on 2 tháng 2, 2011
WISHLIST ĐÊM GIAO THỪA


Cũng chẳng có gì lắm, liệt kê để có thêm động lực phấn đấu ^o^ 





1. Mua "Nữ hoàng tin đồn", "Dư vị trà chiều" và "Thục nữ PK xã hội đen". Chưa có cuốn nào hết T_T


2. Vẫn giữ liên lạc với bạn bè - ngoài đời & DAN :D


3. Đi thực tập thật tốt, năng động hơn, lanh lẹ hơn.


4. Xác định xem nên làm luận văn hay thi tốt nghiệp (muốn làm luận văn nhưng 10 chai không phải là con số ít, sợ đu không nổi ==")


5. Phấn đấu lấy được cái bằng giỏi.


6. Kiếm việc làm [đúng sở thích thì càng tốt, muốn như anh Phước Lập :" >]


7. Không nản DAN =.=


8. Kiếm người yêu [cái này trời cho á ~]


9. Tập đi xe [chắc 8 triệu năm mới thực hiện được quá 8-}]


10. Học thêm tiếng Bông, tiếng Anh. Vốn từ của mình quả thật ít ỏi =.=. Phấn đấu dịch thành thạo sách 2 thứ tiếng, bằng sức mình ^^


 


Ký tên và đóng dấu
ucuc_nhoxinh aka Đinh Ngọc Thúy Vi 
*xoẹt xoẹt*
 

on 19 tháng 1, 2011
Từ: Thiên Hạc


Tôi là ai?
Tôi là ai?

Một cuộc đời vô định 
Cứ thế mà sống 
Chỉ biết trời cao thật cao 
Nhưng không nghe thấu lòng người 
Tim tôi 
Sao lại đau thế này ? 

Diệp Nguyệt,
Sao em lại ra đi?
Sao em lại bỏ tôi một mình trên thế gian này?

Diệp Nguyệt
Em có nghe thấy không?
Lòng tôi đấy, lời tôi đấy hòa cùng sóng biển 
Em có nghe không?!!

Em đi 
Em cứ thế đi 
Không quay lưng cũng không nhìn lại
Tôi đứng đó 
Nhìn em
Không khóc không cười 



Kể từ đó
Tôi chỉ biết vùi mình trong những điệu nhảy, những âm thanh rộn rịp
Nhưng tôi biết,
Khi tôi nhảy là lúc lòng đang khóc
Từng giọt nước mắt
Lăn tràn trong tim, trong máu. 

Tôi nhớ 
Những kỷ niệm đẹp khi tôi có em
Khi em khoe tôi chiếc cúc áo
Khi em cười 
Khi em nói

Nhưng nay
Em và chiếc cúc ấy đã đi xa 
Diệp Nguyệt ơi !!!



Hôm nay,
Anh gặp một cô gái 
Không xinh như em,
Dĩ nhiên rồi, đời này còn ai xinh hơn em chứ ! 
Không dịu dàng như em,
Tất nhiên, cô ấy dữ như “chằn” vậy 
Cô ấy…

Có nhiều điều lắm
Anh cũng chẳng biết nói sao… 
Chỉ là một cảm giác rất lạ 
Thoáng qua 
Rồi dần dần trở nên rõ nét hơn 

Thú vị,
Ừ đúng.

Một cô bé mới lớn 
Những nghĩ suy,
những hành động
đều rất tùy hứng và trẻ con
Nhưng không hiểu sao…

Trong anh lại hình thành một sức sống 
Anh không còn vô tâm như trước
Anh không còn vùi đầu vào những điệu nhảy
Nơi phòng tập nhỏ bé kia…

Anh phát hiện ra cả một bầu trời 
Phải, một bầu trời…
Rộng lớn lắm 
Bao la lắm 
Tình cảm lắm 
Cô ấy dần dần chiếm toàn bộ tâm trí anh 
Toàn bộ trái tim anh

Anh…
Anh hoảng loạn khi nhận ra rằng:
Mình sắp quên mất em rồi!
Anh đau,
Anh khổ,
Hình bóng em trong anh dần tan biến 
Nụ cười em,
Ánh mắt em,
Về đâu…

Giờ trong anh chỉ còn lại,
Một nụ cười, một ánh mắt, một đôi tay mềm mại
Nắm chặt tay anh...

