on 4 tháng 6, 2011



Dạo này tâm trạng lung tung. Như thế nào chỉ vì mấy tình tiết truyện cũng có thể khóc được? Ừm, mình công nhận nhìn chung các cuốn đó nội dung không thực xuất sắc, edit không thuận câu văn, nhưng một tình tiết nhỏ lại có thể khiến mình nhói tim và rơi lệ.




Bản thân đa cảm vậy sao?





Haìz, bỏ bớt vài phần đa cảm, thay vào vài phần tự tin, có lẽ cuộc đời mình sẽ khá hơn rất nhiều.


on 2 tháng 6, 2011

Nương tử thích tác quái
Cừu Mộng | Liễu Mi | Chương 1 - Hạ



“Ta muốn gặp Tuyết Linh cô nương.” Thanh âm mười phần băng lãnh.


Tuyết Linh nắm tay chủ nhân. “Chủ nhân, người nhất định phải bảo vệ muội!” Chỉ nghe thanh âm còn cảm thấy lạnh chết khiếp, nhìn đến khuôn mặt nàng còn không đông chết mới lạ?!


Vũ Mê Mê nhẹ nhàng bỏ tay nàng ra: “Không có gì đâu,” rồi tiếp tục chú ý động tĩnh bên ngoài.


“Đại gia, muốn gặp Tuyết Linh cô nương phải có một ngàn lượng bạc --” Tú bà e ngại mở lời.


Bạc rơi lẻng xẻng trên bàn, khiến người sáng mắt. Không cần nói cũng biết là hoàn toàn dư.


“Vậy không thành vấn đề. Ha ha......” Tú bà giống như ả gà mái vồ vập cười.


“Không cần cười đến như vậy chứ, thật là đáng đánh!” Vũ Mê Mê lầm bầm trong miệng.


“Đúng thế.” Tuyết Linh phụ họa.


“Tuyết Linh cô nương, mau tiếp khách.” Tú bà kêu vợi vào bên trong rèm che.


Tuyết Linh đáng thương nhìn chủ nhân, hi vọng chủ nhân của mình xuất ra một điểm lương tâm.


Vũ Mê Mê đỡ nàng đứng lên, nói nhỏ: “Không cần sợ, có ta ở cạnh muội.”


Nàng sợ, chủ nhân lúc nào cũng có khả năng hi sinh nàng. “Chủ nhân, người phải thề tuyệt đối không được một mình chạy trốn.” Nàng nhất định phải đạt thành giao kèo, theo một chủ nhân bất lương như vậy, phải quan tâm bản thân nhiều hơn một chút.


“Được, được......” Vũ Mê Mê qua quýt đáp lời.


Tuyết Linh rốt cục yên lòng, chỉ cần là chủ nhân đáp ứng, nhất định sẽ không sao.


Di chuyển tới gần, Tuyết Linh không khỏi cảm thấy cổ họng khô khan, trong khi Vũ Mê Mê đối với nam nhân này vô cùng hiếu kỳ, mở to mắt nhìn chằm chằm phía trước.


Oa!


Mày kiếm vút bay, song nhãn lấp lánh như sao trời, tuy rằng vẻ mặt hàn khí bức người, nhưng hoàn toàn không làm giảm sút vẻ ngoài tuấn mỹ khiến người kinh ngạc.


A, tựa hồ như đã từng gặp qua. Vũ Mê Mê không khỏi nhíu mày, nàng có thể khẳng định chính mình trước đây chưa thấy qua nam nhân này, vì sao lại có cảm giác thân quen đến thế?


Tuyết Linh trước kinh ngạc với vẻ tuấn mỹ của người phía trước, tiếp theo đã bị vẻ mặt hàn sương làm đông cứng người, làm sao còn quản hắn bộ dạng ra sao, lén lút thối lui ra phía sau chủ nhân. Chủ nhân mặc dù có lúc không quản nhân tình, nhưng trong lúc nguy cấp vẫn là chỗ đáng tin cậy để dựa vào.


Phong Tiêu Tiêu lạnh lùng đảo mắt nhìn đôi chủ tớ trước mặt, cảm giác đầu tiên là -- quái dị. Đích thị là quái dị, người phía trước có nhiều hơn một phần khí độ, đang cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ; trái lại vị cô nương chủ tử xinh đẹp kia, lại co rúm ở phía sau thị nữ, cả đầu cũng không dám ngẩng lên.


“Đại gia là đến nghe khúc hay xem vũ?” Vũ Mê Mê nở nụ cười, cúi thấp người thi lễ.


Phong Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm nữ nhân trước mắt. Tốt lắm, không hề sợ hãi, có nữ nhân không sợ hắn sao, ngay cả chính thê tử đã mất cũng mang tâm sợ hắn. Cô gái này này thật đặc biệt.


Tuyết Linh cơ hồ muốn thét ra tiếng, nàng hiện tại sợ tới mức tay chân rét run, làm sao múa hát, trước hết chỉ muốn ngất đi cho rảnh nợ.


“Mười ngày trước, các cô đến Thanh Liên Tự dâng hương.” Phong Tiêu Tiêu tiếng nói trầm thấp mà lạnh như băng, không phát ra chút hơi ấm.


Bị ánh mắt hắn đảo qua, Tuyết Linh cảm thấy mạng nhỏ mình thật không xong rồi.


Vũ Mê Mê nghiêng đầu, nheo mắt, nàng nghĩ tới, Phong Tế trong phòng kia đích thực là bản thu nhỏ của người này, khó trách cảm thấy giống như đã từng quen biết.


“Đúng là như vậy.” Nàng sảng khoái gật đầu.


“Có từng thấy qua chuyện xảy ra?” Phong Tiêu Tiêu tiến lên từng bước, lãnh ý càng lan xa.


Tuyết Linh vội vàng thối lui, người run cầm cập.


Vũ Mê Mê khóe miệng hơi cong nghiền ngẫm trả lời, “Đại gia muốn biết chuyện gì, sao không nói thẳng ra?”


Phong Tiêu Tiêu ánh mắt phát lạnh, thật không thích giọng điệu nói chuyện này của nàng, tựa hồ như đang bỡn cợt hắn, hơn nữa hai chữ “đại gia” như đâm thẳng vào tai, rất không thoải mái.


“Cô đã cứu một đứa bé?” Trực tiếp đem các cô đổi thành cô, hắn hiện tại có thể khẳng định, cho dù thật sự là các nàng cứu Tế Nhi, cũng không phải là chủ ý của vị cô nương đang run lẩy bẩy đằng kia.


