on 28 tháng 10, 2010
Tựa đề: Gió
Tác giả: Khỉ con aka Minmin aka ucuc_nhoxinh
Thể loại: Romance
Rating: K+
Disclaimer: Không nhân vật nào là tôi, và cũng có thể tôi là một nhân vật nào đấy..
Note: Đây là fic tặng chanchan yêu quý. Vui lòng không post bất cứ đâu nếu chưa được sự chấp thuận của tôi hay chanchan. Fic được đăng tại blogspot & DienAnh.Net


Trên cõi đời cô đơn này, nếu có một người tôi có thể dựa vào, đó chỉ có thể là Gió.


* * *


Ngày đầu tiên,

Nó gặp Gió trong một tình huống rất tình cờ. Nó đang đứng đợi xe bus, thì thấy một anh chàng đang nheo mắt nhìn mình. Nó mỉm cười nhìn cậu, cậu cũng mỉm cười nhìn nó. Rồi hai đứa trở thành bạn của nhau.


Ngày thứ hai,

Nó đã nói chưa nhỉ? Gió có nụ cười rất đẹp. Như cầu vồng trong cơn mơ. Rực rỡ, chói chang và mỹ lệ. Nó thích nhìn Gió cười, khoe ra chiếc răng khểnh duyên đến lạ. Có lần Gió hỏi nó, nhìn gì mà nhìn dữ vậy. Nó chỉ mỉm cười im im.

Hôm nay, nó và Gió đi dạo cùng nhau. Trời Sài Gòn Noel khá lạnh. Gió lại ăn mặc rất mỏng manh. Nó khuyên Gió. Gió cười bảo không sao.


Ngày thứ ba,

Một ngày không có gió. Nắng chói chang.

Vượt qua đoạn đường hơn 100m vào trường *sau khi xuống xe bus* và không hề đội mũ, nó hùng dũng tiến vào lớp. Đúng 15 phút sau, có một con ngốc bỗng dưng nằm oạch xuống bàn, bỗng dưng bên tai nghe nhiều tiếng la hét và bỗng dưng bị dìu xuống phòng y tế (qua lời thuật của đứa bạn).

Chiều, Thu chở nó về. Tạm chia tay xe bus một ngày không gió.


Ngày thứ tư,

Đang ngồi học trong lớp, Gió nhắn tin rủ đi uống nước. Ừ, thì đi. Gió hẹn nó trước cửa Parkson. Đúng 3 giờ, nó chuồn ra cửa. Về sớm. Nó muốn gặp Gió.

Gió dẫn nó vào quán. Nó không nhớ quán tên gì, chỉ biết ngõ vào quán hẹp lắm, hẹp lắm.. Gió nắm tay nó thật chặt như sợ nó bay mất. Có lẽ vì nó ốm quá. Cầu thang treo đẹp thì đẹp, nhưng lại tạo trong lòng nó một nỗi sợ hãi không tên. Người nó thoáng run khi một cơn gió thoảng qua. Còn tim nó thì ấm áp trong bàn tay của ai đó.

Nó uống trà chanh, còn Gió gọi trà gừng, Thức uống quen của hai đứa. Cứ thế, lại tám tám. Đủ chủ đề trên trời dưới đất. Từ chuyện ông Obama bên Mỹ đến việc nước ngập ở Sài Gòn. Không hiểu sao nó và Gió lại có thể hợp cạ đến như thế.


Ngày thứ năm,

Hôm nay, nó về quê. Nó đã hẹn khi nào quay lên thành phố, nó sẽ mang tặng Gió những chiếc vỏ ốc thật đẹp. Gió có vẻ háo hức lắm.

Biển quê nó trong veo một màu xanh biếc. Nó thích biển từ nhỏ. Có lẽ vì đây là mảnh đất quê hương *như người ta thường định nghĩa* đối với nó. Có lẽ vì chỉ ở đây, nó mới có thể cảm nhận được vị biển đậm đà xen lẫn hương thơm của gió. Nó không nói dối đâu. Gió thật sự rất thơm. Một mùi thơm thoang thoảng, nhè nhẹ, mà chỉ khi nào để tâm lắng nghe mới có thể cảm thấy.

