. Như thế nào chỉ vì mấy tình tiết truyện cũng có thể khóc được? Ừm, mình công nhận nhìn chung các cuốn đó nội dung không thực xuất sắc, edit không thuận câu văn, nhưng một tình tiết nhỏ lại có thể khiến mình nhói tim và rơi lệ.




Bản thân đa cảm vậy sao?





Haìz, bỏ bớt vài phần đa cảm, thay vào vài phần tự tin, có lẽ cuộc đời mình sẽ khá hơn rất nhiều.


on 2 tháng 6, 2011

Nương tử thích tác quái
Cừu Mộng | Liễu Mi | Chương 1 - Hạ



“Ta muốn gặp Tuyết Linh cô nương.” Thanh âm mười phần băng lãnh.


Tuyết Linh nắm tay chủ nhân. “Chủ nhân, người nhất định phải bảo vệ muội!” Chỉ nghe thanh âm còn cảm thấy lạnh chết khiếp, nhìn đến khuôn mặt nàng còn không đông chết mới lạ?!


Vũ Mê Mê nhẹ nhàng bỏ tay nàng ra: “Không có gì đâu,” rồi tiếp tục chú ý động tĩnh bên ngoài.


“Đại gia, muốn gặp Tuyết Linh cô nương phải có một ngàn lượng bạc --” Tú bà e ngại mở lời.


Bạc rơi lẻng xẻng trên bàn, khiến người sáng mắt. Không cần nói cũng biết là hoàn toàn dư.


“Vậy không thành vấn đề. Ha ha......” Tú bà giống như ả gà mái vồ vập cười.


“Không cần cười đến như vậy chứ, thật là đáng đánh!” Vũ Mê Mê lầm bầm trong miệng.


“Đúng thế.” Tuyết Linh phụ họa.


“Tuyết Linh cô nương, mau tiếp khách.” Tú bà kêu vợi vào bên trong rèm che.


Tuyết Linh đáng thương nhìn chủ nhân, hi vọng chủ nhân của mình xuất ra một điểm lương tâm.


Vũ Mê Mê đỡ nàng đứng lên, nói nhỏ: “Không cần sợ, có ta ở cạnh muội.”


Nàng sợ, chủ nhân lúc nào cũng có khả năng hi sinh nàng. “Chủ nhân, người phải thề tuyệt đối không được một mình chạy trốn.” Nàng nhất định phải đạt thành giao kèo, theo một chủ nhân bất lương như vậy, phải quan tâm bản thân nhiều hơn một chút.


“Được, được......” Vũ Mê Mê qua quýt đáp lời.


Tuyết Linh rốt cục yên lòng, chỉ cần là chủ nhân đáp ứng, nhất định sẽ không sao.


Di chuyển tới gần, Tuyết Linh không khỏi cảm thấy cổ họng khô khan, trong khi Vũ Mê Mê đối với nam nhân này vô cùng hiếu kỳ, mở to mắt nhìn chằm chằm phía trước.


Oa!


Mày kiếm vút bay, song nhãn lấp lánh như sao trời, tuy rằng vẻ mặt hàn khí bức người, nhưng hoàn toàn không làm giảm sút vẻ ngoài tuấn mỹ khiến người kinh ngạc.


A, tựa hồ như đã từng gặp qua. Vũ Mê Mê không khỏi nhíu mày, nàng có thể khẳng định chính mình trước đây chưa thấy qua nam nhân này, vì sao lại có cảm giác thân quen đến thế?


Tuyết Linh trước kinh ngạc với vẻ tuấn mỹ của người phía trước, tiếp theo đã bị vẻ mặt hàn sương làm đông cứng người, làm sao còn quản hắn bộ dạng ra sao, lén lút thối lui ra phía sau chủ nhân. Chủ nhân mặc dù có lúc không quản nhân tình, nhưng trong lúc nguy cấp vẫn là chỗ đáng tin cậy để dựa vào.


Phong Tiêu Tiêu lạnh lùng đảo mắt nhìn đôi chủ tớ trước mặt, cảm giác đầu tiên là -- quái dị. Đích thị là quái dị, người phía trước có nhiều hơn một phần khí độ, đang cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ; trái lại vị cô nương chủ tử xinh đẹp kia, lại co rúm ở phía sau thị nữ, cả đầu cũng không dám ngẩng lên.


