Nương tử thích tác quái - Chương 4b

on 4 tháng 8, 2011

Nương tử thích tác quái
Cừu Mộng | Liễu Mi | Chương 4 - Hạ




Phong Tiêu Tiêu bắt lấy tay nàng. “Đó là kế hoạch của cô, không phải của ta.”


Nàng trợn tròn mắt. Đôi mắt lóe lên ánh sáng hung dữ, trông lại thêm vài phần mê người. “Được lợi là con ngài, không phải con tôi.”


“Cô có khả năng sinh ra hài tử lớn vậy sao?” Phong Tiêu Tiêu nhếch môi cười khẩy.


Vũ Mê Mê muốn, hơn nữa là cực kỳ muốn bóp cổ hắn. Chưa từng có ai chọc nàng giận đến vậy! Tốt lắm, Phong Tiêu Tiêu! Nàng đương nhiên không có nhi tử lớn như vậy, cô nương nàng đây mới có hai mươi hai tuổi, trong khi Phong Tế đã lên chín, tính như thế nào cũng không khả năng.


“Bởi vì là con của ta, ta đương nhiên biết thế nào là tốt nhất cho nó.” Phong Tiêu Tiêu hờ hững buông mắt nhìn nàng, sau đó phất tay áo rời đi.


“Linh Nhi, thu thập hành lý, chúng ta đi.” Vũ Mê Mê nổi lửa rồi, có trời biết hảo ý của nàng là vì ai. Hắn nói không sai, là con của hắn không phải con của nàng, hà cớ gì phải tự rước khổ vào mình.


Tuyết Linh không nhịn được co người sợ hãi, nhiều năm như vậy số người dám chọc tới chủ nhân không phải ít chỉ nói là rất hiếm. Phong đại trang chủ thật là có bản lĩnh!


Đi ngang qua Hoa Luyến Luyến, Vũ Mê Mê ra sức trừng mắt, càng nghĩ càng không cam lòng, vì muốn giữ lại nữ nhân này, nàng không tiếc công để cô ta thuận lợi hạ độc, nhưng cuối cùng được gì? Ngoái đầu, quay trở lại trước người, từ túi gấm lấy ra một chiếc bình nhỏ màu nâu, gẩy gẩy một ít bột màu đỏ điểm lên má Hoa Luyến Luyến.


Tuyết Linh vươn dài cổ không dám đến gần, không rõ chủ nhân đang muốn làm gì.


“Đánh ký hiệu.” Giống như biết nghi vấn trong lòng nàng, Vũ Mê Mê nói ra đáp án.


“Chúng ta thật sự phải đi?” Tuyết Linh cảm giác như đang nằm mộng, bỏ dở nửa chừng tuyệt đối không phải là phong cách xưa nay của chủ nhân. Xem ra Phong đại trang chủ thật sự đã đắc tội với chủ nhân, chỉ là...... cảm xúc của chủ nhân hình như có chút gì đó hơi khác.


Nàng gật đầu lia lịa, “Người ta đâu có cần chúng ta nhúng vào.” Uổng công nàng ra sức loan tin dụ bọn chúng vào hang, kết quả...... lại bảo nàng xen vào chuyện của hắn. Hừ, quả nhiên không thể có lòng từ bi, khó khăn lắm nảy ra ý tốt lại bị người ngờ vực nghi oan. Trời ạ, sao nàng lại lâm vào tình cảnh này?!



~.~



Quay trở lại Thính Đào Uyển, Vũ Mê Mê giao cho Tuyết Linh toàn quyền thu thập hành lý, chính mình không thèm đếm xỉa, phe phẩy cánh quạt, miệng ngậm đá lạnh, thong thả đứng dưới tán cây nhìn ngắm nha hoàn tất bật thu xếp mọi việc, làm đến đầu bết đầy mồ hôi. Nhàn hạ tới mức ai trông thấy cũng phải ghen tị!


Vũ Mê Mê luôn miệng nhắc nhở Tuyết Linh phải đem vàng bạc đếm tới đếm lui, đếm xuôi đếm ngược, còn bảo không thể tin được Phong Tiêu Tiêu, ai biết bạc để trong trang gần hai tháng qua có bị hao hụt gì không.


Khó khăn lắm được sự trợ giúp từ phía hộ vệ trong trang đem rương vàng chất lên xe, Tuyết Linh đã muốn mệt muốn ná thở. Cá nhân nàng cho rằng Phong trang chủ bản tính tuy rằng hơi lạnh lùng một chút, nhưng dù sao cũng không phải hạng tiểu nhân, nhưng lời nói của chủ nhân chính là mệnh lệnh, nàng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi đếm lại một lần.