Chào ngoại và dì, vứt ba lô xuống ván, nó chạy như bay ra biển. Nó phải giữ lời hứa với Gió.


Ngày thứ sáu,

Nó nhớ Gió.


Ngày thứ bảy,

Nó nhớ nụ cười của Gió.


Ngày thứ tám,

Nó phát hiện Gió rất quan trọng với mình. Có lẽ, nó đã thích Gió thật rồi.

Cảm giác thinh thích một người khiến nó vui vui, hôm nay ăn cơm cũng nhiều hơn bữa trước. Ngoại vui lắm, cứ gắp thật nhiều thức ăn vào chén nó, hối nó ăn nhiều nữa.

Tối, gió biển thổi mạnh. Nằm trong nhà, nó nghe tiếng xào xạc của những chạc cây trong vườn. Ngoại nói, trời trở gió. Có lẽ sắp có bão.


Ngày thứ chín,

Ngày cuối cùng nó ở bên ngoại. Cũng là ngày cuối nó tận hưởng hơi thơm của gió trước khi về lại Sài Gòn.

Ngoại đi qua bác Hai, dì đi lên ủy ban xã, nhà chỉ còn một mình nó. Nó lụi cụi kiểm tra lại hành lý của mình. Đây là gói chả cá mang cho đám bạn, đây là chai rượu Bầu Đá dì gửi cho ba, đây lại là những thớ mực một nắng tươi ngon ngoại gói để dành cho nó. Về nhà, nó phải nhờ mẹ nướng lên ăn mới được. Thèm quá đi ~

Có lẽ viễn cảnh mùi mực nướng ngào ngạt trong bếp đã khiến nó đắm say và quên mất một điều rất quan trọng. Quà cho Gió.

Trong giấc mơ đêm của nó hiển hiện hình ảnh nó và Gió nắm tay nhau chạy đuổi nhau trên đường phố. Và Gió đang mỉm cười nhìn nó...


Ngày thứ mười,

Nó khóc tức tưởi. Nó muốn quành xe về. Nó đã nhớ ra. Những vỏ ốc lung linh. Quà cho Gió. Nó đã quên. Và nó đang hối hận.

Chiếc xe vẫn lao nhanh về phía trước.


Ngày thứ mười một,

Sáng tới lớp, Thu giật mình khi trông thấy bộ dạng của nó. Đôi mắt cú mèo, sưng đỏ, đôi môi mím chặt, bộ dạng thất thểu ngồi im lặng nơi cuối lớp.

Tối qua, nó không ngủ.

Thu đòi đèo nó về. Ừ, thì về. Một phần vì mệt, một phần nữa quan trọng hơn, nó muốn tránh mặt Gió. Nó sợ nhìn thấy gương mặt thất vọng của Gió, vì nó đã không nhớ lời hứa của hai đứa.

Xe bus vắng bóng một người.


Ngày thứ mười hai, mười ba, mười bốn,

Nó nằm bẹp ở nhà. Vì sốt. Và... vì nhớ Gió.

Thu lắc đầu ngán ngẩm.

Không biết Gió có biết nó đang bệnh không nhỉ? Chắc không đâu, có lẽ Gió sẽ thắc mắc đó, nhưng rồi Gió sẽ quên thôi. Như cơn gió thổi thoáng qua...


Ngày thứ mười lăm,

Gió nhắn tin cho nó. Gió hỏi vì sao nó không đi xe bus. Nó bật khóc. Màn hình điện thoại nhạt nhòa dòng chữ: "M đang benh. M muon gap G. Duoc k?"


Ngày thứ mười sáu,

Nó đến chỗ hẹn hôm bữa, sau khi đi một vòng quanh thành phố. Nó tự phục mình quá. Con nhỏ mù đường như nó chỉ mất có ba tiếng (!!) để tìm ra chỗ này thôi. Nó cười phớ phớ. Dường như nó quên nó sắp đối mặt với một người sau cánh cửa...