“Đại gia là đến nghe khúc hay xem vũ?” Vũ Mê Mê nở nụ cười, cúi thấp người thi lễ.


Phong Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm nữ nhân trước mắt. Tốt lắm, không hề sợ hãi, có nữ nhân không sợ hắn sao, ngay cả chính thê tử đã mất cũng mang tâm sợ hắn. Cô gái này này thật đặc biệt.


Tuyết Linh cơ hồ muốn thét ra tiếng, nàng hiện tại sợ tới mức tay chân rét run, làm sao múa hát, trước hết chỉ muốn ngất đi cho rảnh nợ.


“Mười ngày trước, các cô đến Thanh Liên Tự dâng hương.” Phong Tiêu Tiêu tiếng nói trầm thấp mà lạnh như băng, không phát ra chút hơi ấm.


Bị ánh mắt hắn đảo qua, Tuyết Linh cảm thấy mạng nhỏ mình thật không xong rồi.


Vũ Mê Mê nghiêng đầu, nheo mắt, nàng nghĩ tới, Phong Tế trong phòng kia đích thực là bản thu nhỏ của người này, khó trách cảm thấy giống như đã từng quen biết.


“Đúng là như vậy.” Nàng sảng khoái gật đầu.


“Có từng thấy qua chuyện xảy ra?” Phong Tiêu Tiêu tiến lên từng bước, lãnh ý càng lan xa.


Tuyết Linh vội vàng thối lui, người run cầm cập.


Vũ Mê Mê khóe miệng hơi cong nghiền ngẫm trả lời, “Đại gia muốn biết chuyện gì, sao không nói thẳng ra?”


Phong Tiêu Tiêu ánh mắt phát lạnh, thật không thích giọng điệu nói chuyện này của nàng, tựa hồ như đang bỡn cợt hắn, hơn nữa hai chữ “đại gia” như đâm thẳng vào tai, rất không thoải mái.


“Cô đã cứu một đứa bé?” Trực tiếp đem các cô đổi thành cô, hắn hiện tại có thể khẳng định, cho dù thật sự là các nàng cứu Tế Nhi, cũng không phải là chủ ý của vị cô nương đang run lẩy bẩy đằng kia.


“Đây là cách đại gia đối đãi ân nhân cứu mạng con mình?” Nàng không chút khách khí trừng mắt nhìn hắn. Vũ Mê Mê nàng loại ác nhân nào mà chưa thấy qua, sợ gì hắn?


Phong Tiêu Tiêu nghe vậy rốt cục yên lòng, con nếu xác định không có việc gì, hắn cũng có tâm tình cùng nàng nói chuyện.


“Nhìn không ra ánh mắt của cô nương rất lợi hại.”


“Ngay cả như vậy, tôi cũng nhìn không ra đại gia đang xót con.” Vũ Mê Mê chậm rãi đáp lời.


Tuyết Linh mở to mắt, không thể tin được chủ nhân cũng dám đi vuốt râu hùm. Chủ nhân à, gan của người sao lại lớn đến thế?


Phong Tiêu Tiêu sắc mặt càng thêm u ám, phỏng chừng nếu có ai đứng gần hắn nhất định sẽ bị đông chết. Đương nhiên, Vũ Mê Mê là ngoại lệ, bởi vì nàng thản nhiên còn bước lên vài bước.


“Ta đến đưa Tế Nhi đi.” Hắn lạnh lùng nói, không khỏi nắm chặt hai tay. Hắn khẳng định, nàng hoàn toàn là đang khiêu khích hắn.


“Tôi lập tức dẫn người đến.” Tuyết Linh nhanh chóng thoát đi, giống như sau lưng có chó rượt đuổi. Trước kia vẫn cảm thấy chủ nhân là ác ma, hôm nay nàng mới phát hiện chủ nhân thật sự là rất đáng yêu, ít nhất so với người nào đó còn đáng yêu hơn gấp nhiều lần.