“Đây là cách đại gia đối đãi ân nhân cứu mạng con mình?” Nàng không chút khách khí trừng mắt nhìn hắn. Vũ Mê Mê nàng loại ác nhân nào mà chưa thấy qua, sợ gì hắn?


Phong Tiêu Tiêu nghe vậy rốt cục yên lòng, con nếu xác định không có việc gì, hắn cũng có tâm tình cùng nàng nói chuyện.


“Nhìn không ra ánh mắt của cô nương rất lợi hại.”


“Ngay cả như vậy, tôi cũng nhìn không ra đại gia đang xót con.” Vũ Mê Mê chậm rãi đáp lời.


Tuyết Linh mở to mắt, không thể tin được chủ nhân cũng dám đi vuốt râu hùm. Chủ nhân à, gan của người sao lại lớn đến thế?


Phong Tiêu Tiêu sắc mặt càng thêm u ám, phỏng chừng nếu có ai đứng gần hắn nhất định sẽ bị đông chết. Đương nhiên, Vũ Mê Mê là ngoại lệ, bởi vì nàng thản nhiên còn bước lên vài bước.


“Ta đến đưa Tế Nhi đi.” Hắn lạnh lùng nói, không khỏi nắm chặt hai tay. Hắn khẳng định, nàng hoàn toàn là đang khiêu khích hắn.


“Tôi lập tức dẫn người đến.” Tuyết Linh nhanh chóng thoát đi, giống như sau lưng có chó rượt đuổi. Trước kia vẫn cảm thấy chủ nhân là ác ma, hôm nay nàng mới phát hiện chủ nhân thật sự là rất đáng yêu, ít nhất so với người nào đó còn đáng yêu hơn gấp nhiều lần.


Trên lầu lúc này chỉ còn lại có Phong Tiêu Tiêu cùng Vũ Mê Mê trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu lép vế.


Phong Tế rất nhanh liền chạy tới, hắn lo lắng Tiểu Mê sẽ bị phụ thân dọa đến chết khiếp. Nhưng là -- hắn không thể tưởng tượng nổi trên đời chuyện gì cũng đều có khả năng phát sinh, Tiểu Mê căn bản là không sợ vẻ mặt băng lãnh của phụ thân, ngược lại thập phần cảm thấy hứng thú cao thấp đánh giá. Nếu không phải cố kỵ thân phận nam nữ, chỉ sợ nàng cũng dám vươn tay sờ mặt phụ thân xem đó có phải từ băng làm thành không.


“Cha.” Phong Tế tiến lên trước thi lễ.


“Tế Nhi.” Phong Tiêu Tiêu thanh âm hững hờ, thậm chí không có chút lên xuống, làm cho người ta không khỏi hoài nghi hắn có phải là phụ thân của đứa nhỏ này không. “Chúng ta đi.”


“Cha......” Phong Tế có chút ngập ngừng.


“Ta sẽ lưu lại đủ tiền.” Phong Tiêu Tiêu trả lời.


“Cám ơn đại gia.” Vũ Mê Mê mỉm cười thi lễ, nàng không bao giờ ngại tiền đến tay.


“Cha, chúng ta thay Tiểu Mê chuộc thân được không?” Phong Tế rốt cục vẫn nói ra.


Phong Tiêu Tiêu quay lại nhìn con, cảm giác Tế Nhi có chút thay đổi, ánh mắt nhất thời quét về phía Vũ Mê Mê đang cười tươi, không khỏi nhíu mày suy tư. Chuộc thân sao? Hắn xem nàng ở thanh lâu chính là vô cùng thoải mái.


“Chủ nhân.” Tuyết Linh giật nhẹ vạt áo chủ nhân, kêu nhỏ.


Phong Tiêu Tiêu nhướng mày, hắn nghe được, vị hoa khôi xinh đẹp này cư nhiên gọi nha hoàn của mình là “chủ nhân”, tình huống vô cùng -- quái đản.


Vũ Mê Mê trợn mắt liếc nhìn nha đầu, đúng là thành sự không đủ bại sự có thừa. Ở trước mặt cao thủ lại lên tiếng, không phải là chính mình làm lộ tẩy ư? 


“Ý tốt của Phong thiếu gia, Tiểu Mê xin đa tạ.” Vũ Mê Mê thản nhiên từ chối, nàng thật vất vả mới tìm được nơi này ẩn thân, không có lý do gì rời bỏ.


Phong Tiêu Tiêu đưa mắt nhìn nữ nhân trước mặt, trong mắt ẩn hiện tia sáng. Nàng khiến hắn cảm thấy hứng thú. Chủ tớ các nàng đến tột cùng là có bí mật gì? Sẽ không phải là cùng với Hồng Vân giáo có liên quan chứ? Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, sắc mặt hắn càng thêm lạnh lẽo. Tốt, hắn thật muốn thưởng thức bản lĩnh thực sự của các nàng.


“Được.” Phong Tiêu Tiêu không ngờ lại nói ra một chữ này khiến cho ba người đang có mặt ở đây hoàn toàn sửng sốt.


Phong Tế không nghĩ tới phụ thân nhanh như vậy đáp ứng; Vũ Mê Mê là phi thường ngoài ý muốn, không dự đoán được nam nhân không màng thế sự này lại đáp ứng yêu cầu của con trẻ; về phần Tuyết Linh thì ngay từ đầu đã bị dọa choáng váng, hiện tại lại họa vô đơn chí, tuy nói có thể rời đi thanh lâu là một chuyện tốt, nhưng là cùng nam nhân tuấn lãnh này ở chung, nàng thà chấp nhận ở thanh lâu bị chủ nhân áp bức còn tốt hơn.


“Ta muốn thay hai vị cô nương này chuộc thân.” Phong Tiêu Tiêu xoay người nói chuyện với tú bà đang bưng đồ ăn đi tới.


Nghe vậy, tú bà bất ngờ trợn mắt há hốc mồm.


“Không nghe thấy sao? Muốn bao nhiêu tiền?” Hắn không kiên nhẫn nhíu mày.


Tú bà hoàn hồn, “Không...... Các cô ấy không có ký giấy bán mình.”


Cha con Phong Tế nghi hoặc nhìn về phía chủ tớ hai người.


Vũ Mê Mê âm thầm than thở, hôm nay bị họ Phong làm loạn cả lên, xem ra các nàng không còn cách nào ngụ ở đây.