Ở góc tối sâu thẳm bên trong, chỗ ngồi quen thuộc, Gió đã ngồi sẵn đó. Gió đợi nó. Ánh mắt Gió tràn đầy sự hoài nghi và nỗi buồn thăm thẳm. Gió không nói gì, chỉ ngoắc tay ra hiệu cho nó ngồi xuống.

Nó cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn sâu vào ánh mắt mênh mông không bờ bến ấy. Nó sợ, nó sẽ để Gió thấy nó đang khóc.

Hai ly trà gừng và trà chanh được bưng lên từ nãy giờ đã tan hết đá. Thứ chất lỏng sóng sánh màu sắc bên trong không làm cho không khí giữa hai đứa khá lên tí nào.

Nó trùm chăn nằm khóc. Câu nói của Gió trước khi chia tay vẫn còn văng vẳng đâu đó: "Nếu M không muốn gặp Gió, không muốn nói chuyện với Gió nữa thì Gió sẽ không xuất hiện trước mặt M nữa."

Trời hôm nay yên gió lạ.


* * *


Nó đã thôi đếm ngày.

Vì nó biết. Nó và Gió không thể trở lại như xưa nữa. Có thể nói Gió và nó đã "chia tay" nhau. Ừ thì không phải chia tay theo kiểu tình yêu sến rện "không yêu nhau nữa nên chia tay".


* * *


Noel. Tiếng nhạc réo rắt bên tai nghe vui lạ. Nó và Thu lọt thỏm giữa dòng người. Nhiều người đi chơi quá, nhiều xe cộ trên đường quá, nhiều trang phục màu sắc quá, nó nhìn muốn lóa mắt. Nó và Thu nắm tay nhau, len lỏi giữa dòng người. Chợt, nó cảm thấy tay nó trống trống. Nó bỗng thấy sợ. Nó lạc Thu rồi ư? Sụt sùi chuẩn bị khóc, nó lại cảm thấy một bàn tay rất ấm áp đang cầm tay nó, kéo nó tiếp tục đi.

Một cảm giác mơ hồ xuất hiện. Là ai? Chắc chắn không phải Thu. Bọn bắt cóc ư? Không có lẽ, bàn tay này rất ấm áp, rất thân thiện cơ mà, chắc không phải của bọn xấu. Cô tiên ư, cứ cầu mong là vậy đi.

Đến trước một khoảng không đủ rộng để lắc lư người, nó bỗng thở phào nhẹ nhõm. Nó tính quay sang cảm ơn thì phát hiện bên mình không có ai. Thật sự là có tiên ư? Hay Bà Chúa tuyết? Thương cảm cho nó chăng? Dù thế nào đi nữa, nó cũng cảm ơn người đó rất nhiều vì đã đưa nó thoát khỏi dòng người đen kịt.

Ngước mắt lên định hướng xem đây là đâu, nó lắc đầu ngây dại. Nhà hát Thành phố, nơi nó và Gió đã từng hẹn nhau sẽ đến đây chơi trong đêm Giáng sinh. Là hôm nay. Ngay tại nơi đây. Nhưng, đã thiếu mất một người.

Nó quay lưng tính bỏ đi, bỗng một bàn tay ấm áp kéo nó lại.

"M định bỏ Gió đi nữa à?"


* * *


Ngày thứ 100 em có anh.

Ngày của hạnh phúc.

Gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, bầu trời vẫn trong vắt.

Nó đưa tay tận hưởng làn gió thơm lành.

Có tiếng gọi phía sau, nó quay lưng lại gặp ngay nụ cười của Gió. Nụ cười không ưu phiền. Nụ cười mỹ lệ. Nụ cười dành cho người Gió yêu.

"Mưa à!"

Nó đã nói chưa nhỉ, anh gọi nó là Mưa.
on 27 tháng 10, 2010
Đời này lắm người vớ vẩn.