Trên lầu lúc này chỉ còn lại có Phong Tiêu Tiêu cùng Vũ Mê Mê trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu lép vế.


Phong Tế rất nhanh liền chạy tới, hắn lo lắng Tiểu Mê sẽ bị phụ thân dọa đến chết khiếp. Nhưng là -- hắn không thể tưởng tượng nổi trên đời chuyện gì cũng đều có khả năng phát sinh, Tiểu Mê căn bản là không sợ vẻ mặt băng lãnh của phụ thân, ngược lại thập phần cảm thấy hứng thú cao thấp đánh giá. Nếu không phải cố kỵ thân phận nam nữ, chỉ sợ nàng cũng dám vươn tay sờ mặt phụ thân xem đó có phải từ băng làm thành không.


“Cha.” Phong Tế tiến lên trước thi lễ.


“Tế Nhi.” Phong Tiêu Tiêu thanh âm hững hờ, thậm chí không có chút lên xuống, làm cho người ta không khỏi hoài nghi hắn có phải là phụ thân của đứa nhỏ này không. “Chúng ta đi.”


“Cha......” Phong Tế có chút ngập ngừng.


“Ta sẽ lưu lại đủ tiền.” Phong Tiêu Tiêu trả lời.


“Cám ơn đại gia.” Vũ Mê Mê mỉm cười thi lễ, nàng không bao giờ ngại tiền đến tay.


“Cha, chúng ta thay Tiểu Mê chuộc thân được không?” Phong Tế rốt cục vẫn nói ra.


Phong Tiêu Tiêu quay lại nhìn con, cảm giác Tế Nhi có chút thay đổi, ánh mắt nhất thời quét về phía Vũ Mê Mê đang cười tươi, không khỏi nhíu mày suy tư. Chuộc thân sao? Hắn xem nàng ở thanh lâu chính là vô cùng thoải mái.


“Chủ nhân.” Tuyết Linh giật nhẹ vạt áo chủ nhân, kêu nhỏ.


Phong Tiêu Tiêu nhướng mày, hắn nghe được, vị hoa khôi xinh đẹp này cư nhiên gọi nha hoàn của mình là “chủ nhân”, tình huống vô cùng -- quái đản.


Vũ Mê Mê trợn mắt liếc nhìn nha đầu, đúng là thành sự không đủ bại sự có thừa. Ở trước mặt cao thủ lại lên tiếng, không phải là chính mình làm lộ tẩy ư? 


“Ý tốt của Phong thiếu gia, Tiểu Mê xin đa tạ.” Vũ Mê Mê thản nhiên từ chối, nàng thật vất vả mới tìm được nơi này ẩn thân, không có lý do gì rời bỏ.


Phong Tiêu Tiêu đưa mắt nhìn nữ nhân trước mặt, trong mắt ẩn hiện tia sáng. Nàng khiến hắn cảm thấy hứng thú. Chủ tớ các nàng đến tột cùng là có bí mật gì? Sẽ không phải là cùng với Hồng Vân giáo có liên quan chứ? Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, sắc mặt hắn càng thêm lạnh lẽo. Tốt, hắn thật muốn thưởng thức bản lĩnh thực sự của các nàng.


“Được.” Phong Tiêu Tiêu không ngờ lại nói ra một chữ này khiến cho ba người đang có mặt ở đây hoàn toàn sửng sốt.


Phong Tế không nghĩ tới phụ thân nhanh như vậy đáp ứng; Vũ Mê Mê là phi thường ngoài ý muốn, không dự đoán được nam nhân không màng thế sự này lại đáp ứng yêu cầu của con trẻ; về phần Tuyết Linh thì ngay từ đầu đã bị dọa choáng váng, hiện tại lại họa vô đơn chí, tuy nói có thể rời đi thanh lâu là một chuyện tốt, nhưng là cùng nam nhân tuấn lãnh này ở chung, nàng thà chấp nhận ở thanh lâu bị chủ nhân áp bức còn tốt hơn.


“Ta muốn thay hai vị cô nương này chuộc thân.” Phong Tiêu Tiêu xoay người nói chuyện với tú bà đang bưng đồ ăn đi tới.


