on 30 tháng 4, 2012

Tình hình là hoàn trước khi sang tháng 5, dzui quá xá là dzui 6_6


Gửi tặng những bạn đã yêu mến Thượng tiên và Rắn Nhỏ, như bạn onlyu217bachdahanh. Chúc các bạn đọc truyện vui ♥


Photobucket

DOC | PRC



Một nụ hôn cho Chanchan vì đã giúp bạn mần ebook XD

on 27 tháng 4, 2012

Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: nam x nam, thần tiên

Chương 16 - 17



16. Quyết đấu


Học pháp thuật đúng là có ích.


Ví như bây giờ, Xá Nhi không cần kinh động đến bất kỳ ai cũng tới được Đại La Cung Huyền động, chỉ thấy trước mắt tiên khí trùng trùng, đỉnh đỉnh nhấp nhô, cao đậu trời. Sườn núi mọc đầy cây quý, dưới đất tràn ngập linh chi, quả là nơi thần tiên ở.


Xá Nhi mím môi, hôm nay người cản giết người, Phật chắn sát Phật, không cần biết là ở đâu, cứ thế mà tiến thôi.


Vừa nhấc chân lên muốn xông vào bụi sương mù dày đặc, phía sau bỗng vọng đến tiếng nói quen thuộc: “Xá Nhi, đợi đã.”


Xá Nhi quay đầu lại, nhìn thấy ba vị thái tử Long cung đang đứng ngang hàng.


“Xá Nhi, chúng ta cùng nhau phá trận này.” Ngao Mãnh nói ra ý định.


“Không, tôi muốn một mình.”


Tuy chưa từng trải qua chuyện như vậy, nhưng Xá Nhi dùng đầu gối nghĩ cũng biết là rất nguy hiểm, không muốn liên lụy đến người khác.


“Xá Nhi, em có biết trận ngũ hành này chia làm năm trận, trong đó ẩn chứa trùng trùng biến hóa, chỉ một mình em cũng thật khó qua nổi một cửa.” Ngao Nhuận mở miệng, “Em rốt cuộc có muốn đoạt kim đan hay không?”


Kim đan, mình chính là muốn có kim đan, nhưng mà...


“Chúng ta là thần tiên, sẽ không dễ bị thương, em chỉ cần lo tốt cho bản thân mình là được.” Ngao Trí như nhìn thấu lòng Rắn Nhỏ, lên tiếng.


“Nhưng...”


“Không có nhưng nhị gì hết, cứ như vậy đi. Tiếc là tính thêm cả ba chúng ta nữa cũng vẫn chưa đủ.” Ngao Nhuận ngắt lời Xá Nhi, chuyển đề tài.


“Còn có chúng tôi nữa.”


Hai con ưng nhỏ từ trên trời đáp xuống, xem ra là vừa mới vừa tu thành hình người, một đôi song bào thai đẹp như điêu khắc, cùng mặc áo đen, cùng cầm đoản kiếm.


“Không được, tuyệt đối không được.” Dù gì chúng cũng còn quá nhỏ.


“Được mà.” Hai miệng đồng thanh.


“Long ca ca có dạy chúng tôi vài chiêu.” Một đứa nói.


“Huynh đệ gặp nạn, cần rút đao tương trợ.” Đứa kia tiếp lời.


“Chúng ta có phải là huynh đệ hay không?”


“Vậy thì không cần bàn cãi nữa.”


Xá Nhi đã chẳng còn biết nói gì.


Nhìn từng người đứng trước mặt, Rắn Nhỏ bỗng dưng có cảm giác xúc động muốn khóc.


“Được. Ta lớn nhất, phá Kim trận.” Ngao Nhuận nói xong, áo trắng bay bay, động tác vô cùng tiêu sái tiến vào sương mù.


“Mộc trận phần ta.” Ngao Trí chốc lát đã chẳng thấy đâu.


“Dễ nhất để lại cho ta sao?” Ngao Mãnh hung hăng tiến vào Thủy trận.


“Hai người các ngươi nhất định phải cẩn thận đó.” Xá Nhi lo lắng dặn dò hai bé chim ưng, thở một hơi sâu, bước vào Hỏa trận.


Ánh vào mắt Rắn Nhỏ là hàng ngàn thân cổ thụ sum suê, che khuất bầu trời, mỗi một cây cao cũng phải trên trăm trượng, càng ngày càng dày đặc, cơ hồ ngay cả ánh nắng cũng không thể len qua. Bỗng nhiên từ đâu vang tới một tiếng hét trầm thấp, ngẩng đầu nhìn lên trông thấy một con Phụng Hoàng Lửa đang bay lại gần.


“Con rắn nhỏ bé không biết tự lượng sức mình.” Phượng Hoàng đáp đất, hóa thành một thiếu niên áo hồng, nhìn Rắn Nhỏ đầy vẻ khinmh thường.


“Đến đây đi, Vân Thanh đã dạy ta nhiều rồi, đây là lúc để đền đáp.”


Xá Nhi rì rầm niệm pháp quyết, tay phải giơ ngang nhẹ nhàng vẽ vòng tròn.


Mưa xối xả ập xuống đất bằng.


“Ha ha ha, chỉ có chút tài mọn như vậy, cũng lấy ra bêu xấu với ta.” Phượng Hoàng chập mạnh hai tay trước ngực, sau đó hai tay vung ra bốn phía.


Lửa, không chỗ nào không có lửa. Cùng cơn mưa Rắn Nhỏ hóa ra kịch liệt đấu với nhau.


Phải nhanh kết thúc trận đấu, Ưng Nhỏ còn cần mình hỗ trợ, bọn nó nhỏ như vậy, không biết có ứng phó nổi không.


Được một hồi, Xá Nhi thu mưa, từ cần cổ gỡ xuống túi thơm Quảng Đức Tinh Quân tặng mình, thứ này đeo trên người đó giờ chưa từng động đến, hôm nay phải phá lệ thôi.


Cắn ngón tay lấy máu hồng điểm vào thân túi, Rắn Nhỏ quát to: “Đi!”


Một ngọn lửa cực liệt bay về phía Hỏa Phượng Hoàng.


“Ngươi không phải thích lửa sao?” Rắn Nhỏ cười nhạt, “Ta cho ngươi một cơ hội trùng sinh (sống lại).”


“Muốn chết!” Hỏa Phượng Hoàng thét lên, cả người cuồn cuộn chìm trong ánh lửa.


Hỏa phượng hoàng tự thiêu cháy mình, đó là lực lượng mạnh cỡ nào a, nó liều mạng hi sinh 500 năm đạo hạnh, nhất định cũng phải giáo huấn con rắn nhỏ kia.


Đáng tiếc, Hỏa Phượng Hoàng đã quá xem thường công dụng của cái túi thơm kia, hai luồng ngọn lửa không ngừng cắn nuốt nhau, cuối cùng dĩ nhiên là Rắn Nhỏ thắng, Hỏa Phượng Hoàng trong ánh lửa bập bùng cháy thành tro tàn, sau đó biến trở lại thành một con chim non yếu ớt.



17. Kết thúc


“Đủ rồi!”


Quảng Đức Tinh Quân nhìn hết thảy mọi việc xảy ra ở nhân gian, rốt cục không thể nhịn được nữa.