“Mẹ, chủ tớ chúng tôi cũng đến lúc phải rời đi.” Nàng mỉm cười hạ thấp người.


“Vậy...?” Tú bà vẻ mặt muôn phần tiếc hận nhìn về phía Tuyết Linh, hoa khôi này thật sự đáng giá!


“Chủ nhân, chúng ta thật sự phải rời khỏi thanh lâu?!” Tuyết Linh kích động nắm tay chủ nhân.


Vũ Mê Mê đẩy nàng ra xa, nhíu mày nói: “Muội không phải đã sớm chờ đợi ngày này sao?”


Tuyết Linh mở miệng cười xán lạn, “Chủ nhân, thì ra người đã biết. Cho dù muội có ý nghĩ rời đi, nhưng nếu chủ nhân không cho phép, muội tuyệt đối không dám trái lời!” Thật tốt quá, nàng lại có thể chính đại quang minh kêu chủ nhân.


“Các cô là chủ tớ? Tỷ là chủ nhân của cô ấy?!” Phong Tế trong lòng hoàn toàn khiếp sợ.


“Đúng vậy.” Tuyết Linh dùng sức gật đầu, “Chẳng lẽ cậu không phát hiện ra chủ nhân của ta rất có khí độ phi phàm sao?” Nịnh nọt một chút, đỡ phải đón nhận trả thù về sau của chủ nhân, nàng cũng không quên vừa rồi là do chính mình để lộ chuyện.


“Thu thập hành lý, chúng ta lên đường!” Vũ Mê Mê thở dài trong lòng. Lại phải tìm nơi trốn, sớm biết thế sẽ không gà mẹ cứu người, làm hỏng chỗ ẩn thân tốt đẹp này.


Tuyết Linh bỗng dưng trợn to mắt, kêu sợ hãi một tiếng, “Chủ nhân, bạc nhiều như vậy làm sao mang đi!”


“Tìm chiếc xe, đồ ngốc.” Vũ Mê Mê nhịn không được cốc đầu nàng.


“Vâng.”


“Còn không đi mau!” Nàng vỗ nhẹ vào mặt nha đầu.


Tuyết Linh phục hồi tinh thần, vén váy chạy vội đi.


Nhìn thân ảnh nhẹ nhàng biến mất, trên mặt Vũ Mê Mê không khỏi hiện ra ý cười. Linh Nhi vẫn là bộ dáng đó, còn tưởng rằng nàng giả trang lâu như vậy cũng có một chút phong cách của mỹ nhân, xem ra đã thất vọng rồi.



Chương 1 hoàn.


on 1 tháng 6, 2011


Độc nhất nam nhân tâm
Cổ Linh | Liễu Mi | Chương 2b




Lại mười ngày nữa nhanh chóng trôi qua, tại Vinh Trạch, Trịnh Châu cùng các châu huyện khác, nước mới chỉ bắt đầu rút, dân chạy nạn không còn nhà để về, Mông Mông tiếp tục công việc phát cháo cho mọi người. Bạc lượng tựa như nước từ nồi vỡ chảy ra ngoài từng chút một, nhưng Mông Mông không quan tâm, chỉ một lòng cầu khẩn ông trời trên cao nhìn thấy cố gắng của nàng, nghe được tâm sự của nàng, bố thí cho nàng một chút lòng thương hại.


Ngự y triều đình không có cách, trừ bỏ trông cậy vào ông trời, còn có thể ngóng chờ ai?


“Thật kỳ lạ, mỗi ngày so với một ngày trước đều nhiều hơn hai thùng cháo, vì sao cũng đều không đủ?” Mông Mông nghi hoặc lầm thầm trong miệng.


Hoàng hôn dần buông, hôm nay phát chẩn lại xong trước thời gian, không phải đã đến giờ, mà là không còn cháo cũng không còn bánh bao.


“Có lẽ nghe nói chúng ta ở nơi này dựng bàn cứu trợ, cho nên nạn dân toàn bộ đều chạy đến đây.” Xem phía dưới dày đặc người là có thể đoán được.


“Là thế sao, mai ta sai người đưa thêm mấy thùng tới đây mới được.” Bằng không, nhất định sẽ có người không có cháo ăn.


“Còn có bánh bao.” Tuyết Tuyết nhanh nhảu xen vào.


“Đúng, đúng, bánh bao so với cháo còn nhanh hết hơn!” Xán Xán liên thanh phụ họa.


“Ta thấy chúng ta bận rộn cả ngày, ngay cả thời gian ngừng lại thở cũng không có!” Đỗ Tinh bất đắc dĩ lẩm bẩm, bắt gặp Mông Mông đang lấy hai cái bánh bao. “Muội làm gì thế? Đói bụng thì về nhà ăn, không cần ở giữa cửa hàng đứng ăn như vậy.”


“Không phải muội!” Mông Mông nhỏ giọng, “Là phát cho người kia!” Nàng đánh cằm về phía đạo quán bên cạnh. “Hôm nay sáng sớm đến, muội đã chú ý tới hắn, nhưng hắn tựu trung vẫn không lại đây lãnh cháo, nhận bánh bao, muội nghĩ là hắn không thể đi được. Nhìn bộ dạng của hắn gầy như vậy, nhất định là rất đói bụng, cho nên muội muốn đưa hai cái bánh cho hắn ta!”


Người kia?


Là người nào?


Ban đầu, Đỗ Tinh căn bản không biết Mông Mông đang nói ai, đưa mắt nhìn thì thấy trước đạo quán toàn người là người, hướng Mông Mông chỉ cũng có hơn mười đầu người, ai biết được nàng đang nói ai?


Nhưng mà sau khi nhìn kỹ lại lần nữa, Đỗ Tinh lập tức chú ý đến thân ảnh ban đầu đưa lưng về hướng các nàng, bây giờ xoay người chuyển thành đối mặt nhau. Đó là một vị thư sinh trẻ tuồi, hào hoa phong nhã, một thân trường sam chắp nối nhiều mảng màu, khiến người xem hoa mắt hỗn loạn, ngay cả một đôi hài cũng vá là vá, vá trên vá dưới, vá ngược vá xuôi, nhưng do vụng về lại để lộ cả một lỗ hổng lớn.