Nghe vậy, tú bà bất ngờ trợn mắt há hốc mồm.


“Không nghe thấy sao? Muốn bao nhiêu tiền?” Hắn không kiên nhẫn nhíu mày.


Tú bà hoàn hồn, “Không...... Các cô ấy không có ký giấy bán mình.”


Cha con Phong Tế nghi hoặc nhìn về phía chủ tớ hai người.


Vũ Mê Mê âm thầm than thở, hôm nay bị họ Phong làm loạn cả lên, xem ra các nàng không còn cách nào ngụ ở đây.


“Mẹ, chủ tớ chúng tôi cũng đến lúc phải rời đi.” Nàng mỉm cười hạ thấp người.


“Vậy...?” Tú bà vẻ mặt muôn phần tiếc hận nhìn về phía Tuyết Linh, hoa khôi này thật sự đáng giá!


“Chủ nhân, chúng ta thật sự phải rời khỏi thanh lâu?!” Tuyết Linh kích động nắm tay chủ nhân.


Vũ Mê Mê đẩy nàng ra xa, nhíu mày nói: “Muội không phải đã sớm chờ đợi ngày này sao?”


Tuyết Linh mở miệng cười xán lạn, “Chủ nhân, thì ra người đã biết. Cho dù muội có ý nghĩ rời đi, nhưng nếu chủ nhân không cho phép, muội tuyệt đối không dám trái lời!” Thật tốt quá, nàng lại có thể chính đại quang minh kêu chủ nhân.


“Các cô là chủ tớ? Tỷ là chủ nhân của cô ấy?!” Phong Tế trong lòng hoàn toàn khiếp sợ.


“Đúng vậy.” Tuyết Linh dùng sức gật đầu, “Chẳng lẽ cậu không phát hiện ra chủ nhân của ta rất có khí độ phi phàm sao?” Nịnh nọt một chút, đỡ phải đón nhận trả thù về sau của chủ nhân, nàng cũng không quên vừa rồi là do chính mình để lộ chuyện.


“Thu thập hành lý, chúng ta lên đường!” Vũ Mê Mê thở dài trong lòng. Lại phải tìm nơi trốn, sớm biết thế sẽ không gà mẹ cứu người, làm hỏng chỗ ẩn thân tốt đẹp này.


Tuyết Linh bỗng dưng trợn to mắt, kêu sợ hãi một tiếng, “Chủ nhân, bạc nhiều như vậy làm sao mang đi!”


“Tìm chiếc xe, đồ ngốc.” Vũ Mê Mê nhịn không được cốc đầu nàng.


“Vâng.”


“Còn không đi mau!” Nàng vỗ nhẹ vào mặt nha đầu.


Tuyết Linh phục hồi tinh thần, vén váy chạy vội đi.


Nhìn thân ảnh nhẹ nhàng biến mất, trên mặt Vũ Mê Mê không khỏi hiện ra ý cười. Linh Nhi vẫn là bộ dáng đó, còn tưởng rằng nàng giả trang lâu như vậy cũng có một chút phong cách của mỹ nhân, xem ra đã thất vọng rồi.



Chương 1 hoàn.


on 1 tháng 6, 2011


Độc nhất nam nhân tâm
Cổ Linh | Liễu Mi | Chương 2b




Lại mười ngày nữa nhanh chóng trôi qua, tại Vinh Trạch, Trịnh Châu cùng các châu huyện khác, nước mới chỉ bắt đầu rút, dân chạy nạn không còn nhà để về, Mông Mông tiếp tục công việc phát cháo cho mọi người. Bạc lượng tựa như nước từ nồi vỡ chảy ra ngoài từng chút một, nhưng Mông Mông không quan tâm, chỉ một lòng cầu khẩn ông trời trên cao nhìn thấy cố gắng của nàng, nghe được tâm sự của nàng, bố thí cho nàng một chút lòng thương hại.


Ngự y triều đình không có cách, trừ bỏ trông cậy vào ông trời, còn có thể ngóng chờ ai?