“Phụ hoàng, người không cần phải khảo nghiệm đám nhỏ kia. Con thích Xá Nhi, không liên quan gì đến bọn họ, xin hãy thu lại mệnh lệnh đi.”


Thiên đế mỉm cười vuốt râu. “Xông vào ngũ hành trận, là bọn chúng tự chọn.”


“Phụ hoàng, bọn họ căn bản không thể vượt qua. Người làm vậy có ý gì?”


“Chuyện đã xảy ra, cho dù ta là Thiên đế, cũng không thể can thiệp.”


“Phụ hoàng, “ Quảng Đức Tinh Quân đứng dậy, từng bước lui ra sau. “Con có tình cảm với Xá Nhi cũng là chuyện đã rồi, như nhau không thể can thiệp. Người không cần phí tâm ngăn y lên thiên đình, con xuống nhân gian là được.”


Vừa dứt lời, con trai bảo bối của Thiên đế, thần tiên cao quý nhất trên Thiên giới trừ Thiên đế, không chút do dự nhảy vào tiên trì.


“Cản nó lại!” Bậc vương đế tôn quý, bậc vương đế chí cao vô thượng, bậc vương đế đứng đầu tam giới, mặt rốt cuộc đã biến sắc.


Quảng Đức Tinh Quân đã dạy cho Xá Nhi rất nhiều, cơ hồ mỗi một thứ đều có lúc hữu dụng.


Xá Nhi giờ đây mới hiểu, Quảng Đức Tinh Quân dạy hắn những chuyện này dường như là đã trù tính được sẽ có ngày hôm nay.


Nguy hiểm khôn cùng, cực lực phát huy.


Xá Nhi ôm thương tích đầy mình cùng đồng bọn cuối cùng cũng đến được đài tế kim đan.


“Ta đỡ muội lên.” Ngao Mãnh nhìn đàn tế cao cao tại thượng, biến lại hình rồng, cúi người dưới thân Xá Nhi.


Xá Nhi đứng trên lưng Ngao Mãnh, giữ chặt đôi sừng, từ từ bay cao.


Cuối cùng cũng nhìn thấy.


Xá Nhi vươn hai tay, cầm lấy kim đan, đột nhiên một đạo bạch quang bắn ra, Ngao Mãnh cùng Rắn Nhỏ văng xa ba thước.


Xá Nhi tránh được, đạo bạch quang kia toàn bộ đánh lên người Ngao Mãnh.


Rơi bịch xuống đất, toàn thân Ngao Mãnh đắm trong vũng máu.


“Ngao Mãnh, Ngao Mãnh.” Xá Nhi vội vàng chạy đến lay hắn, gọi hắn, nhưng mà vô ích, con rồng ngốc này bị thương quá nặng, máu trong người tựa như dòng thác chảy ào ào ra ngoài.


Ngao Nhuận, Ngao Trí và hai Ưng Nhỏ chứng kiến hết thảy, ngẩn người ra, không biết phải làm sao.


Xá Nhi do dự một chút, liền nhanh chóng cúi đầu, dùng miệng thổi kim đan vào miệng Ngao Mãnh.


Quả nhiên là đan dược độc nhất vô nhị trên đời, quả nhiên là linh dược có thể biến người thành tiên, quả nhiên có thể cải tử hoàn sinh.


Xá Nhi nhìn thấy máu trên thân Ngao Mãnh đã ngừng chảy, nhìn thấy hắn từ từ mở mắt, trên môi bất giác nở nụ cười.


Thật tốt, hắn bình an.


Nhìn chúng thái tử Long cung lại nhìn sang hai con ưng nhỏ, các bằng hữu đều ở đây, chỉ là không có anh.


Không có Vân Thanh, sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ.


Ngay cả Ngao Nhuận tâm cơ sâu xa, hay Ngao Trí thông minh xuất chúng, giờ phút này cũng không biết nên nói lời gì để an ủi Rắn Nhỏ.


Được đó rồi mất đó, chỉ trong cái chớp mắt, nhưng đối với một số người mà nói, nó dằng dặc cả đời.


Rắn Nhỏ chậm rãi đứng lên, mỉm cười.


Ngao Mãnh vừa mới thanh tỉnh cảm thấy nụ cười kia đặc biệt chói mắt, thật giống như ngày đầu tiên nhìn thây Xá Nhi mặc nữ phục.


Nhưng mà còn chưa nhìn thỏa, đã thấy Xá Nhi nâng tay cầm trường kiếm đâm vào cổ.


.
.
.


Năm trăm năm sau.


Người đời vẫn truyền tụng về một hòn đảo rắn, và về vị thư sinh bạch y ở trên hòn đảo đó.


Đảo toàn là rắn, bò trên đất, trên đá, trên cành cây, chỉ cần là mắt người, đều nhìn thấy sự tồn tại của rắn.


Không một ai dám đặt chân đến.


Nhưng thư sinh kia lại không sợ.


Thấy một con rắn, hắn cúi xuống hỏi: “Xá Nhi, em có phải là Xá Nhi của ta không?”


Bọn rắn trợn mắt ngạc nhiên, một vài con quay mình rời khỏi, số khác le lưỡi ra dọa hắn: “Tê tê, ồn ào cái gì, làm trễ nãi giấc ngủ của người ta. Bệnh thần kinh!”


Thư sinh không hề nổi giận, thong thả nhìn từng con một rời đi.


Xa xa trên một ngọn cây, Xá Nhi lười biếng chuyển động thắt lưng. Đáng đời, anh cứ từ từ mà hỏi thăm đi, ai bảo tận năm trăm năm mới tìm đến.


Năm trăm năm rồi, Tôn Ngộ Không đã khoác áo da hổ, Ngao Mãnh đã có con cháu, tôi cũng đã quên cách biến thành người...


.
.
.


Em, vẫn là Xá Nhi của anh, vĩnh viễn chờ anh, chờ anh đến bên cạnh.




Hết.

on 8 tháng 4, 2012
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA


*đập bàn*


Quế Trân được phong NGHỆ SỸ ƯU TÚ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



Đừng ai nói gì với tui hết. Tui đi tự kỷ đây! Đợi mỏi mòn 1 năm rồi đó, từ chị trẻ thành chị già luôn rồi *chấm nước mắt*. Lấy chồng đi gái ơi, làm riết ê sắc ế đó !!!!!!!!!!!!




Đừng giỡn chứ *đập bàn* Cái hình này là xaoooooooooooooooo *gào*






Cặp Bải Bi này thiệt làm người ta rầu mà =)) đẹp chi đẹp dữ vậy bây =))




KHH – C6

Không hối hận / Nhẫn ngưng mâu

Tác giả: Hiên Trạch | Chuyển ngữ: Khuyên



Photobucket



6




Cơ thể đã phần nào hồi phục, cũng chậm trễ khá lâu rồi, cho nên quyết định sáng mai khởi hành về kinh.

Trong sân, mọi người quýnh quáng chuẩn bị.

Ngoài đường bỗng truyền đến tiếng chiêng trống rộn ràng.

Ta hỏi: “Lưu Nguyệt, chuyện gì vậy?”

Cung nữ xinh xắn lên tiếng trả lời: “Hôm nay là ngày xuất giá của nhi nữ nhà họ Đinh, giàu nhất thành này.”