Trông bộ dạng bần cùng thế kia, không cần hoài nghi, chín phần là tú tài nghèo không đậu khoa cử, không mặt mũi hồi hương đối mặt thân nhân, đành phải lưu lạc khắp nơi không mục đích, ăn uống qua loa. Khó trách lại gầy trơ xương đến thế, như một cành trúc phất phơ, đôi gò má hõm xuống, xương gò má lại cao cao phát triển, thịt trên dưới toàn thân cộng lại chắc chắn không vượt quá mười hai cân, gầy thêm một chút nữa là có thể biến thành khung diều bay lên thẳng trời cao.


Cũng may là hắn bần cùng thì bần cùng, nhưng thật sạch sẽ, bằng không nhất định sẽ bị mọi người xem là khất cái.


“Người nhiều như vậy, muội sao lại đặc biệt chú ý đến hắn?” Lời này hiển nhiên là biết rõ còn cố hỏi, bởi vì hắn vừa xoay thân lại, nàng liền lập tức chú ý tới hắn, hơn nữa không biết tại sao, tầm mắt nàng day dưa trên người hắn không thể dứt.


Đúng rồi, người đông như tổ kiến, nàng thế nào lại để ý đến hắn ta?


Mông Mông bối rối huy động đại não cả nửa ngày trời. “Muội cũng không biết!” Sau đó chăm chú nhìn thư sinh trẻ tuổi trên dưới cẩn thận xem xét, cuối cùng cũng tìm ra được nguyên nhân. “Có lẽ… Có lẽ là do hắn có vẻ ngoài không tồi, khuôn mặt cũng không có biểu tình, giống như đang đeo mặt nạ, thật đáng tiếc...”


“Không có biểu tình?” Đỗ Tinh lẩm bẩm nói. “Không, hắn có một loại biểu tình.”


“Gì cơ?”


“'Tất cả các ngươi tốt nhất cách xa ta một chút!’ chắc chắn không sai.”


Hai tiếng phốc xích, Tuyết Tuyết và Xán Xán cùng nhau che miệng, nhịn không được cúi đầu cười trộm.


“Cho nên mới nói, hắn hẳn là không phải không thể đi, mà là không nguyện ý qua đây!”


“Vì sao lại thế?” Mông Mông càng nghi hoặc. “Hắn không đói bụng à?”


“Sao lại không đói bụng. Nhưng mà...” Đỗ Tinh trào phúng hừ hai tiếng. “Người đọc sách cái gì cũng không có, nhưng lòng tự trọng thì luôn luôn thừa. Thử hỏi chữ nghĩa có biến được thành cơm ăn không? Cái dạng sĩ tử nghèo như hắn, vì tỏ rõ thanh cao, thà rằng chết đói cũng không chịu ngửa tay xin ăn đâu!”


“Chết đói?!” Mông Mông thất thanh kinh hô, chạy qua chạy lại. “Như vậy sao được!” Hắn nhìn qua đích xác giống như sắp chết đói đến nơi!


Nàng cứu tế chẩn cháo vì cứu mạng người, thế nào lại có thể trơ mắt nhìn người ta đói chết!


Mông Mông bước đến trước mặt thư sinh trẻ tuổi, người này vừa mới khoanh chân định dựa vào góc tường nghỉ ngơi -- hắn và dân tị nạn đều như nhau, nàng bất chấp kiên quyết đem bánh bao nhét vào người hắn.


“Mặc kệ như thế nào, sống mới có hy vọng, trước lấp đầy bụng rồi hãy nói đến thanh cao cũng chưa muộn!”


Để tránh hắn cùng lời Đỗ Tinh nói giống nhau, vì lòng tự trọng  mà đem bánh bao trả lại, nàng vừa nói dứt câu liền quay đầu bỏ chạy, dùng tốc độ nhanh nhất leo lên xe ngựa, phân phó hạ nhân khởi hành về nhà, chỉ chốc lát sau, chiếc xe ở cuối đường đã khuất bóng.


Đáng tiếc, tuy rằng nàng chạy trốn rất nhanh, vị thư sinh trẻ tuổi kia chẳng qua chỉ cúi đầu nhìn một chút hai cái bánh bao mềm nhũn, sau đó đưa cho hai người bên cạnh. Rồi bản thân lại lần trong bao quần áo lấy ra một bọc giấy, cầm lấy một chiếc bánh bao giống như hòn đá khô cằn, dùng sức bẻ thành hai nửa, một nửacất đi, nửa khác lại chậm rãi đưa vào miệng cắn ăn.


Thời khắc màn đêm kéo đến, hắn cũng đã ăn xong bánh bao, bèn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.


Nếu người nhà mà biết hắn keo kiệt đến mức ngay cả bỏ tiền thuê phòng trọ nhỏ để nghỉ ngơi cũng luyến tiếc, tình nguyện cùng dân chạy nạn ở cùng một chỗ làm mồi cho muỗi, không biết sẽ có phản ứng thế nào?


Một cước đem hắn tống vào chuồng heo chăng?



Lưu Vọng
Ngôn Chinh | Liễu Mi | Đoản văn




Tiết tử 

Chúng tôi muốn đi đâu?

Chúng tôi tại sao lại tồn tại?

Trên ngã tư đường ướt mưa mùa hạ, chúng tôi gặp nhau

Phải chăng đó là ái tình? 




☆☆☆



1. (Lưu) Tương ngộ

Tương phùng trong một ngày đầy nắng của tháng Tư ấm áp.

Toàn thân nhuốm máu, đáy mắt che giấu sự cô ngạo bất cần, cậu ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi muốn đấu với anh.

Năm đó, cậu tròn 16 tuổi.

Tôi bỏ qua không đáp. Cậu còn quá nhỏ, cậu bé ơi!



Lần thứ hai gặp mặt là một ngày mùa mưa tháng Sáu.

Thuộc hạ thông tri có kẻ gây rối tại địa bàn, làm nhiều người bị thương.

Trong màn mưa và máu chảy ngập đường, cậu trở nên nhợt nhạt vô lực,

Tôi đả thương người của anh, thế đã có tư cách chưa?

Có thể.

Thời khắc ấy, tôi thưởng thức sự nổi loạn bướng bỉnh trong cậu.

Sau đó, mỗi cuối tuần,

Tôi đều đến căn phòng cũ tại cảng biển số 5, nhìn cậu dần dần trị lành vết thương.

Tôi nhận ra,

Mình đã đem lòng yêu mến cậu trai trẻ kiên cường.



2. (Vọng) Tự thuật

Rất cường đại…

Đó là cảm nhận của mọi người về tôi!

Đánh thua thủ hạ của nam nhân đó, tôi không cam tâm!