“Thật kỳ lạ, mỗi ngày so với một ngày trước đều nhiều hơn hai thùng cháo, vì sao cũng đều không đủ?” Mông Mông nghi hoặc lầm thầm trong miệng.


Hoàng hôn dần buông, hôm nay phát chẩn lại xong trước thời gian, không phải đã đến giờ, mà là không còn cháo cũng không còn bánh bao.


“Có lẽ nghe nói chúng ta ở nơi này dựng bàn cứu trợ, cho nên nạn dân toàn bộ đều chạy đến đây.” Xem phía dưới dày đặc người là có thể đoán được.


“Là thế sao, mai ta sai người đưa thêm mấy thùng tới đây mới được.” Bằng không, nhất định sẽ có người không có cháo ăn.


“Còn có bánh bao.” Tuyết Tuyết nhanh nhảu xen vào.


“Đúng, đúng, bánh bao so với cháo còn nhanh hết hơn!” Xán Xán liên thanh phụ họa.


“Ta thấy chúng ta bận rộn cả ngày, ngay cả thời gian ngừng lại thở cũng không có!” Đỗ Tinh bất đắc dĩ lẩm bẩm, bắt gặp Mông Mông đang lấy hai cái bánh bao. “Muội làm gì thế? Đói bụng thì về nhà ăn, không cần ở giữa cửa hàng đứng ăn như vậy.”


“Không phải muội!” Mông Mông nhỏ giọng, “Là phát cho người kia!” Nàng đánh cằm về phía đạo quán bên cạnh. “Hôm nay sáng sớm đến, muội đã chú ý tới hắn, nhưng hắn tựu trung vẫn không lại đây lãnh cháo, nhận bánh bao, muội nghĩ là hắn không thể đi được. Nhìn bộ dạng của hắn gầy như vậy, nhất định là rất đói bụng, cho nên muội muốn đưa hai cái bánh cho hắn ta!”


Người kia?


Là người nào?


Ban đầu, Đỗ Tinh căn bản không biết Mông Mông đang nói ai, đưa mắt nhìn thì thấy trước đạo quán toàn người là người, hướng Mông Mông chỉ cũng có hơn mười đầu người, ai biết được nàng đang nói ai?


Nhưng mà sau khi nhìn kỹ lại lần nữa, Đỗ Tinh lập tức chú ý đến thân ảnh ban đầu đưa lưng về hướng các nàng, bây giờ xoay người chuyển thành đối mặt nhau. Đó là một vị thư sinh trẻ tuồi, hào hoa phong nhã, một thân trường sam chắp nối nhiều mảng màu, khiến người xem hoa mắt hỗn loạn, ngay cả một đôi hài cũng vá là vá, vá trên vá dưới, vá ngược vá xuôi, nhưng do vụng về lại để lộ cả một lỗ hổng lớn.


Trông bộ dạng bần cùng thế kia, không cần hoài nghi, chín phần là tú tài nghèo không đậu khoa cử, không mặt mũi hồi hương đối mặt thân nhân, đành phải lưu lạc khắp nơi không mục đích, ăn uống qua loa. Khó trách lại gầy trơ xương đến thế, như một cành trúc phất phơ, đôi gò má hõm xuống, xương gò má lại cao cao phát triển, thịt trên dưới toàn thân cộng lại chắc chắn không vượt quá mười hai cân, gầy thêm một chút nữa là có thể biến thành khung diều bay lên thẳng trời cao.


Cũng may là hắn bần cùng thì bần cùng, nhưng thật sạch sẽ, bằng không nhất định sẽ bị mọi người xem là khất cái.


“Người nhiều như vậy, muội sao lại đặc biệt chú ý đến hắn?” Lời này hiển nhiên là biết rõ còn cố hỏi, bởi vì hắn vừa xoay thân lại, nàng liền lập tức chú ý tới hắn, hơn nữa không biết tại sao, tầm mắt nàng day dưa trên người hắn không thể dứt.


Đúng rồi, người đông như tổ kiến, nàng thế nào lại để ý đến hắn ta?