“Ồ!” Kể từ khi nhập cung, ta đã lâu rồi chưa nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy. “Chúng ta ra cửa nhìn một chút!”

“Dạ?..... Nương nương, nhưng mà thân phận của người?”

“Không sao! Náo nhiệt như vậy, ai hơi sức đâu mà để ý! Hơn nữa, ta chỉ đứng trước cửa nhìn thôi!”

Ta đi ra cổng.

Một đám người đang khua chiêng đánh trống mở đường.

Vài cô hầu gái đi phía sau tung hoa.

Bà mối lắc mông ung dung theo bên kiệu.

Người người đều khoác áo hồng rực rỡ, tâm tình phấn khích hiện rõ trên mặt.

Ta dựa vào cánh cửa. Nhìn chiếc kiệu kết hoa trang hoàng lộng lẫy, tân nương nhất định là rất hạnh phúc, cả đời chỉ có một lần xuất giá, ước mong có thể gả cho người đàn ông tốt.

Màu đỏ ngập tràn trong mắt làm ta choáng váng, không muốn để hạnh phúc của người khác làm xáo động lòng mình, ta xoay người trở vô.

Đột nhiên nghe thấy tiếng cung nữ thốt đầy ngạc nhiên: “Người kia sao lại như thế, khi không đi phá hoại chuyện vui của người khác!”

Ta quay đầu lại.

Một gã thư sinh bị kiềm chặt tay chân, nhưng vẫn liều mạng lao về hướng kiệu hoa, la lớn: “Yến Vũ! Yến Vũ!”

Bà mối chỉ huy bọn người hầu: “Đưa hắn đi mau!”

Lúc này, mọi người nghe thấy ồn ào, chạy ra cửa ngó. Một tên thái giám hỏi: “Hắn bị gì thế?”

Ta thản nhiên đáp: “Chắc là một kẻ yêu thầm tiểu thư!”

Thêm một vài gia đinh đi đến, muốn giữ hắn lại. Nhưng không ngờ hắn lại y như một con hổ đói, nhất thời không thể nào ngăn cản, để hắn vọt đến bên cạnh chiếc kiệu. Tay vừa mới đưa qua, muốn vén lên màn kiệu, nhưng còn chưa chạm vào, bọn gia đinh liền phản ứng nhanh nhạy, vội vàng lôi hắn đi. Người nọ bị bắt lấy, miệng vẫn không ngừng gọi tên nữ tử mình thương.

Cung nữ bên cạnh lắc đầu cảm thán: “Đúng là si tình!” Thư sinh kia trong mắt chằng chịt tơ máu, thần sắc tiều tụy, vốn là hào hoa nho nhã, lại biến trở thành cái dạng tệ hại này đây.

Ta quay nhìn cỗ kiệu. Người nọ tuy rằng chưa vén được màn lên, nhưng gió thổi cũng làm tấm màn lắc lư một chút. Quả nhiên là mũ phượng lấp lánh, áo hồng rực rỡ. Làn gió nhẹ nhàng lay động chiếc khăn voan trên đầu.

Ta rùng mình nhìn lại, đứng thẳng người lên. Thấp thoáng dưới tà khăn là một gương mặt dễ nhìn, có thể xếp vào hàng mỹ nhân. Khiến cho ta để ý chính là, đôi môi anh đào nhỏ nhắn tựa hồ đang bị thứ gì đó lấp đầy, mà trên mặt cô gái cũng có cái gì đó lóe sáng. Xem ra, cô gái này chắc là đã bị người ta bắt trói lại.

Nếu như ta ra tay, nhất định có thể thành toàn cho bọn họ. Nhưng mà vì sao người ta có thể đến được với nhau trở thành thân bằng quyến thuộc, còn ta... thật không cam lòng. Nhưng…

Thư sinh mặt mày trắng bệch. Tân nương bị trói quặp tay. Đất trời phô diễn một màu đỏ rực. Đôi mắt của ta mơ hồ, phảng phất như thấy lại bản thân mình ngày đó núp sau tảng đá.

Ta quay đầu nhìn lại bóng lưng đang lúi cúi đằng sau. Mở miệng: “Tiểu Lục Tử, ngươi dẫn người đến ngăn cỗ kiệu đó lại!”

Tiểu Lục Tử ngây người, rụt rè hỏi: “Nương nương, người… người muốn ngăn lại kiệu hoa?”

Ta đảo mắt phượng: “Còn chưa đi!”

Hắn chưa hết ngạc nhiên, nhưng vẫn dẫn một toán Ngự Lâm Quân đuổi theo.

Binh lính toát ra hơi thở lành lạnh, thần thái cao ngạo, chặn đường kiệu hoa, không người nào dám hé răng kháng cự. Chỉ có vài tên gia đinh chạy nhanh về phủ báo tin.

Hai phương nhân mã cứ giằng co như vậy.

Ta không nói lời nào, quay vào đại sảnh, bắt đầu thưởng thức trà.

Chàng nhận được tin báo, tiến vào hỏi ta: “Rốt cuộc là sao vậy? Khi không ngăn lại kiệu hoa của người ta?” Trong thời gian này, chàng đối với ta tựa hồ rất tùy hứng. Ta tất nhiên không trách chàng không biết tôn ti, trái lại còn vô cùng vui sướng.

“Ta muốn nhìn tân nương tử có bộ dạng như thế nào!” Ta đáp lại thản nhiên.

Trên mặt chàng nổi đầy gân xanh, nhìn dáng vẻ ta ung dung tự tại, bình tĩnh lên tiếng: “Vi thần không tin.”

Ta chớp mắt nhìn chàng: “Dư Thống lĩnh thật sự hiểu ta như vậy?”

Chàng lấy tay day trán: “Nương nương, rốt cuộc là vì sao?”

Ta cười: “Tích công đức!”

Chàng sửng sốt. Nhìn thấy chút ẩn ý đau thương trong nụ cười của ta, bèn không nhiều lời: “Vi thần ra ngoài xem thử!”

Ta nhìn theo bóng hình chàng, cúi đầu nhìn xuống đôi tay, nhẹ giọng: “Nghe được câu nói này, ông trời quả thật đã quá tốt với ta rồi!”

Một lát sau, có người tiến vào bẩm báo. Mọi người đều đã có mặt đông đủ.

Ta chậm rãi bước ra ngoài. Chàng vừa thấy ta, đã nhanh chóng đến bên cạnh ta, xem ra chuyện lần trước chàng vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Tiếp đó là hai hàng người, chia thành hai nhóm riêng biệt.

Một bên, dẫn đầu bởi một người quần là áo lụa, mặt nhọn má hóp, trông qua không phải người đàng hoàng. Hắn đứng bên cạnh cỗ kiệu, cùng bà mối thầm thì to nhỏ, hiển nhiên là muốn biết chuyện gì xảy ra.

Một bên là một ông bác trung niên mập mạp phốp pháp, đằng sau là một nam tử mặc lễ phục đỏ rực, rất rõ ràng là tân lang đi đón dâu, chỉ có điều đúng dân đần độn, dốt nát, bộ dạng thì y như con dê cụ. Bọn họ thường ngày bệ vệ, kiêu ngạo, bây giờ thì thật hay, ủ rũ ỉu xìu, phía sau là dàn gia đinh mặt mũi bầm dập, chắc là mới tiếp nhận xong “giáo huấn”.