Nhìn thấy hắn mỉm cười phát tay bỏ đi… Tôi cũng không cam tâm!

Là một hài tử cô độc, không thân nhân, không gia đình, nếu không có thực lực, sẽ không có đất dung thân, tôi không mong cũng không muốn phải đón nhận cái chết.

Do đó, tôi muốn mình thật cường đại!



Bar này là địa phương tôi kiếm tiền. Có nhiều người tịch mịch tìm đến đó mua vui giải sầu.

Họ chính là tiền của tôi!

Nam nhân cũng tốt, nữ nhân cũng được,

Tôi không cự tuyệt bất kỳ lời yêu cầu nào. Tôi thỏa mãn họ.

Sau đó, anh xuất hiện…

Khiến tôi chấn kinh…

Anh đặt vào tay tôi những bông giấy sặc sỡ

Tôi cũng không từ chối cùng anh ra giá

Nhưng, anh không có…

Anh nắm chặt vai tôi và bảo:

Nghỉ việc đi!

Nhìn gương mặt ẩn hiện trong ánh đèn huyền ảo, tôi cất tiếng hỏi:

Anh sẽ nuôi tôi?

Không sai.Anh thản nhiên nói.

Bất ngờ xen lẫn kinh ngạc, có cái gì đó trong tôi lung lay.



Một quyền đánh mạnh vào mặt anh,

ĐM (chửi thề)! Không cần ngươi nuôi, lão tử là muốn kiếm tiền!



3. (Lưu) Chăm sóc

Một buổi tối tháng Tám mát mẻ,

Chúng tôi cùng trở về nhà.

Nhìn cậu ngủ say hiền hòa trên giường,

Sofa nhỏ hẹp cũng mang cho tôi cảm giác thoải mái.

Sáng tỉnh dậy không thấy cô đơn, 

Tối đi ngủ cũng không tĩnh mịch. 

Cậu không mạnh mẽ, chỉ là cậu đang gắng sức che giấu

Cậu không muốn cuộc đời mình lệ thuộc vào ai.

Tôi không biết cậu sẽ ở bên tôi trong bao lâu

Chỉ hi vọng không bao giờ kết thúc…



Một ngày rồi lại một ngày trôi qua

Trừ những ngày nghỉ cuối tuần,

Tôi cơ hồ đều không biết cậu ở đâu…

Tôi không đi tìm cậu,

Đó là thỏa thuận giữa chúng tôi, do đó tôi không thể can thiệp,

Thậm chí tôi tưởng mình gần như đã hóa điên.



Rồi một ngày, trên gương mặt cậu tỏa sáng ý cười, 

Có chuyện tốt phát sinh?

Vâng, tôi đã tương kiến một mỹ nhân.

Thật sao?

Tôi yêu cô ấy!

Ừ…

Cô ấy cũng yêu tôi.




Đêm đó,

Tôi không về nhà mà rẽ vào bar uống rượu.

Là lần đầu tiên tôi uống đến say mèm.



4. (Vọng) Ái tình

Bởi vì tôi đã thua,

Cho nên tôi nghe lời anh.

Nhưng cuộc sống của tôi vẫn không thay đổi!

Tôi vẫn tiếp tục lang thang trên phố, 

Cuồng loạn trong các ngõ hẻm, 

Có lẽ tôi chính là du hồn cuối cùng còn sót lại trên trần thế. 

Bước đi vô định, tôi nghe người ta bảo anh là kẻ đồng tính, 

Tôi mỉm cười, không có vấn đề gì. 

Bảo anh yêu tôi, 

Tôi cười, một câu đùa lố bịch. 

Nói muốn cá cược, 

Phương pháp do mày quyết định.



Tối hôm đó,

Nhìn dáng lưng anh mở cửa rời khỏi, 

Muốn cười,

Nhưng không hiểu sao hai hàng lệ lại rơi 

Tôi nghĩ…

Vì vụ này, tôi mất toi năm trăm đồng…



Đêm khuya,

Khí tức người ấy lưu lại cũng đã tản ra tan vào không khí... 

Cảm giác tịch mịch tràn về, 

Không ngủ được.



Ngày thứ hai, anh ấy không về nhà

Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm…. cho đến sau này đều thế

Tôi nhớ.

và bắt đầu thấy hối hận…



5. (Lưu) Ly khai

Cậu có bạn gái…

Cậu yêu người ta !!!

Tôi không biết trở về nhà của chúng ta sẽ đối mặt với cậu ra sao

Do đó, tôi quyết định ra đi…

Có một ngày tôi trở về nơi xưa, 

Cậu đã không còn ở đó.

Không nơi nào tìm ra dáng hình cậu

Không đâu…

Điên rồ lục tung mọi ngóc ngách, 

Quán bar cậu từng đến,

Nhà hàng cậu yêu thích,

Con đường cậu thường đi…

Nhưng, không một nơi đâu tôi tìm thấy cậu... 

Cậu giữ mất trái tim tôi, 

Cậu khiến tôi khao khát biến thành chim bay lượn trên trời.

Cậu là ái tình, hạnh phúc và niềm vui của tôi

Rời khỏi tôi…

Cuộc sống của tôi, 

Mọi thứ của tôi, 

Đều không còn ý nghĩa.



Chán nản lang thang trong hẻm nhỏ

Mưa như trút nước

… Là ai?

Có chiếc dù che ngang đỉnh đầu

Xoay người lại, tôi như tìm thấy linh hồn đã đánh mất. 



6. (Vọng) Quả nhiên là happy ending

Nhìn bóng dáng ấy thất thểu bước trong mưa

Ánh mắt ôn nhu ngày trước không còn xuất hiện trên gương mặt ai

Tim tôi đau như ngàn kim xuyên thấu

Vành mắt hoe đỏ như chất chứa thứ gì

Từ từ chảy xuống

Hai chân bất giác tiến lên.



Cuối cùng,

Cuối cùng tôi cũng thấy lại được

Đôi nhãn thần long lanh ánh ôn nhu

Không ôm nhau ấm áp,

Không hôn nhau mãnh liệt,

Không “yêu” nhau điên cuồng,

Tôi cùng anh cái gì cũng không có

Tay trong tay, chúng tôi dạo trên đường không mục đích

Chúng tôi đi đâu?

Tôi tự hỏi bản thân.

Chúng tôi sẽ đi đâu?

Tôi lầm bầm trong bụng.

Chúng tôi là đến nơi nào?

Tôi vẫn tiếp tục đánh đố với lòng.