Mông Mông bối rối huy động đại não cả nửa ngày trời. “Muội cũng không biết!” Sau đó chăm chú nhìn thư sinh trẻ tuổi trên dưới cẩn thận xem xét, cuối cùng cũng tìm ra được nguyên nhân. “Có lẽ… Có lẽ là do hắn có vẻ ngoài không tồi, khuôn mặt cũng không có biểu tình, giống như đang đeo mặt nạ, thật đáng tiếc...”


“Không có biểu tình?” Đỗ Tinh lẩm bẩm nói. “Không, hắn có một loại biểu tình.”


“Gì cơ?”


“'Tất cả các ngươi tốt nhất cách xa ta một chút!’ chắc chắn không sai.”


Hai tiếng phốc xích, Tuyết Tuyết và Xán Xán cùng nhau che miệng, nhịn không được cúi đầu cười trộm.


“Cho nên mới nói, hắn hẳn là không phải không thể đi, mà là không nguyện ý qua đây!”


“Vì sao lại thế?” Mông Mông càng nghi hoặc. “Hắn không đói bụng à?”


“Sao lại không đói bụng. Nhưng mà...” Đỗ Tinh trào phúng hừ hai tiếng. “Người đọc sách cái gì cũng không có, nhưng lòng tự trọng thì luôn luôn thừa. Thử hỏi chữ nghĩa có biến được thành cơm ăn không? Cái dạng sĩ tử nghèo như hắn, vì tỏ rõ thanh cao, thà rằng chết đói cũng không chịu ngửa tay xin ăn đâu!”


“Chết đói?!” Mông Mông thất thanh kinh hô, chạy qua chạy lại. “Như vậy sao được!” Hắn nhìn qua đích xác giống như sắp chết đói đến nơi!


Nàng cứu tế chẩn cháo vì cứu mạng người, thế nào lại có thể trơ mắt nhìn người ta đói chết!


Mông Mông bước đến trước mặt thư sinh trẻ tuổi, người này vừa mới khoanh chân định dựa vào góc tường nghỉ ngơi -- hắn và dân tị nạn đều như nhau, nàng bất chấp kiên quyết đem bánh bao nhét vào người hắn.


“Mặc kệ như thế nào, sống mới có hy vọng, trước lấp đầy bụng rồi hãy nói đến thanh cao cũng chưa muộn!”


Để tránh hắn cùng lời Đỗ Tinh nói giống nhau, vì lòng tự trọng  mà đem bánh bao trả lại, nàng vừa nói dứt câu liền quay đầu bỏ chạy, dùng tốc độ nhanh nhất leo lên xe ngựa, phân phó hạ nhân khởi hành về nhà, chỉ chốc lát sau, chiếc xe ở cuối đường đã khuất bóng.


Đáng tiếc, tuy rằng nàng chạy trốn rất nhanh, vị thư sinh trẻ tuổi kia chẳng qua chỉ cúi đầu nhìn một chút hai cái bánh bao mềm nhũn, sau đó đưa cho hai người bên cạnh. Rồi bản thân lại lần trong bao quần áo lấy ra một bọc giấy, cầm lấy một chiếc bánh bao giống như hòn đá khô cằn, dùng sức bẻ thành hai nửa, một nửacất đi, nửa khác lại chậm rãi đưa vào miệng cắn ăn.


Thời khắc màn đêm kéo đến, hắn cũng đã ăn xong bánh bao, bèn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.


Nếu người nhà mà biết hắn keo kiệt đến mức ngay cả bỏ tiền thuê phòng trọ nhỏ để nghỉ ngơi cũng luyến tiếc, tình nguyện cùng dân chạy nạn ở cùng một chỗ làm mồi cho muỗi, không biết sẽ có phản ứng thế nào?


Một cước đem hắn tống vào chuồng heo chăng?



Lưu Vọng
Ngôn Chinh | Liễu Mi | Đoản văn




Tiết tử 

Chúng tôi muốn đi đâu?

Chúng tôi tại sao lại tồn tại?

Trên ngã tư đường ướt mưa mùa hạ, chúng tôi gặp nhau

Phải chăng đó là ái tình? 




☆☆☆



1. (Lưu) Tương ngộ

Tương phùng trong một ngày đầy nắng của tháng Tư ấm áp.