Ta cười thầm. Ngự Lâm Quân mắt cao hơn đầu, hiếm khi để ai vào trong mắt, bọn người này lại nói năng lỗ mãng tất nhiên quân sĩ chẳng nể tình. Đây vốn là dụng ý của ta, đánh phủ đầu họ trước.

Cung nữ đi trước mở đường, thái giám ở hai bên bồi giá. Ngự Lâm Quân quỳ xuống: “Nương nương thiên tuế!” Ngay sau đó, người người trên đường cũng sụp gối quỳ theo, hô vang: “Nương nương thiên tuế, thiên thiên tuế!”

Ta uy phong rực rỡ bước ra giữa sân, tao nhã ngồi xuống chiếc đôn thái giám vừa mang tới. “Đứng lên hết đi!”

Lại một tràng rung trời: “Tạ nương nương!”

Ta quét mắt nhìn một lượt. Những người đó chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy, tâm tư nơm nớp lo sợ, không dám hé răng.

Ta cất tiếng hỏi: “Người nào là phụ thân của tân nương?”

Tên mặt nhọn lon ton chạy đến: “Khởi bẩm, tiểu nhân chính là Đinh Khánh.”

“Là cha ruột sao?” Ta lại hỏi.

Hắn không biết sao ta lại hỏi như vậy, lắp bắp mở miệng: “Đúng ạ!”

“Có biết vì sao ta ngăn lại kiệu hoa không?” Giọng nhàn nhạt, không cao không thấp.

“Xin nương nương dạy bảo!”

Ta cười như hoa xuân: “Bổn cung hôm nay có tâm tình, muốn nhìn thấy tướng mạo xinh đẹp của tiểu thư!”

Hắn cả kinh, tròng mắt đảo lia lịa: “Việc này… không hợp với lễ giáo. Tân nương còn chưa bái đường đã mở khăn voan, chỉ sợ không phải điềm tốt! Kính mong nương nương khai ân!”

Ta cười càng thêm rạng rỡ: “Ngài đúng là người cha tốt, biết quan tâm đến nữ nhi!”

“Nương nương quá khen!”

“Được rồi, vậy thì không mở khăn nữa!” Nhìn bộ dáng như vừa trút được gánh nặng của hắn, ta tiếp lời: “Mời cô ấy xuống kiệu bái kiến bổn cung, bổn cung sẽ ban thưởng trọng hậu!”

Đinh Khánh sắc mặt càng thêm phần âm u: “Nương nương, việc này...”

“Việc này cũng không hợp với lễ giáo sao?” Ta nghiêm mặt. “Đừng nói là không có vấn đề, cho dù có vấn đề, có bổn cung ở đây, ngươi còn lo gì nữa?” Quay đầu nhìn hai cha con đàng trai: “Các ngươi có ý kiến gì không?”

Hai người kia vội vã khom người: “Tất cả xin nghe theo lời nương nương!” Có lời vàng của nương nương, ngày sau nhất định có lúc cậy nhờ. Bọn họ không biết vì sao ta cứ một mực bắt tân nương thi lễ, cũng không biết lý do thông gia lại tỏ vẻ miễn cưỡng như vậy, trong khi đối với bọn họ mà nói, đây là điều vinh hạnh vô cùng.

Ta ra hiệu cho thái giám đỡ đi xuống.

Đinh Khánh muốn ngăn cản, nhưng thấy một hàng Ngự Lâm Quân uy vũ trùng trùng, vẫn là khiếp nhược không dám, mắt dõi về hướng kiệu, khẩn trương không thôi.

Người dân trên đường im lặng không một tiếng động, một phần bị khí thế của ta trấn nhiếp, phần nữa là muốn xem thử chuyện gì sẽ phát sinh.

Thái giám ngày càng tiếp cận với nóc kiệu, mà chân Đinh Khánh lại càng lúc càng run.

Nhấc lên màn kiệu, ai nấy đều không khỏi hít sâu một hơi.

Tân nương bị trói chặt lại.

Ta giả bộ kỳ quái hỏi ra tiếng: “Đây là tập tục của các ngươi à?”

Toàn trường dân chúng im phăng phắc. Hai cha con tân lang cũng ngạc nhiên ngây người.

Cung nữ bên cạnh mở miệng trách mắng: “Nương nương hỏi, còn không mau trả lời!”

Đinh Khánh run lập cập: “...Kỳ thật là tiểu nhân có nỗi khổ!”

“À!” Ta nhíu mày, tỏ vẻ rất hứng thú nghe hắn trình bày. Thoảng qua trong mắt ta là hình ảnh chàng đang cau mày.

“Hôn nhân vốn dĩ nên tuân theo lời cha mẹ, nhưng mà Vũ Nhi bất hiếu, ngang nhiên muốn đào hôn, vì thế tiểu nhân mới bất đắc dĩ...”

Ta tỏ vẻ tán đồng: “Nói thế cũng đúng! Tuy nhiên, bổn cung muốn nghe chính miệng tân nương nói!” Không chờ hắn lên tiếng, liền sai người mở khăn voan lên.

Trong dân chúng lại truyền đến tiếng xôn xao. Miệng của tân nương cũng bị bịt lại, hơn nữa trên mặt nước mắt đầm đề, dung nhan ảm đạm.

Ta không ngừng thở dài: “Thật là khiến người ta thương cảm mà!”

“Nương nương…” Đinh Khánh hấp tấp muốn nói, ta bèn xua tay ngăn cản, đồng thời ra hiệu cho cung nữ bỏ đi trói buộc trên người cô gái.

Tân nương vừa được phóng thích, liền lao ngay đến bên chân Đinh Khánh quỳ xuống: “Cha, nữ nhi cầu xin cha, thành toàn cho nữ nhi với Thành Húc đi!”

Thì ra thư sinh kia tên là Thành Húc! Ta hỏi giọng nhẹ nhàng: “Cô tên là Yến Vũ phải không?”

Cô gái vẫn mải miết khóc, Đinh Khánh bèn đá người nàng: “Còn không mau trả lời nương nương!”

“Nương nương?” Cô gái kia nhìn về phía ta đang ngồi giữa đông người, “Thật sự là nương nương ư?”

“Ta nghĩ cô ở trong kiệu đã nghe rõ!”

Cô gái bất ngờ đứng dậy, lao đến trước mặt ta không ngừng dập đầu. “Nương nương, xin người làm chủ cho dân nữ, thành toàn cho dân nữ!” Mắt của nàng sáng lên vẻ kiên định, khiến ta nhớ lại mẫu thân đã từng cùng ta nói đến vẻ đẹp của Giang Nam vào xuân, cả một trời hoa đào rực rỡ.

“Nếu bổn cung không đáp ứng thì sao? Dù gì, đây cũng là việc nhà.” Ta tỏ vẻ khó xử.

“Dân nữ cam tâm chịu chết!” Trong mắt nàng tràn đầy quyết tâm, là quyết tâm bất chấp mọi thứ, nguyện tan xương nát thịt.

Ta nhìn nàng, trong lòng không hề cảm động, chỉ có hâm mộ cùng ghen tị. Có thể mạnh dạn công khai tình cảm của mình, có thể ở dưới ánh mặt trời, trước mặt mọi người thừa nhận người mình yêu, là niềm hạnh phúc biết chừng nào!