Vừa đếm xong bạc, mở mắt lên đã thấy thời tiết từ xanh trong thoáng mát chuyển sang bụi cát mịt mù, gió lớn vần vũ khiến người không mở nổi mắt.


Ông trời đúng là không hợp tác!


Nhưng mà, chỉ cần Vũ Mê Mê đã đưa ra chủ ý, muốn khuyên nàng rút lại là chuyện không nên tưởng, nàng nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa không được chùn bước) leo lên xe, quyết định vẫn theo đúng kế hoạch lên đường.


Tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi, tiếng ngựa hí, tiếng bánh xe cọc cạch hòa lẫn vào nhau, chủ tớ Vũ Mê Mê chậm rãi khống chế xe ngựa ly khai Đệ Nhất trang.


Một thân ảnh cao to đứng ở trước cửa lớn, trầm ngâm nhìn chiếc xe chuyển bánh rời đi.


“Cha, tại sao?” Phong Tế gấp gáp từ trong trang chạy ra, hắn là không cam lòng.


Phong Tiêu Tiêu thờ ơ buông lời: “Cô ấy chung qui cũng không phải là người của Đệ Nhất trang.” Trong đôi mắt hiện ra một chút quyến luyến. Tính tình nàng vui vẻ phóng khoáng, có lẽ hoàn toàn không hợp với tạng người lạnh lùng như hắn. Thừa dịp bây giờ buông tay để nàng tự do bay cao trên khoảng trời của riêng mình.


Phong Tế im lặng không lên tiếng.


Bên ngoài, mưa như gào thét, màn mưa dày đặc che phủ mắt người.



~.~



Đường lầy lội, mịt mù sương, không phân biệt nổi phương hướng.


Trên đường lớn, một chiếc xe ngựa đang thong thả lăn bánh, chủ nhân tựa hồ cũng không có ý vội vã lên đường, hoàn toàn để ngựa tự do chọn hướng.


Ngồi trên chiếc rương đặt ngay thành xe, ngăn cách mưa gió bên ngoài, Vũ Mê Mê thoải mái nhấm nháp trái táo, tiêu dao khoái hoạt tựa thần tiên. Nhãn tình buồn chán rơi trên người thị nữ đang cắm cúi may áo mới, bàn tay Linh Nhi đảm đang khéo léo, cho nên nàng chưa bao giờ lo lắng về việc không có y phục mặc trên người.


“Chủ nhân, tay áo thêu hoa sen nha?” Tuyết Linh mở miệng hỏi ý kiến.


Nàng nghĩ một lúc rồi nói: “Thêu ngọn lửa đi.” Nhớ lại khuôn mặt băng giá kia, nàng càng thêm tức, nàng muốn khu hàn (xua tan cái lạnh), đúng, chính là thêu lên ngọn lửa. Lửa, băng xưa nay vốn là thiên địch (đối đầu) của nhau.


“Chúng ta hiện tại đang đi đâu vậy?” Tuyết Linh không nhịn được ngẩng đầu hỏi chủ nhân.


“Không biết, chưa nghĩ tới, nhưng tuyệt đối không thể để cho bọn người kia bắt trở về.” Bằng không, cầm chắc cái chết.


Tuyết Linh lo lắng ra mặt. “Chủ nhân, bọn họ có khi nào đã bỏ cuộc không?” Những người đó cùng chủ nhân đều một dạng kiên trì đến cùng, giống nhau ở việc khiến mọi người nghe đến tên phải kinh hồn bạt vía, dù sao đi nữa bọn họ cũng là cùng một sư phụ dạy dỗ.


“Không đâu.” Không hề do dự xuất ra đáp án, muốn bọn họ buông tay không hãm hại nàng, căn bản không khác nào bảo gà trống biết đẻ trứng.


Tuyết Linh lập tức gục đầu suy sụp.


Vũ Mê Mê vỗ vỗ hai má nàng, bĩu môi nói: “Linh Nhi, nên phiền não là ta mới đúng, muội như thế nào hiện tại còn lo lắng hơn ta?” Đúng là lẫn lộn đầu đuôi mà.


“Chủ nhân, người thật không lo sao?” Cả ngày ăn ngon ngủ khỏe, thỉnh thoảng lại nổi hứng đùa dai, nhìn tới nhìn lui không có lấy nửa điểm phiền não.