Làm không được mà còn quay sang trách móc người khác. Ô mô, tâm trạng nhỏ nhen. Mà cứ nói đi, tui chả hề sợ gì đâu, bởi căn bản tui đâu có nghe =)) trước giờ tui chỉ tin những lời tui nói, chỉ thấy những gì nhìn thấy thui mà :)) bạn cứ ở đó nói cho sướng miệng đi nhé :">


Sao mừ mình down lắm thế nhỉ =(( down tất tần tật. Ở nhà đang có > 100 cuốn truyện chưa đọc đến :| không biết down để làm gì =.=. Chắc để làm của để dành đọc đến lúc già yếu rụng răng *tủm tỉm*


Mình rất muốn nhận được quà pé Na. Nhưng giờ này chưa có thì chắc là không có thiệt.


Chán quá đi >"<
on 13 tháng 10, 2010
Nương tử thích tác quái

Cừu Mộng



Độc nhất nam nhân tâm

Cổ Linh




Triền Miên

Địch Ân Ân



Không hối hận 

Nhẫn Ngưng Mâu / Hiên Trạch



Mi Lan Trì

Lam Liên Hoa

Mục lục --- Link down


on 26 tháng 9, 2010
Tôi viết tặng em - em gái út ít của tôi. Vào một ngày trời nắng trong...

The sleeping girl

Author: ucuc aka Cục Cục aka Gái duyên dáng aka Tấm nhà tiên

Rating: K

Disclaimer: em gái tôi thuộc về tôi

Category: không, và vô chừng...

Length: one-shot





Em ngủ.

Em vẫn đang ngủ. Như con mèo mun nằm gọn hơ trong lồng giỏ.

Em ngủ, và say.

Không biết em say gì mà miệng em cười thật tươi.

Em mơ.

Một giấc mơ kỳ lạ, nơi đó chỉ có gió và cầu vồng.


***


Trời âm u không một gơn mây. Cỏ, hoa, lá líu ríu run rẩy trước cơn giá lạnh. Chúng nương vào nhau, để tìm một hơi ấm. Nàng gió xuất hiện. Nàng mang chiếc áo ánh sáng thướt tha, lung linh, trong suốt, người ta có thể cảm nhận thấy nàng dù nàng đang ở cuối trời xa xa. Nàng vừa đi vừa hát. Một điệu hát vui tươi, nhưng nhịp trầm bổng của nó khiến bao cây run sợ, những cánh hồng theo điệu hát rụng tả tơi.

Đó là khúc ca của gió. Êm dịu có, mãnh liệt có, mềm mại có và day dứt có.

Ước chi đừng có gió nhỉ? Lúc đó, lá không cần sợ rụng, hoa không cần sợ rơi
on 28 tháng 8, 2010

Mình có mắc cười quá không? Rõ ràng là muốn nhưng lại cứ e ngại, cứ mong người sẽ chú ý đến mình nhưng lại chẳng làm gì. Cái tính cách gì thế này :-s


Tôi đang tự hỏi  tình cảm giữa chúng ta KẾT THÚC như vậy sao? Em không thèm nhắn tin báo cho tôi 1 lời, tôi nhắn tin thì không đáp. Thế tại sao hồi trước tôi như vậy thì em vồ vập hỏi thăm, còn trách tôi không cho em biết???


Con người thật quá mâu thuẫn. Cứ nói 1 đằng lại làm 1 nẻo. 


Nếu có thể, tôi mong em 31 đi off, để tôi biết rốt cuộc em đang nghĩ gì? Tôi muốn mọi thứ phải thật rõ ràng. Nhưng có được không? Đến tin nhắn của tôi mà em còn không trả lời. Gia đình ư? Tức cười.

on 24 tháng 8, 2010

Dạo này cảm thấy rất chán, chán thực sự -.-. Mình không ưng ý cách làm của người khác, nhưng lại không lên tiếng mà chỉ chuốc bực dọc vào mình. Đúng mà, mình lấy vị trí gì để lên tiếng cơ chứ? Mình chỉ là một thành viên bình thường trong cái team ấy, mình không phải là tất cả. Haiz, chán thật.


Đang muốn viết gì đó để giết thời gian. Nhưng chẳng có hứng.