Ta quay đầu nhìn hai cha con bị những chuyện xảy ra dọa đến ngây ngốc cả người: “Xem ra tân hôn có án mạng xảy ra rồi!”

Ông bác mập mạp kia liên tục xua tay: “Tôi quyết định từ hôn!” Nói giỡn chắc, ai muốn lấy người chết về làm dâu!

Thật tốt! Nụ cười nở trên môi ta, dưới vành lụa che mặt, không người nào có thể trông thấy. Bây giờ, hãy để ta xem tên thư sinh cô dành trọn tình yêu cho hắn nào! Nếu hắn có được quyết tâm như cô, ta sẽ cho hai người cái mà hai người muốn - cho dù đó là thứ ta vĩnh viễn không thể đạt được! Nhưng vì tâm tình giống nhau, ta bằng lòng tặng cô món lễ vật quý giá này!

Một nam tử khôi ngô nhưng tiều tụy loạng choạng bước vào giữa sân, không để ý đến ai khác, trực tiếp ôm chầm cô gái đang thút thít từng tiếng.

Ta mở miệng phá đi cảnh đẹp: “Ngươi có biết câu dẫn con gái nhà lành là trọng tội không?”

Người nào đó không thức thời chen vào: “Đúng vậy, nếu không Vũ Nhi làm sao dám cãi lời ta?”

Một đạo ánh mắt lạnh lẽo chiếu tới khiến cho hắn ngậm miệng không dám nói nữa, không phải ta, mà là chàng trai khoác nhung bào đang đứng bên cạnh. Ta mỉm cười.

Thư sinh nhìn nữ nhân mềm yếu trong lòng mình, nói đầy dịu dàng: “Bất luận thế nào, ta đã đáp ứng với nàng, cả đời này sống chết có nhau, quyết không phụ nàng!”

Ta nhìn chàng. Chàng cũng đang cúi đầu trầm ngâm. Ta đột nhiên nhớ lại ngày hôm đó. Cái buổi trưa định mệnh đã thay đổi cả cuộc đời ta, đến chết ta vẫn nhớ như in câu nói của chàng: “Ta đã đáp ứng Thôi Nhi, tuyệt đối sẽ không phụ nàng, cả đời này ta cũng chỉ lấy một mình nàng!”

Ta ngẩng đầu nhìn trời, tận lực kiềm nén nước mắt đang chực trào ra. Bên tai thấp thoáng nghe tiếng chàng: “Nương nương...” Là giọng điệu khẩn cầu. Thôi thôi, đã thành toàn một lần, còn so đo chi cho đắng lòng!

Ta khôi phục lại bình tĩnh, cất lên thanh âm mềm mại: “Bổn cung rất xúc động! Như vậy đi, dù sao bọn họ đã muốn từ hôn, bổn cung sẽ thay hai người các ngươi làm chủ!”

Đôi tình nhân vui mừng không kể xiết.

Dân chúng đứng xem vỗ tay rào rào. Ai cũng tán thưởng chuyện tình yêu kiểu như vậy - hai người thân phận bất đồng vượt qua rào cản chắp cánh uyên ương! Nhưng còn ta?

Đinh Khánh ngập ngừng muốn nói, đã nghe tiếng ta cất lên: “Nhìn tướng ngươi ắt hẳn là người đọc sách, ngày sau lên kinh ứng thí, có thể làm rạng rỡ tổ tông!” Cái miệng của hắn lập tức khép lại.

Thư sinh kia cùng người yêu đến trước mặt ta quỳ xuống: “Tạ ơn điển của nương nương! Ngày sau nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp ơn này!”

Ta chậm rãi đứng dậy: “Bổn cung chờ!”



on 1 tháng 4, 2012

*lăn lăn lăn*

Mưa chán quá -.-

Chừng nào mới hết mưa đây?



on 20 tháng 3, 2012
Tình hình là mình về nhà đầu tiên nhỉ =.=. Hôm nay thật là có quá nhiều chuyện ~

1. Tính từ tối qua tới giờ, mình gom tổng cộng là 12 cuốn @_@ Đừng hỏi mình vì sao @_@ Cứ đập vô mắt là mình mua thôi @_@ Đã vậy hôm nay còn đi một mình, lang thang suốt 2 tiếng đồng hồ chờ Búm với ying. Thế là, tèn tén ten, Bác Hồ đã bay về nơi xa lắm ~ Hôm qua còn có chanchan giựt sách lại bảo đừng mua phí tiền, thế mà gom được 5 cuốn =)), hôm nay không có em nào đi cùng, quất thêm 7 cuốn nữa =))=)) Đã vậy pà Gấu Mèo còn đưa cho 200k, bảo thích gì mua đi, sau này trả mm cũng được @_@ Kon lạy mm, kon xin mm, thế thì khác gì kon mua đâu :(( muốn kon tháng sau cạp đất mà ăn sao :((:((:(( Mà nói tóm lại là mình hựn Búm T^T vì Búm không đến, mình hựn ying T^T vì không chịu đến sớm hơn để ngăn mình mua cuồng T^T

2. Trưa lang thang ra Bến Thành bắt bus. Tự dưng có bạn gái trẻ đập vai hỏi: "Bạn học trường nào thế?". Ừ hử vài câu, thế là bắt chuyện. Thế là bạn Long An hả, mốt mang mình rượu đế nha; bạn Tây Ninh hở, bánh tráng nhớ dành phần mình nha. Nói như đúng rồi í =)) Rồi còn trao đổi điện thoại nữa chớ =)) Ta bảo, cái mặt này cũng lừa tình quá đi =))

3. Mình thích cách làm việc của gian hàng tiki.vn ghê :x Mua nhiều hay ít đều tặng một túi xách thân thiện với môi trường ^^ và một bookmark ^^. Sách bao bìa nilon nhìn sạch đẹp ghê ^^. Hèn chi, chỗ đó lúc nào cũng đông. Đi trên đường toàn nghe hỏi: "Bạn ơi, tiki ở khúc nào vậy?" vì mình mang túi tiki =))

4. Qua Quảng Văn nghía sách. Thất vọng với "Hủ nữ Gaga" và "Mãi mãi có bao xa" ghê =(( Giọng văn gì đâu á, chẳng cảm được. Nhưng được cái chị gái giới thiệu nhiệt tình, hỏi em có đọc cuốn nào ở đây chưa, rồi "sách này có chữ ký của ss Den đó, mua đi, dịp hiếm lắm đó em. Chị chưa xem, nhưng bạn chị đứa nào cũng khen." rồi "truyện này của dịch giả "Tình yêu thứ 3" dịch ấy em, em biết không, ừ là chị Jini83, hay lắm đó em." 8-} Choáng, đánh bài chuồn, vì thế nào cứ ở lại thêm một giây một phút nữa là Bác Hồ lại bay khỏi ví nữa thôi ~~

5. Trong 12 cuốn, đến 9 cuốn là tác phẩm VN =)) Xu hướng mới của mình chăng >o<

6. Muốn mua "Tháng sáu trời xanh lam" =(( Thật luyến tiếc phải rời khỏi đó ~

on 15 tháng 3, 2012


Triền miên


Tên gốc: 《缠绵》

Tác giả: Địch Ân Ân 狄恩恩

Thể loại: nam x nam, thần tiên

Chương 13 - 14 - 15




13. Trưởng thành

Rắn Nhỏ vô cùng buồn bực.