Không có đáp án... 



Nhưng tôi biết,

Chủ nhân của đôi tay này

Dù đến bất kỳ nơi đâu

Cũng là vùng đất của hạnh phúc.



Hoàn.



* Truyện làm không có bản quyền của tác giả, chỉ là may mắn tìm thấy, cảm thấy nhẹ nhàng thanh khiết nên nảy hứng mần. Kết cấu bài do tác giả tự quyết. Lời dịch còn thô, mong các bạn đừng chê cười. *cúi đầu*

on 31 tháng 5, 2011

Một nửa của ToDae, thần may mắn sẽ mỉm cười với anh *toét miệng*







Bạn muốn thú phu quân a ~


Tiếc là người xa tận chân trời, như nước chảy xuôi dòng, như hùng long thấy đuôi mà không thấy đâu *bla bla những câu than vãn quen thuộc của bạn Liễu Mi bla bla*


Lão thiên gia có hay không ban cho bạn một cơ hội =.=


on 27 tháng 5, 2011


Theo Ủy ban bầu cử TP. HCM, trong số danh sách 95 người trúng cử đại biểu HĐND thành phố khóa VIII, nhiệm kỳ 2011-2016 có 3 nghệ sĩ là ca sĩ Thanh Thúy (Nguyễn Thị Thanh Thúy), nghệ sĩ cải lương Quế Trân (Nguyễn Ngọc Quế Trân), NSƯT Hồng Vân.



Nghệ sĩ Hồng Vân trúng cử với tỷ lệ phiếu bầu so với số phiếu hợp lệ cao nhất là 60,32%. Nghệ sĩ Quế Trân với tỷ lệ phiếu bầu là 60,5%; và nghệ sĩ Thanh Thúy là 58,07%.


Hí hí, vui quá xD Trân nhà mình đắc cử rồi nha *cười sung sướng*. Đúng là 30 tuổi là thời kỳ rực rỡ nhất của đời người. HTV Awards "Diễn viên cải lương được yêu thích nhất" năm 2011, "Cống hiến" năm 2011, giờ thì là đắc cử HĐND thành phố. Hí hí. Chờ đến cuối năm xem chị có gặt luôn mùa giải NSƯT hay không *mơ mộng*


I love you *tung bông tung giấy múa lụa*


on 24 tháng 5, 2011


Độc nhất nam nhân tâm
Cổ Linh | Liễu Mi | Chương 2a



Hoàng Hà phù sa bồi đắp đại địa, nuôi dưỡng con người, nhưng một lần rồi lại một lần dâng sóng tàn nhẫn hủy diệt gia viên, cướp đi vô số sinh mệnh, bão lũ vỡ đê lịch sử không ngừng tái diễn. Thảm trạng dân chúng bỏ nhà chạy nạn cứ lặp đi lặp lại, bình ổn quay về lại phải làm lại từ đầu. Không có vấn đề, chỉ hận một nỗi thân nhân qua đời vĩnh viễn cũng không thể trở về sum họp.


Hạ tuần tháng Bảy, mưa to đầm đề suốt nhiều ngày. Nửa tháng sau, Hoàng Hà mãnh liệt lại lần nữa nổi sóng to, rít gào dữ dội, cư nhiên bao phủ một tòa thôn trang, nhấn chìm tất cả phòng ốc, cướp đi tính mạng vô số trâu bò cừu dê. Trên sườn núi, người dân không kịp bỏ chạy bị vây hãm giữa dòng bão lũ, vừa lạnh vừa đói, tuyệt vọng kêu gào trời cao.


Đúng lúc này, tựa như trời hạn gặp mưa rào, có chiếc thuyền nhỏ chở đầy lương thực, nước uống cùng quần áo phân phát cho mọi người. Ai cũng vui mừng đến bật khóc.


“Đừng tranh giành, từ từ, từ từ, mọi người ai cũng có phần!”


Trong lúc bên kia bận rộn phân phát nước sạch, lương thực, bên này Nam Dương thành cũng nhộn nhịp không kém. Nạn dân quần áo lam lũ hỗn tạp tụ họp trước cửa thành đón nhận cứu trợ. Mông Mông cùng Đỗ Tinh bận rộn múc cháo đổ đầy các loại bình lọ, nồi nứt, bát nứt, chén nứt, thậm chí có cả một mảnh ngói vỡ. Tuyết Tuyết, Xán Xán cũng không ngừng đem bánh bao đặt vào lòng bàn tay của mọi người.


“Hi vọng mọi người bên kia thành đều bình an.”


“Yên tâm, Mông Mông!” Đỗ Tinh xua đuổi vài tay đại hán đang chen nhau lên trước, rót cháo vào chén của một lão bà đứng phía sau.“Chương đại ca nói có phần đúng. Tiền phát chẩn giao cho quan phủ tám chín phần không đến được tay nạn dân, chỉ làm đầy túi tiền quan lớn. Chi bằng chúng ta tự mình xử lý, đảm bảo không ai không nhận được cứu trợ.”


“Không, ý muội là......” Mông Mông động tác không ngừng cứ múc cháo cho hết người này lại đến người khác. “Ba mươi vạn lượng bạc trắng có đủ không?”


“Điều này......” Đỗ Tinh thoáng chút suy nghĩ. “Có lẽ cũng không đủ, nhìn xem, nạn dân đang đứng trước mặt chúng ta, ước tính số lượng cũng cỡ ba mươi vạn người. Tỷ chỉ lo như muối bỏ biển, không đủ để nhét kẽ răng. Hôm nay ăn lửng dạ, ngày mai sẽ sớm ôm bụng than đói!”


“Vậy sáu mươi vạn lượng được không?” Mông Mông không cần nghĩ ngợi nói ra con số, nhẹ nhàng như thảy ra một nhúm rau, bát đậu.


“Sáu mươi vạn lượng?!” Đỗ Tinh sợ hãi không thôi. “Muội muốn đem cả gia tài cho người ta hả?”


“Không sao, chỉ cần đại ca có thể khỏi hẳn, muội cái gì cũng không màng!” Mông Mông khẩu khí không quan tâm.


“Nhưng là......” Đỗ Tinh chần chờ một chút. “Phát cháo, phát bánh bao đã nửa tháng, bệnh tình của Gia Cát đại ca có chuyển biến tốt không?”


Mông Mông không đáp, một lúc lâu sau, nàng mới không tình nguyện nói ra hai chữ.


“Không có.”