Toàn thân nhuốm máu, đáy mắt che giấu sự cô ngạo bất cần, cậu ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi muốn đấu với anh.

Năm đó, cậu tròn 16 tuổi.

Tôi bỏ qua không đáp. Cậu còn quá nhỏ, cậu bé ơi!



Lần thứ hai gặp mặt là một ngày mùa mưa tháng Sáu.

Thuộc hạ thông tri có kẻ gây rối tại địa bàn, làm nhiều người bị thương.

Trong màn mưa và máu chảy ngập đường, cậu trở nên nhợt nhạt vô lực,

Tôi đả thương người của anh, thế đã có tư cách chưa?

Có thể.

Thời khắc ấy, tôi thưởng thức sự nổi loạn bướng bỉnh trong cậu.

Sau đó, mỗi cuối tuần,

Tôi đều đến căn phòng cũ tại cảng biển số 5, nhìn cậu dần dần trị lành vết thương.

Tôi nhận ra,

Mình đã đem lòng yêu mến cậu trai trẻ kiên cường.



2. (Vọng) Tự thuật

Rất cường đại…

Đó là cảm nhận của mọi người về tôi!

Đánh thua thủ hạ của nam nhân đó, tôi không cam tâm!

Nhìn thấy hắn mỉm cười phát tay bỏ đi… Tôi cũng không cam tâm!

Là một hài tử cô độc, không thân nhân, không gia đình, nếu không có thực lực, sẽ không có đất dung thân, tôi không mong cũng không muốn phải đón nhận cái chết.

Do đó, tôi muốn mình thật cường đại!



Bar này là địa phương tôi kiếm tiền. Có nhiều người tịch mịch tìm đến đó mua vui giải sầu.

Họ chính là tiền của tôi!

Nam nhân cũng tốt, nữ nhân cũng được,

Tôi không cự tuyệt bất kỳ lời yêu cầu nào. Tôi thỏa mãn họ.

Sau đó, anh xuất hiện…

Khiến tôi chấn kinh…

Anh đặt vào tay tôi những bông giấy sặc sỡ

Tôi cũng không từ chối cùng anh ra giá

Nhưng, anh không có…

Anh nắm chặt vai tôi và bảo:

Nghỉ việc đi!

Nhìn gương mặt ẩn hiện trong ánh đèn huyền ảo, tôi cất tiếng hỏi:

Anh sẽ nuôi tôi?

Không sai.Anh thản nhiên nói.

Bất ngờ xen lẫn kinh ngạc, có cái gì đó trong tôi lung lay.



Một quyền đánh mạnh vào mặt anh,

ĐM (chửi thề)! Không cần ngươi nuôi, lão tử là muốn kiếm tiền!



3. (Lưu) Chăm sóc

Một buổi tối tháng Tám mát mẻ,

Chúng tôi cùng trở về nhà.

Nhìn cậu ngủ say hiền hòa trên giường,

Sofa nhỏ hẹp cũng mang cho tôi cảm giác thoải mái.

Sáng tỉnh dậy không thấy cô đơn, 

Tối đi ngủ cũng không tĩnh mịch. 

Cậu không mạnh mẽ, chỉ là cậu đang gắng sức che giấu

Cậu không muốn cuộc đời mình lệ thuộc vào ai.

Tôi không biết cậu sẽ ở bên tôi trong bao lâu

Chỉ hi vọng không bao giờ kết thúc…



Một ngày rồi lại một ngày trôi qua

Trừ những ngày nghỉ cuối tuần,

Tôi cơ hồ đều không biết cậu ở đâu…

Tôi không đi tìm cậu,

Đó là thỏa thuận giữa chúng tôi, do đó tôi không thể can thiệp,

Thậm chí tôi tưởng mình gần như đã hóa điên.



Rồi một ngày, trên gương mặt cậu tỏa sáng ý cười, 

Có chuyện tốt phát sinh?

Vâng, tôi đã tương kiến một mỹ nhân.

Thật sao?

Tôi yêu cô ấy!

Ừ…

Cô ấy cũng yêu tôi.




Đêm đó,

Tôi không về nhà mà rẽ vào bar uống rượu.