Bởi vì ngày lại ngày qua, Quảng Đức Tinh Quân luôn kéo Rắn Nhỏ đi tùm lum chỗ.

Theo như lời Quảng Đức Tinh Quân, là để kiểm tra xem Rắn Nhỏ luyện pháp thuật đến đâu rồi.

Rắn Nhỏ ngó lại chính mình, đầu tết tóc, thân diện váy dài, bộ dạng này có thích hợp để biến phép không cơ chứ.

Ai, Rắn Nhỏ thật không hiểu vì sao Quảng Đức Tinh Quân lại si mê mình trong hình hài này đến vậy, thấm thoát đã nhìn hơn hai tháng rồi.

Lê chân váy cùng Quảng Đức Tinh Quân ghé vào một thôn nọ, trông thấy các vị bộ khoái đang gông một chàng trai trẻ khoảng chừng mười tám tuổi, bác gái bên cạnh không ngừng dập đầu cầu xin, miệng không ngừng lẩm bẩm “Là tôi! Là tôi! Thật là tôi mà!”, tay nắm chặt cậu bé kia không buông, mất đà ngã xuống đất, tóc tai bù xù nhìn rất đáng thương.

Người đứng xem đông như tổ kiến, Rắn Nhỏ nghe ngóng nửa ngày, cũng ít nhiều hiểu được câu chuyện. Thì ra bác gái này lấy phải một tên nghiện rượu, đã vậy còn không ngừng đánh đập bà, nhưng bà vẫn nhẫn nhục chịu đựng. Chỉ là một ngày nọ khi sức chịu đựng đã vượt quá giới hạn, con trai bà kích động ra tay giết chết lão già kia. Án này vốn dĩ đã bị chựng lại, do không ai biết cậu chàng kia đã trốn tới nơi nào, bất ngờ xuất hiện một vị thanh thiên đại lão gia tâm trong như nước, lòng sáng như gương, đem án này phá, bác gái này lập tức vơ tội về phía mình, nhưng mà đại lão gia kia không phải là tay vừa, đã bắt hung thủ thật sự phải lộ mặt.

Bác gái tội nghiệp kia, liều mạng ôm chặt con mình không chịu buông tay, luôn mồm nói “Tôi làm, tôi làm đó, bắt tôi đi!”. Chỉ là không có ai quan tâm đến. Người đứng xem thì nhiều, họ chỉ trỏ bàn tán đủ kiểu nhưng không một ai lên tiếng nói giúp.

Nhìn thấy con trai bị lôi đi, người phụ nữ đó vẫn không chịu buông tay, cả người kéo lê trên mặt đất, toàn thân rớm máu.

Rắn Nhỏ nhìn thấy mà đau lòng.

Xiết chặt tay Quảng Đức Tinh Quân, “Giúp bà ấy nha?”

“Nhưng mà bà ấy đúng thật đã giết người.”

“Là kẻ đó ngược đãi bà trước. Dựa vào cái gì mà tên khốn ấy hành hạ bà mười mấy năm, không ai thèm hỏi tới, đến khi bà chịu không nổi phản kháng lại thì lại bị gông đầu kết án?”

“Hỏi rất hay.” Quảng Đức Tinh Quân cao hứng xoa đầu Rắn Nhỏ.

Đây chính là điều mà hôm nay hắn muốn dạy cho Rắn Nhỏ. Phải có can đảm phá bỏ lối suy nghĩ thường tình, đứng lên khiêu chiến với quyền uy. Đối với dân chúng mà nói, vương pháp chính là trời, không nói chuyện tình nghĩa.

Nhưng mà vương pháp, không phải lúc nào cũng đúng.

Quan sai áp giải hai mẹ con, nói đúng hơn là kéo lê bọn họ về phủ nha, ngang qua một khu rừng rậm, bất chợt cuồng phong gào thét, trời đất tối đen, bão cát mịt mù, chúng quan sai sợ hãi chạy cuống quít.

Đợi đến khi gió bão ngừng lại, chung quanh không một tiếng động, mới phát hiện ra mẹ con kia đã mất tích đâu rồi.

Lúc hai mẹ con hoàn hồn đã thấy mình ở trong một sơn động, trước mặt là hai chàng trai cao lớn tuấn lãng, khí chất tiên thiên, vô cùng xinh đẹp, vô cùng mỹ lệ đang tay nắm tay, tạo cho người ta cảm giác mơ mơ ảo ảo.

Đức con trai thông minh, lập tức quỳ gối, đa tạ tiên nhân ứng cứu.

Người mẹ cũng nhanh chóng dập đầu, nhưng còn chưa mở miệng, đã bị cảnh vật trước mắt dọa đến tái xanh cả mặt, ngất đi.

Một con mãng xà màu trắng đang trườn trên mặt đất, không ngừng thè lưỡi.

Tuy nhiên, người phụ nữ đó cũng chỉ nhìn được có thế.

Một đạo ánh sáng lóe lên, hết thảy cảnh vật đều tan biến.

Quảng Đức Tinh Quân cùng Rắn Nhỏ thuấn di trở về sơn cốc. Rắn Nhỏ lại lột da, lần này cách lần trước chưa được bi nhiêu, hơn nữa còn có sự bất đồng, Rắn Nhỏ đau đến mức không thể kiềm chế, giãy đành đạch trên mặt đất, lăn qua lộn lại, đuôi rắn đập ầm ầm xuống đất, bụi bay tứ tung.

Ngao Mãnh như thường lệ đến thăm nghĩa muội, nhìn thấy một cảnh này, lập tức đáp mây bay đi.

Lúc này đây, Quảng Đức Tinh Quân không có ở bên Rắn Nhỏ. Trên thực tế, ai cũng không thể tới gần y.

Bên dưới tán cây cổ thụ, Quảng Đức Tinh Quân nhẹ rung dây đàn.

Một khúc rồi lại một khúc, mặc kệ Rắn Nhỏ có nghe được hay không, mặc kệ Rắn Nhỏ đang điên cuồng chống chọi cơn đau, Quảng Đức Tinh Quân không hề ngừng tấu.

Từng điệu réo rắt, như nước từ nguồn chảy ra, không dứt.

Mặt trời mọc mặt trời lặn, trăng mọc trăng xế, Quảng Đức Tinh Quân chưa từng ngừng nghỉ, đầu ngón tay, đã sớm rớm máu. Hắn là thần tiên, nếu như không muốn, đương nhiên không có khả năng bị thương, nhưng hắn không hề quan tâm đến bàn tay của mình, chỉ toàn tâm chơi nhạc, có như vậy tấu khúc mới có thể thật sự đánh động được góc khuất nhất của tâm hồn.

Cuối cùng, Rắn Nhỏ cũng ngừng quẫy đạp, không biết qua bao lâu, tại chỗ Rắn Nhỏ khi nãy nằm, lại xuất hiện một chàng thanh niên mặt mày thanh tú, thân hình hoàn mỹ, cánh tay vung lên, một đạo áo bào trắng phủ lên cơ thế.

Rắn Nhỏ bước nhanh đến bên cạnh Quảng Đức Tinh Quân, khuỵu xuống một chân, nâng niu ngón tay bị thương của người yêu, vươn lưỡi liếm.