“Vậy muội có còn tin tưởng chẩn tai bố thí có thể chữa bệnh cho đại ca người?”


“......”


“Mông Mông?”


“Bằng không, tỷ bảo muội phải làm sao?” Mông Mông đột nhiên nóng giận, bởi vì chính mình bất lực, cũng là tức ông trời không có mắt. “Muội không còn cách nào khác!” Nói đến đó, mắt nàng hoe đỏ. “Các đại phu đều bảo bất lực, còn bảo đại ca chuẩn bị trước hậu sự. Việc này không dựa vào ông trời, tỷ nói muội còn biết trông vào ai?”


Đỗ Tinh cắn môi nhìn nàng.


“Mông Mông, muội còn nhớ không. Vị đại phu kia, đại ca của tỷ có tra được một chút tin tức.”


“Thế nào, Đỗ đại ca biết hắn đang ở đâu sao?” Mông Mông hét lớn, vui mừng kinh hỉ.


“Không phải, không phải, hắn luôn chủ động cảnh cáo người nhà bệnh nhân không được mang tin tức của hắn truyền ra ngoài, bởi vậy muốn tìm tung tích hắn cơ hồ là không có khả năng, nhưng mà...” Đỗ Tinh vội nói. “Đại ca tra được bệnh nhân của hắn đều là những người có gia cảnh giàu có, cho nên...”


Không đợi nàng nói xong, Mông Mông bất chợt bừng tỉnh cầm muôi quăng đi, cũng may Đỗ Tinh đã đề phòng cúi thấp người mới thoát được công kích của nàng.


“Muội biết rồi, hắn muốn là vàng bạc, điều này không thành vấn đề. Tinh tỷ, phiền người nói với Đỗ đại ca, bảo hắn loan tin ra ngoài, ai có thể chữa khỏi bệnh của đại ca muội, Gia Cát gia đều nghe theo lời hắn, cho dù là muốn toàn bộ tài sản trong nhà, bao gồm cửa hàng sở hữu, Gia Cát gia cũng tuyệt đối không ngần ngại!”


Đỗ Tinh than thầm trong bụng. “Được, tỷ sẽ nói lại với đại ca.” Mạng người thực sự quan trọng so với tài phú a.


Bất quá, mọi chuyện “đơn giản” như vậy sao, vị kia đại phu có chịu ra tay cứu người không thì phải chờ.


Hai ngày sau.


Đêm khuya, trong phòng của Gia Cát Văn Nghĩa, ánh sáng leo lắt từ ngọn nến sắp tàn càng làm tăng thêm không khí tịch mịch vốn có. Bên cạnh giường bệnh, Ngân Hoa nhịn không được có một chút gục gặc mơ mơ màng màng. Từ ngày hôn phu bắt đầu lâm trọng bệnh, nàng chưa từng rời khỏi phòng một bước.


Đột nhiên, có làn gió nhẹ lướt qua, nháy mắt trong phòng xuất hiện thêm một người.


Thân ảnh cao gầy đứng cạnh bên giường, mục quang thâm trầm tụ lại trên người Ngân Hoa, sau đó chuyển hướng về nam nhân nằm trên giường. Ngón tay nhẹ nhàng đặt trên cổ tay Gia Cát Văn Nghĩa xem mạch, lại vén áo hắn từ trái qua phải cẩn thận xem xét, sau đó lật lại vạt áo, từ từ bước lùi về phía sau, đảo mắt nhìn Ngân Hoa, thân ảnh chợt tiêu thất trong tích tắc giống như chưa bao giờ xuất hiện.


Ngân Hoa bỗng nhiên bừng tỉnh, đưa mắt nhìn tứ phía, sau đó hạ thấp đầu mi, nhún vai một cái, nhanh chóng thay đổi tư thế, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.


Gió đêm lạnh lẽo thổi qua càng tôn thêm bóng đêm u tịch.



on 19 tháng 5, 2011

Truy vấn "Tự Do" đến cùng cực.....




Thần Vương chết, Ma Vương chết, Huyết Oán kiếm tạo ra từ một giọt máu và một giọt nước mắt chuẩn bị hồi sinh. Thích Điểu ngủ yên ngàn năm trước kêu tru xuất hiện dày khắp bầu trời, khuấy động Tam giới, Thích Điểu ngàn năm sau tỉnh dậy sẽ nhấn chìm Tam giới trong Vạn thế hạo kiếp.


Trần Phong, một con người ngàn năm trước chạy thoát khỏi bánh xe số mệnh, duy trì cuộc sống lặng lẽ nơi Thần tộc. Cảm giác ấm áp bàn tay trái lưu lại vết tích mơ hồ, ký ức cũng dường như quên lãng.


Hắn cùng Ngũ tinh linh Vương tộc nhận trách nhiệm ngăn chặn hạo kiếp, bảo vệ bình an cho Tam giới.


Điệp Vĩ vì hắn mà hy sinh, hóa thành trái tim trước ngực, chỉ có thể nhìn, chỉ có thể nghe mà không thể chạm. Nàng là hơi ấm duy nhất an ủi hắn, cũng là người con gái đầu tiên trao hắn một tình yêu vẹn nguyên tinh khiết.


Hà Ức Phiêu, người con gái nguyên bản là phân thân, nhưng thật kỳ diệu lại có thể có ý thức, tách khỏi nguyên thần trở nên một cơ thể hữu biệt. Nàng luôn đi theo hắn, cho hắn cảm giác ấm áp nơi bàn tay trái. Đôi bàn tay đan vào nhau tưởng chừng không thể rời xa.


Y Tích, công chúa Thần tộc mất tích ngàn năm, cũng ngàn năm ở phàm trần chờ đợi hắn. Tình yêu của nàng, nhiệm vụ của hắn khiến hai con người vạn kiếp không thể gần nhau. Bàn tay trái của hắn thà đâm sâu vào cát, lệ của hắn thà vì ai đó rơi, nỗi đau của hắn cố sức kiềm nén, cũng không thể để hắn đến bên nàng. Cả hai chỉ có thể tự tiến vào mộng đẹp, mơ một cuộc sống hôn nhân mỹ mãn. Nhưng mộng hết thảy chỉ là mộng, huyễn cảnh chỉ tồn tại trong vài khắc thời gian. Nàng là công chúa Thần tộc, hắn là Thủ hộ thánh chiến thần của Thần tộc, vốn chỉ có thể gắn kết với nhau như vậy.


Lệ tích tụ trong lòng hắn vì nàng mà rơi. Nỗi đau trong lòng nàng vì hắn mà chôn sâu trong tâm thức.