Là lần đầu tiên tôi uống đến say mèm.



4. (Vọng) Ái tình

Bởi vì tôi đã thua,

Cho nên tôi nghe lời anh.

Nhưng cuộc sống của tôi vẫn không thay đổi!

Tôi vẫn tiếp tục lang thang trên phố, 

Cuồng loạn trong các ngõ hẻm, 

Có lẽ tôi chính là du hồn cuối cùng còn sót lại trên trần thế. 

Bước đi vô định, tôi nghe người ta bảo anh là kẻ đồng tính, 

Tôi mỉm cười, không có vấn đề gì. 

Bảo anh yêu tôi, 

Tôi cười, một câu đùa lố bịch. 

Nói muốn cá cược, 

Phương pháp do mày quyết định.



Tối hôm đó,

Nhìn dáng lưng anh mở cửa rời khỏi, 

Muốn cười,

Nhưng không hiểu sao hai hàng lệ lại rơi 

Tôi nghĩ…

Vì vụ này, tôi mất toi năm trăm đồng…



Đêm khuya,

Khí tức người ấy lưu lại cũng đã tản ra tan vào không khí... 

Cảm giác tịch mịch tràn về, 

Không ngủ được.



Ngày thứ hai, anh ấy không về nhà

Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm…. cho đến sau này đều thế

Tôi nhớ.

và bắt đầu thấy hối hận…



5. (Lưu) Ly khai

Cậu có bạn gái…

Cậu yêu người ta !!!

Tôi không biết trở về nhà của chúng ta sẽ đối mặt với cậu ra sao

Do đó, tôi quyết định ra đi…

Có một ngày tôi trở về nơi xưa, 

Cậu đã không còn ở đó.

Không nơi nào tìm ra dáng hình cậu

Không đâu…

Điên rồ lục tung mọi ngóc ngách, 

Quán bar cậu từng đến,

Nhà hàng cậu yêu thích,

Con đường cậu thường đi…

Nhưng, không một nơi đâu tôi tìm thấy cậu... 

Cậu giữ mất trái tim tôi, 

Cậu khiến tôi khao khát biến thành chim bay lượn trên trời.

Cậu là ái tình, hạnh phúc và niềm vui của tôi

Rời khỏi tôi…

Cuộc sống của tôi, 

Mọi thứ của tôi, 

Đều không còn ý nghĩa.



Chán nản lang thang trong hẻm nhỏ

Mưa như trút nước

… Là ai?

Có chiếc dù che ngang đỉnh đầu

Xoay người lại, tôi như tìm thấy linh hồn đã đánh mất. 



6. (Vọng) Quả nhiên là happy ending

Nhìn bóng dáng ấy thất thểu bước trong mưa

Ánh mắt ôn nhu ngày trước không còn xuất hiện trên gương mặt ai

Tim tôi đau như ngàn kim xuyên thấu

Vành mắt hoe đỏ như chất chứa thứ gì

Từ từ chảy xuống

Hai chân bất giác tiến lên.



Cuối cùng,

Cuối cùng tôi cũng thấy lại được

Đôi nhãn thần long lanh ánh ôn nhu

Không ôm nhau ấm áp,

Không hôn nhau mãnh liệt,

Không “yêu” nhau điên cuồng,

Tôi cùng anh cái gì cũng không có

Tay trong tay, chúng tôi dạo trên đường không mục đích

Chúng tôi đi đâu?

Tôi tự hỏi bản thân.

Chúng tôi sẽ đi đâu?

Tôi lầm bầm trong bụng.

Chúng tôi là đến nơi nào?

Tôi vẫn tiếp tục đánh đố với lòng.

Không có đáp án... 



Nhưng tôi biết,

Chủ nhân của đôi tay này

Dù đến bất kỳ nơi đâu

Cũng là vùng đất của hạnh phúc.



Hoàn.



* Truyện làm không có bản quyền của tác giả, chỉ là may mắn tìm thấy, cảm thấy nhẹ nhàng thanh khiết nên nảy hứng mần. Kết cấu bài do tác giả tự quyết. Lời dịch còn thô, mong các bạn đừng chê cười. *cúi đầu*