Ngao Mãnh bung sức chạy ngày đêm, khó khăn lắm mới lấy được định tâm đan của Thái Thượng Lão Quân, vừa đến cửa thì nhìn thấy dưới bóng râm, Quảng Đức Tinh Quân nhàn nhạt áo xanh, Rắn Nhỏ phất phơ áo trắng đang quỳ bên người hắn, tóc đen buông thả bờ vai. Rắn Nhỏ cầm lấy bàn tay của Quảng Đức Tinh Quân, thế gian vạn vật, trong mắt y dường như chỉ còn lại đôi tay này, Quảng Đức Tinh Quân nghiêng đầu nhìn Rắn Nhỏ, trong mắt hắn cũng chỉ có một mình y.

Ngao Mãnh nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết vì sao, đột nhiên cảm thấy chính mình không cần vấn vương hiện tại quá khứ, vì thế, hắn lặng lẽ thu hồi định tâm đan, rời khỏi.

14. Hồi báo

Sau lần lột da này, tính tình Rắn Nhỏ trở nên khác trước rất nhiều.

Nữ trang một ngày cũng không chịu mặc. Pháp thuật cũng không đợi người đốc thúc, mỗi ngày dậy sớm ngủ trễ, chuyên cần luyện tập.

Hai con Ưng Nhỏ kia, sải rộng cánh dài, nghiễm nhiên là tả hữu hộ pháp của Rắn Nhỏ, mỗi ngày ánh mắt chỉ tập trung nhìn vào một chỗ, canh giữ bên người Rắn Nhỏ, cảnh giác đề phòng hết thảy mọi chuyện xấu xảy ra. Thỉnh thoảng cùng Ngao Mãnh, tên vô vị nhàm chán này, hàn huyên, khiến Quảng Đức Tinh Quân trăm lời khó tỏ. Thường nói: chim có ngôn ngữ của chim, thú có tiếng nói của thú, nhưng mà rồng và ưng thì nên dùng loại ngôn ngữ trao đổi nào đây.

Thấm thoát đã qua mười ngày, hôm nay Quảng Đức Tinh Quân lại dẫn Rắn Nhỏ ra ngoài.

Rắn Nhỏ hiện tại cũng hiểu được, Quảng Đức Tinh Quân đưa hắn đi “làm việc thiện”, chỉ sợ là việc không dễ đối phó.

Vì thế, xốc lại tinh thần, phăm phăm xuống núi.

Lần này đi mất một tháng.

Mắt dõi theo theo một cô gái có chồng bị kẻ gian hãm hại rơi xuống vách núi, ai cũng cho là hắn đã chết, chỉ có cô gái này vẫn không tin, tự mình mỗi ngày đều men theo đường nhỏ quanh núi tìm kiếm.

Một ngày hai ngày, ba ngày bốn ngày, nếu trượng phu thật sự bị té xuống núi chờ cô tìm được cũng biến thành xương khô rồi. Nhưng mà người phụ nữ vẫn cố chấp vô cùng, không quan tâm làn da bị bụi gai đâm xước, không sợ một lần nữa vấp ngã nơi đường đi, vẫn kiên trì tìm kiếm mỗi ngày.

“Đã nhiều ngày như vậy,” Rắn Nhỏ đăm chiêu từ một nơi bí mật gần đó hỏi Quảng Đức Tinh Quân. “Anh nói cô ấy có tìm được chồng của mình không?”

“Có một số chuyện, chỉ cần em kiên trì, tất có hy vọng.” Quảng Đức Tinh Quân đáp.

Kết quả chứng minh, thì ra người chồng đã được một tiều phu đem về nhà cứu trị vết thương, sau đó quay về với vợ.

Tất nhiên, gã tiều phu cứu người kia cùng Quảng Đức Tinh Quân thoát không khỏi quan hệ.

Nhìn thấy vợ chồng họ tương hội, ôm nhau mà khóc, Rắn Nhỏ trầm mặc không nói năng gì.

Hôm đó, Rắn Nhỏ phá lệ không ở bên cạnh Quảng Đức Tinh Quân, một mình ngồi trên mõm đá ở bờ biển phóng mắt xa xăm, hai con ưng nhỏ lượn quanh bên người, sóng dưới chân rì rào vỗ, ở nơi xa thật xa kia, trời và biển tiếp giáp nhau, không thấy rõ ranh giới.

Lúc Quảng Đức Tinh Quân tìm đến, trời đã tối đen, thủy triều dâng cao chạm vào gót chân Rắn Nhỏ. Ưng Nhỏ nhìn thấy Quảng Đức Tinh Quân, thét một tiếng bay đi.

“Sao lại một mình ngồi ở đây?” Quảng Đức Tinh Quân vỗ vai Rắn Nhỏ.

“Em có thứ này tặng cho anh.”

Rắn Nhỏ nói xong, đưa ánh mắt nhìn về biển đêm, phảng phất như muốn nhìn thấy gì đó.

“Ừ, tặng ta gì vậy?”

Quảng Đức Tinh Quân cười đầy phóng khoáng.

Rắn Nhỏ từ từ ngưng tụ khí huyết, từ trong miệng nhả ra một hạt châu màu đỏ --- là nội đan của Rắn Nhỏ.

“Xá Nhi, mau nuốt vào! Thứ này không thể tặng người.” Quảng Đức Tinh Quân giọng gấp gáp.

“Cái gì của em cũng là anh đưa, anh nuôi em dạy em, mà em không có gì hồi báo. Đây là vật quan trọng nhất của em, tặng anh.”

Rắn Nhỏ kiên trì cầm lấy hạt ngọc đỏ.

“Hài tử ngốc, không phải em đã tặng bản thân mình cho ta rồi sao?” Quảng Đức Tinh Quân cười đem Rắn Nhỏ ôm vào lòng, thật chặt, thật gắt gao, hận không thể đem y hòa vào cơ thể.

“Được, ta nhận.”

Cầm lấy hạt châu đỏ, Quảng Đức Tinh Quân cúi người hôn Rắn Nhỏ, phả một hơi, sắc hồng chậm rãi quay trở vào trong miệng Rắn Nhỏ.

A, đắm chìm trong nụ hôn say lòng người, trong mắt Rắn Nhỏ ướt át mê tình, đại não cũng tự động bãi công, không kịp suy nghĩ.

Quảng Đức Tinh Quân lợi dụng cơ hội, thổi nhẹ bên tai Rắn Nhỏ. “Ta đã nhận lễ vật của em, bây giờ ta tặng lại cho em, không cho em nói không cần.”

“Gì hả?” Rắn Nhỏ tức giận, bản thân sao lại có thể hồ đồ như vậy.

Quảng Đức Tinh Quân cũng không cho y cơ hội tự trách, trực tiếp ôm lấy y đi về phòng nói chuyện yêu.


15. Ly cách

Một trăm việc tốt đã hoàn thành chín mươi chín, Quảng Đức Tinh Quân không hề vui mà chỉ thấy thẫn thờ. Chỉ còn một việc nữa, hắn và Rắn Nhỏ sẽ phân ly, nhiều ngày như vậy ở bên nhau, cuối cùng cũng đến lúc phải lìa xa.

“Xá Nhi.” Sẩm tối, Quảng Đức Tinh Quân thay trường bào mới đứng trước mặt Xá Nhi. “Ta mặc cái này có đẹp không?”