Nàng nhún vai lên tiếng. “Có lo lắng cũng vô dụng, cả ngày chăm chăm đề phòng chi bằng cứ vui vẻ hưởng thụ cuộc sống. Hơn nữa, biết đâu trong lúc truy đuổi chúng ta, bọn họ đã nghĩ ra được cách giải quyết. Nói không chừng chúng ta còn có thể công khai trở về tiếp tục cuộc sống nhàn rỗi tự do à.” Khóe môi cong lên nụ cười tự đắc.


Tuyết Linh lắc đầu, chủ nhân lúc nào cũng lạc quan như thế, dù là chuyện lớn đến đâu, nàng cũng có thể xem nó như gió thoảng mây trôi không thèm để ý. Dù vậy cũng không thể không thừa nhận vận khí của nàng từ nhỏ tới lớn tốt đến nỗi khiến người ganh ghét.


Nhớ rõ năm chủ nhân mười tuổi, bị sư phụ của nàng ném vào bên trong trận pháp, nói cái gì là muốn kiểm tra trình độ của các đệ tử. Lúc ấy, những người xếp hàng phía trước chủ nhân đã mặt xanh mày xám liên tục bại trận, còn chật vật lạc đường chờ được cứu ra ngoài, chỉ có chủ nhân vẻ mặt khoái trá tiêu sái bước ra, nhất thời dọa chết một đám người.


Hỏi nàng phương pháp giải trận, câu trả lời nhận được lại khiến cho mọi người có mặt đồng loạt ngã rạp xuống đất -- nàng nói nàng lạc đường, cho nên tùy tiện chọn đại một hướng mà đi......


Bất chợt nghe thấy một tiếng sấm rền vang khắp trời, con ngựa chấn kinh, hú dài sợ hãi, Vũ Mê Mê nhanh như chớp phóng ra bên ngoài, ghìm chặt dây cương, chỉ trong nháy mắt đã bị ướt như chuột lột.


Tia chớp xẹt qua đỉnh đầu, bổ trúng vào gốc cây đại thụ, lửa lập lòe nổi lên, lại bị nước mưa dập tắt.


Nhưng nhiêu đó cũng không đủ làm Vũ Mê Mê kinh hãi, thực sự dọa chết nàng chính là nơi xe ngựa dừng lại -- Thiên hạ Đệ Nhất trang.


Không phải chứ, ông trời đang đùa giỡn với nàng sao? Không khỏi nhớ lại, chính mình để cho ngựa tự do chạy, chỉ là có tính cũng không tính được, ngựa lại theo đường cũ trở về nhà, mà nhà của chúng không đâu khác hơn chính là Thiên hạ Đệ Nhất trang.


Dùng răng cắn mạnh môi dưới, Vũ Mê Mê thật muốn điên cuồng gào to.


Nàng kinh ngạc, thủ vệ canh cửa Đệ Nhất trang lại càng kinh ngạc hơn. Vũ cô nương như thế nào lại trở về đây?


“Phong Tiêu Tiêu, ngươi mau ra đây cho ta.” Thanh âm trong trẻo nhưng đầy phẫn nộ xuyên thấu trời xanh, ngay cả tiếng mưa rơi tựa hồ trong nháy mắt cũng bị ngưng lại.


“Chủ nhân, có việc gì...... Á!” Tuyết Linh ngó đầu ra, nhìn thấy bảng tên năm chữ trước mặt, cũng lập tức hét toáng lên, thật lâu mới chấm dứt.


Phản ứng khác biệt của hai chủ tớ khiến cho nhóm hộ vệ xưa nay nổi tiếng trầm ổn của Đệ Nhất trang sửng sốt cả nửa ngày trời.


Phong Tiêu Tiêu rất nhanh liền xuất hiện ở cửa lớn. Khi nhìn thấy con người ướt sũng như chuột lột đang đứng trước mặt, sâu trong nội tâm hắn tựa hồ như có một dòng suối ấm áp vui sướng dâng trào, chỉ là không hiểu tại sao trên mặt nàng lại tỏ vẻ buồn bực thế kia.


“Chuyện gì?” Thanh âm như trước vẫn lãnh đạm.


Phun ra một ngụm nước mưa trong miệng, Vũ Mê Mê run run chỉ thẳng mặt hắn. “Ngươi đưa loại ngựa gì cho ta, cư nhiên lại trở về đường cũ!”


Phong Tiêu Tiêu nhíu mày. “Chỉ giáo cho?”


“Ta để nó tự do chạy, nó liền chở ta quay trở lại Đệ Nhất trang.” Nàng lớn tiếng kể tội.