Đang muốn xem phim gì đó để vơi nỗi buồn. Nhưng mạng mẽo chán quá.


Ngày nào cũng onl, cũng vào đó dạo dạo một vòng, xong lại đi ra. Không có công chuyện để làm. Mình cũng ghét cái vụ phải tò tò đi theo người ta để nhắc nhở lắm rồi. Cứ để mặc vậy, không còn nhiệt tình như xưa.


Tình bạn trên DAN của mình hình như cũng đang phai nhạt =(( cảm giác mọi người đang rất xa nhau, chứ không còn vui vẻ như ngày trước nữa. Có lẽ vì chơi với nhau quá thân rồi nên tính tình của nhau đều hiểu rõ và sinh ra buồn chán.


Chẳng biết khi nào mới trở lại như những ngày đầu?



on 19 tháng 8, 2010

Áp lực, áp lực và áp lực. Cảm thấy rất nặng nề. Biết bao giờ mới buông được đây? Mà buông được không, hay lại hối tiếc quay lại làm tiếp những gì dở dang? 


Mình là thế, không thể từ bỏ nơi đó. Tại sao? Hay tại ngoài D ra, mình không còn niềm vui nào khác?


Vạn câu hỏi, vạn nỗi niềm, nhưng chỉ một câu trả lời...

on 7 tháng 8, 2010

Thật là mệt mỏi quá đấy, bạn kia. Có cần bắt bẻ đến như vậy không /:) Hôm nay nhiều chuyện quá rồi, bạn mà làm tui nóng là tui úynh đấy /:)



Mình làm BTV cơ đấy =)) Chưa bao giờ nghĩ đến. À phải nói là nghĩ đến rồi nhưng bị người ta gạt ra =)) Để coi mình chịu được bao lâu :))

Búm chung (8/5/2010 1:11:49 PM): nói thật nha
Búm chung (8/5/2010 1:11:56 PM): trong nhà mình
Búm chung (8/5/2010 1:12:01 PM): ta thix nhất là chàng
ucuc_min (8/5/2010 1:12:07 PM): tại sao
ucuc_min (8/5/2010 1:12:08 PM):
Búm chung (8/5/2010 1:12:20 PM): vì chàng giống ta
Búm chung (8/5/2010 1:12:40 PM): ko nhạy cảm như gm
Búm chung (8/5/2010 1:12:49 PM): cũng ko giữ ai ở cạnh mình hết
Búm chung (8/5/2010 1:12:58 PM): chỉ cần lúc ngta cần mình xuất hiện là đủ
Búm chung (8/5/2010 1:13:14 PM): iu ko phải là giữ mà
ucuc_min (8/5/2010 1:13:21 PM): ta vĩ đại vậy sao
ucuc_min (8/5/2010 1:13:22 PM):
Búm chung (8/5/2010 1:13:33 PM): ko phải vĩ đãi
Búm chung (8/5/2010 1:13:35 PM): đại
Búm chung (8/5/2010 1:13:42 PM): với ng khác
Búm chung (8/5/2010 1:14:00 PM): quan tâm ai đó là phải hỏi han suốt
Búm chung (8/5/2010 1:14:03 PM): ở cạnh hoài
Búm chung (8/5/2010 1:14:17 PM): nhưng ta lại nghĩ khác
Búm chung (8/5/2010 1:14:44 PM): iu thương ai đó là ko để ngta cảm thấy cô đơn
Búm chung (8/5/2010 1:14:48 PM): đến lúc ngta cần
Búm chung (8/5/2010 1:15:20 PM): ta cảm nhận được chàng là ng như thế

Búm chung (8/5/2010 1:15:21 PM): cũng có thể ta nhầm =)) 

Búm chung (8/5/2010 1:17:28 PM): bình thường ta ít khi rân rê chàng như bé ying hay ai đó
Búm chung (8/5/2010 1:17:33 PM): nhưng ta là thế
Búm chung (8/5/2010 1:17:46 PM): cái gì ta càng thix ta càng nhét sâu
ucuc_min (8/5/2010 1:18:02 PM): 8->