“Đẹp.” Ánh mắt Xá Nhi lạnh lùng, băng giá, nhìn không ra chút ấm áp nào.

“Chúng ta đi tản bộ nhé?”

“Không đi.”

Xá Nhi đáp một cách đầy dứt khoát.

“Xá Nhi, em đã ở riết trong phòng sáu, bảy ngày rồi, nên ra ngoài hít thở không khí một chút.”

“Ra ngoài? Sau đó thì sao?” Xá Nhi đứng lên, mặt đối mặt với Quảng Đức Tinh Quân.

Không có tiếng đáp lại, Quảng Đức Tinh Quân phát hiện thì ra Xá Nhi đã cao đến chừng này rồi, đỉnh đầu của y đã muốn chạm tới hàng mi của hắn.

“Xá Nhi, em đang nghĩ gì thế?”

“Em chỉ muốn cùng anh ở một chỗ, nơi nào cũng không đi.”

“Xá Nhi, cuộc sống phải có lúc phân ly.”

“Tại sao?”

“Đây là ông trời an bài.”

“Em không cần ông trời an bài.”

Xá Nhi lặp đi lặp lại biểu đạt ý kiến của mình.

“Em không cần ông trời an bài.”

“Em không cần ông trời an bài.”

“Em không cần ông trời an bài.”

Như sấm nổ bên tai, Quảng Đức Tinh Quân lùi về phía sau mấy bước, trong lòng bi ai không nói nên lời, ta sao lại cam tâm cùng em ly biệt chứ.

Nhưng mà Xá Nhi à, muốn đối nghịch ông trời, em còn chưa đủ sức, mà ta, tuyệt đối không để em phải chịu một chút thương tổn nào, tuyệt đối là không!

Trầm mặc nhìn nhau, thiên ngôn vạn ngữ cũng không thể nói thành lời, nhưng Quảng Đức Tinh Quân tin tưởng, Rắn Nhỏ đối với chuyện sắp phát sinh, hết thảy đã có dự cảm.

Đột nhiên, một tiếng rên rĩ vang lên phá vỡ không khí tĩnh lặng trong căn phòng, một đạo bóng đen phá cửa sổ mà vào, máu đỏ nhuộm thắm cung tên găm trên ngực. Là Ưng Bố!

Rắn Nhỏ dang tay đỡ con chim, hấp tấp nhìn Quảng Đức Tinh Quân. “Thanh, cứu nó với.”

Đôi Ưng Nhỏ cũng theo sau bay tới, không ngừng thút thít bên người phụ thân.

Thế nhưng, kết thúc như vậy sao?

Quảng Đức Tinh Quân bất chợt mỉm cười, thế này cũng coi như một việc ư, tính cho lắm vào, chẳng bằng chuyện bất ngờ xảy ra.

Quảng Đức Tinh Quân tay thoăn thoắt rút tên, rịt thuốc, nhưng mắt vẫn chăm chăm nhìn về Xá Nhi

Xá Nhi, cho ta nhìn em nhiều một chút, để ta nhớ kỹ hình dạng của em.

Xá Nhi, ta luyến tiếc em biết bao nhiêu mà nói.

Xá Nhi.

Vết thương của Ưng Bố rất nhanh đã băng bó xong, hai con ưng nhỏ vui mừng kêu ríu ra ríu rít.

Trên mặt Xá Nhi cũng giãn ra một nụ cười.

Quảng Đức Tinh Quân lại rõ ràng nghe thấy ở trên cao, tiếng sấm truyền lúc ẩn lúc hiện: “Tục duyên đã hết, Quảng Đức Tinh Quân sao còn chưa trở lại thiên đình?!”

Thâm tình nhìn Rắn Nhỏ một lần cuối, Quảng Đức Tinh Quân nhẹ nhàng đứng dậy.

Phảng phất như ý thức được chuyện gì đang diễn ra, Rắn Nhỏ lập tức đuổi theo, hô to: “Vân Thanh!”

Trong mắt Quảng Đức Tinh Quân tràn ngập nuối tiếc, thân thể không tự chủ được chậm rãi bay lên.

“Vân Thanh! Vân Thanh! Anh đi đâu vậy, Vân Thanh! Mau về đây.”

Thân ảnh Quảng Đức Tinh Quân dần dần mơ hồ trong tiếng la hét thê lương của Rắn Nhỏ, sau đó biến mất không chút tăm hơi.

“Đừng như vậy.” Ngao Mãnh vỗ vai Rắn Nhỏ. “Em không ăn không uống cũng vô dụng. Vân Thanh không giống với chúng ta, hắn là thượng tiên, hơn nữa lại còn là... Dù sao hắn vốn nên ở trên đó. Sẽ không trở về.”

“Nhưng mà em cũng đừng nên quá tuyệt vọng,” Nhìn Rắn Nhỏ ngồi yên bất động, Ngao Mãnh tiếp tục nói. “Tuy hắn không thể xuống nhân gian, nhưng em có thể lên trời mà. Em chỉ cần tu luyện thành tiên là được.”

Rắn Nhỏ đột ngột ngước đầu lên. “Làm sao để tu luyện thành tiên?”

“Cứ từ từ, tu tâm dưỡng tính, mỗi ngày làm một việc thiện, ba hay năm ngàn năm sau có thể tu thành.”

“Có cách nào nhanh hơn không?” Rắn Nhỏ nôn nóng kéo tay Ngao Mãnh.

“Chuyện này hả, ăn một viên kim đan của Thái Thượng Lão Quân không phải là được rồi sao.”

“Kim đan của Thái Thượng Lão Quân? Ở đâu có?” Rắn Nhỏ tròn mắt.

“Đại La Cung Huyền Đâu động.” Ngao Mãnh bắt tay làm dấu trên mặt đất, miệng làu bàu: “Không dễ, không dễ đâu, phải vượt qua ngũ hành bát quái trận, đánh bại Thái Huyền đồng tử, hoàn toàn không dễ chút nào.”

Rắn Nhỏ tức tốc đứng lên. “Được, vậy ta đi đoạt kim đan.”


on 27 tháng 2, 2012
Tặng nhà Gấu Mèo xD

Gia tộc Gấu Mèo bên nhau được bao năm
Khoảng thời gian thật là vi diệu
Hạnh phúc nào khi được bên nhau!

Nhớ ngày nào dạo chơi trên bến phà kỷ niệm
Rồi ngồi cười lúc lắc bên ngọn cây
Lúc tám nhảm bên bờ sông vắng vẻ
Khi cười đùa trên đệm cỏ êm êm

Lúc giành nhau từng con ốc, nhánh rau
Khi nhâm nhi tỉ tê bên ly trà sữa
Bàn chuyện đời, chuyện thế giới, chuyện diễn viên
Rồi cười tươi quên hết mọi ưu phiền
on 23 tháng 2, 2012
Trời ơi :(( Ai mau khuyên tui đi :(( Tui đi đặt mua liền đây :(( Quéo và phê quá :(( Big Bang's voices so sexy :(((((((((((((((((((((((((((((((((((((




on 21 tháng 2, 2012


Trời ơi, tui muốn có ngày nghỉ :((((((((((( Đi hoài chịu sao thấu hả trời !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhờ vậy mà đọc xong "Hủ nữ Gaga" =))