Sau một giây yên lặng, bên ngoài Đệ Nhất trang bùng nổ tiếng cười.


Phong Tiêu Tiêu sắc mặt tuy rằng lạnh như băng, nhưng khóe miệng bất giác cũng cong lên khiêm tốn.


“Chủ nhân, ô.” Tuyết Linh cầm một chiếc ô chui ra khỏi toa xe.


“Ô cho ta, muội đi vào.” Vũ Mê Mê đẩy mạnh người lên xe, xòe ra chiếc ô, chắn ngang những giọt nước đang rơi xuống mình.


“Bên ngoài mưa lớn, vào trang đi.” Giọng nói trầm ổn của Phong Tiêu Tiêu xuyên qua tiếng mưa truyền vào tai nàng.


Ngươi muốn ta vào ta liền vào, như vậy không phải là không có nguyên tắc sao? Nhưng là nguyên tắc không thể khiến mưa ngưng lại, quên đi, chờ hết mưa rồi hãy tính.


“Người đâu, đánh xe chạy vào trong trang.” Hắn từ tốn ra lệnh.


“Vâng, trang chủ.” Một tên hộ vệ lập tức nhảy lên xe chấp hành nhiệm vụ.


Vũ Mê Mê đứng ở góc hành lang, nghiêng đầu nhìn biểu tình sâu xa trên gương mặt ai đó. “Phong Tiêu Tiêu, ngài có ý gì?”


“Cô cho rằng ta có ý gì?”


“Mưa tạnh, chúng tôi sẽ lên đường. Ngài yên tâm, tôi sẽ không ở lại Đệ Nhất trang đâu.” Cái khác nàng không có, nhưng kiêu ngạo tự tôn thì thừa vô cùng.


“Không ai bảo cô lại tiếp tục ở đây.” Sự thật có nàng, Tế nhi mới có thể an toàn không sợ nguy hiểm, mà hắn cũng cao hứng cùng nàng bầu bạn. Không thể phủ nhận thời gian trôi đi có một số chuyện đã thay đổi.


Nàng nhướng mày cười nhạt. “Không cần người nào nói, tôi cũng không phải quá ngu dốt nghe không hiểu ý tứ của trang chủ. Ngày hôm đó, trang chủ không phải đã nói tôi không phải là thành viên của Đệ Nhất trang, đương nhiên cũng không có quyền xen vào chuyện của các người.” Chính mình ngu ngốc đi quản chuyện của người khác, cũng chẳng trách người ta không cảm kích, nhưng mà lửa giận trong lòng kia có thế nào cũng không dập tắt được.


“Ta xin lỗi.”


Vũ Mê Mê kinh ngạc mở to mắt. Phong Tiêu Tiêu xin lỗi nàng?! Khó trách hôm nay mưa to, căn bản chính là trời sinh dị tượng! Nàng gật gù, có chút lĩnh ngộ được. Chỉ là, không hiểu sao khi nghe hắn xin lỗi, lửa giận trong lòng nàng rất nhanh chóng tắt lịm đi, trái tim cũng trở nên nhẹ nhõm lạ thường!


“Mê tỷ tỷ, tỷ trở lại rồi ư!” Giọng nói hưng phấn từ xa vọng tới, Phong Tế cả người ướt sũng từ trong trang chạy ra.


Vũ Mê Mê mỉm cười, đem người ôm vào lòng, không cho mưa tiếp tục khi dễ hắn. “Đệ chạy ra làm gì? Tỷ chút nữa sẽ vào thôi, thích tắm mưa lắm hả?”


“Mê tỷ tỷ, tỷ đừng đi nữa có được không?” Hắn thích Mê tỷ tỷ, nàng là thật lòng đối tốt với hắn, không giống nô bộc trong trang lúc nào cũng tỏ ra tôn kính, sợ hãi hắn.


Nàng đưa tay vuốt tóc hắn. “Hôm nay không đi.” Mưa lớn như vậy, lại không có người đánh xe, mấy con ngựa chết bầm kia ai biết có còn ngựa quen đường cũ lại mang nàng trở về hay không.


Phong Tiêu Tiêu bất giác nảy sinh buồn bực khi nghe câu trả lời. Ở lại Thiên hạ Đệ Nhất trang đối với nàng khó khăn vậy sao?



Chương 4 hoàn.


3 nhận xét :

thuy nói...

thanks

Nặc danh nói...

hihihi...Truyện vui wa ! Tks!
Đúng là "Ngựa wen đường cũ" mà!

Unknown nói...

bó tay với nữ 9 nha :))

Đăng nhận xét