Tất cả vì một nhiệm vụ: ngăn chặn Vạn thế hạo kiếp.


.


Tầng tầng lớp lớp sự việc xảy ra nhanh như chớp mắt nhưng lại là những nút thắt vô tình tháo gỡ, đưa bọn họ đến với tận cùng sự thật. Một sự thật mà hắn cam nhắm mắt cũng không muốn tỏ.


Trời xoay đất chuyển đến tột cùng chỉ là âm mưu và lợi dụng. Châu Tế lợi dụng Thần tộc dựng nên một màn kịch tuyệt vời. Ngưng Liễm lợi dụng tình yêu khiến cho Ma tộc vạn năm đối đầu với Thần giới. Hiên Sa lợi dụng nỗi oán hận của nữ nhân khiến Thần – Ma – Nhân toàn bộ sụp đổ. Thần Sáng Tạo lợi dụng oán khí tích tụ ngàn vạn năm một tay chém đứt, cũng một tay quăng Trần Phong vào bi kịch khốn cùng.


Đều là bắt đầu, chưa bao giờ có kết thúc.



.



Là cuồng vọng vô hạn, cũng là tuyệt vọng từ trong ra ngoài, khiến người ta không thấy lối thoát. Là hạnh phúc bất tận, cũng là nỗi đau tràn ngập thân xác, là lệ tích tụ ngàn năm rơi, là oán hận vạn năm tích, là huyễn ảnh khôn cùng.


Là màu đỏ của máu tô điểm lên sắc trắng của tuyết, đẹp đến lạ thường. Là cả trời đầy sắc hoa bách hợp, nở rộ vì tình yêu. Là cảm giác ấm áp mơ hồ nơi bàn tay trái, lại có thể dẫn người từ ngàn năm sau trở lại quá khứ, đi tìm ký ức quên lãng, từ ngàn năm trước quay trở về ngàn năm sau, đón nhận kiếp nạn do số mệnh an bài.


Là truy vấn "Tự do" tới cùng cực. Toàn bộ quyền lợi, âm mưu, dục vọng đều là vì tự do, nhưng "Tự do", "Vô cực" và "Tiêu dao" rốt cuộc ngự ở chốn nào?


Phàm trần chính là hồng trần, mà hồng trần cao tới vạn trượng, ai nhảy vào rồi không thể thoát ra. Tình yêu vô tư mà ích kỷ. Tình yêu là hạnh phúc mà khổ đau. Tình yêu không phải là một thực thể, cũng không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, càng không do hôn nhân trói buộc. Đó là một cảm giác, lưu lại mãi sự ngọt ngào lẫn đau đớn trong tâm khảm mình, chỉ đến khi có được nó người ta mới cảm nhận được.


Sợ gì sau hạnh phúc đem tới thêm khổ đau, sợ gì sau khi hoàn thiện rồi lại thêm trống vắng. Tình, chính là kiếp của nữ nhân.


Hủy diệt, chính là kiếp của Trần Phong. Tất cả, đều do số phận an bày.


Khắp chốn tiếng kêu la, cuộc chiến Thần – Ma cũng kết thúc.


Bình yên, có thực sự đến?



.




“Trần Phong đã trở thành tà ma cương thi. Hắn sẽ biến toàn bộ Tam giới thành Vạn kiếp địa ngục. Nhiệm vụ thực sự của các ngươi chính là giết hắn…”


.



Bánh xe vận mệnh vẫn xoay tròn.




.



Cảm tạ Lâm Thiên Vũ, đã cho ta đọc được một áng văn chương như thế. 19 tuổi, hai vạn chữ, một cuộc thánh chiến, một tác phẩm mô tả tinh tế ái tình, cảm nhận không gian. Như Tiêu Đỉnh đã nhận xét: “Là một bộ tiểu thuyết kỳ ảo trữ tình, mỹ lệ, cảm thương, thanh xuân, dùng tình cực sâu, dùng bút cực thuần, giữa ái tình và thế giới, giữa kiếp trước và kiếp sau, xuyên qua dục vọng và tự do, ngắn gọn có hai vạn chữ, có thể đạt tới tận cùng thiên nhiên, tận cùng nhân tâm, tận cùng ái tình... lên thì tới trời xanh, xuống thì tại hoàng tuyền sâu thẳm.


Như Trương Duyệt Nhiên đã bình phẩm: “Thiếu niên 19 tuổi Lâm Thiên Vũ, vì chúng ta mà cấu trúc nên một thế giới kỳ ảo đẹp, thê lương, còn gì có thể so sánh với một trái tim thuần khiết của thiếu niên đây?


Đỉnh cao của tiểu thuyết kỳ ảo.



Tác phẩm: Tiêu Dao - Truyền thuyết thánh chiến 《逍遥·圣战传说》

Tác giả: Lâm Thiên Vũ - 林天宇

Nhân vật chính: Trần Phong

Nhân vật phụ: Điệp Vĩ -- Hà Ức Phiêu -- Y Tích -- Châu Tế


on 5 tháng 5, 2011


Hồ Định Hân

Hạng mục : Nữ diễn viên được yêu thích nhất


Hương hồn cụ Tú có hiển linh xin thứ tội ~



Quanh năm cắm mặt ở phim trường
Ngày rộng tháng dài chẳng quản công
Lặn lội chèo xuồng trên bến diễn
Tối về ôm một góc mì tôm.


Một duyên hai nợ, âu đành phận
Biết làm gì khi nghiệp diễn đã dính mình
Ma Nữ cứ vậy mà phấn đấu
Cho người ta biết đến Hồ Định Hân.


Giải thưởng không nhiều, vai cũng ít
Chỉ biết loanh quanh với phim truyền (hình)
Hi vọng không xa lấn sân điện (ảnh)
Khoe mặt khoe mày với khắp nơi.



(ucuc_nhoxinh @ DienAnh.Net)



on 13 tháng 4, 2011
Tình hình là bạn đang mần khóa luận tốt nghiệp. ĐNNNT đang mần nửa chừng, nhưng còn phải chờ beta kỹ càng lại đã rồi sẽ đăng lên. Xin mọi người thông cảm, thời gian tới có lẽ Liễu Mi sẽ ít onl lắm đây. Thánh xưa dạy: Biết chờ đợi là hạnh phúc :"x

Thưởng thức bài nì trong thời gian chờ đợi nhé *ôm ôm* Love all xDDDD