Em,
Anh phải làm gì bây giờ?!!
Khi trước mặt là một ngã ba mù mịt
Còn sau lưng là vách đá cheo leo
Chỉ có tiến, chứ không được lùi
Nhưng anh không dám bước
Anh sợ…

Sợ một điều gì đó vô hình
Níu anh lại
Không cho anh đi.

Em,
Làm sao đây?

Hai con đường nhưng chỉ một bước chân
Một hành động thôi sẽ quyết định tất cả
Anh biết mình phải đưa ra một chọn lựa

Anh chọn,
Đi về phía trước
Nơi ánh bình minh tỏa sáng rực hồng
Anh sẽ nắm chặt bàn tay ấy
Dẫu biết hiểm nguy đang rình rập
Dẫu biết kẻ thù đang đợi chờ cơ hội tấn công
Nhưng…

Anh không từ bỏ
Anh sẽ luôn bên cô ấy,
Bên Tiểu Ảnh
Bên người anh yêu.
Anh sẽ thay thế,
à không,
sẽ gạt bỏ hình bóng Tịnh Thiên trong tim cô ấy
Và sẽ lặng lẽ đặt hồn em vào góc khuất của trái tim.

Diệp Nguyệt,
Em biết mà phải không?
Anh chưa bao giờ quên em.

Mặc dù
Anh có cô ấy
Anh yêu cô ấy
Nhưng tình anh dành cho em là sự thật
Một tình yêu vĩnh hằng và vẹn nguyên.



Diệp Nguyệt,
Tiểu Ảnh đến để chào em
Em yên nghỉ nhé!
Chào em,
Người con gái tên Diệp Nguyệt


Người con gái đã bước qua đời tôi...
on 13 tháng 1, 2011

Mình phải làm sao đây? Nếu rút bên này mà không rút bên kia thì biết ăn nói mần răng :-s Còn rút cả hai thì vô trách nhiệm quá T_T. Với lại mình cũng mệt mỏi quá rồi, lúc nào cũng phải chủ động giải quyết mọi chuyện trong khi trách nhiệm ấy là của người khác. Mình cần phải đối thoại với em :)



on 26 tháng 12, 2010
“Hỡi thế gian, tình là gì,
Mà khiến đôi lứa thề nguyện sống chết…”





Tiếng cười vang lên, rung động cả một góc rừng. Người chưa thấy bóng, đã nghe thấy tiếng. Nụ cười chua chát. Cười mà như khóc.


Lý Mạc Sầu đứng đó. Cây phất trần nằm trên tay.


Vẻ đẹp sắc sảo, tự tin, Lý Mạc Sầu hoàn toàn có thể được xếp vào hàng “Thập đại mỹ nhân” trong thiên hạ.


Nhưng nàng không cần danh vị này.


Mà thiên hạ chúng nhân cũng không ai dám làm.


Vì sao ư?


Một lý do rất đơn giản: nàng là Xích Luyện tiên tử Lý Mạc Sầu.


Là người mà ai nghe tên cũng đều khiếp sợ.


Là người suốt cuộc đời đau khổ vì tình. Vì hận tình mà mù quáng, sát hại sinh linh vô tội.


Năm huyết ấn để lại Diệp gia trang.


Năm nợ máu cần phải đòi.


Người ta có nợ nàng sao?


Không cần biết, nàng phải đòi, phải lấy lại sự công bình.


Phải truy cùng, giết tận cả nhà kẻ phụ bạc.


Kết cuộc, nàng được gì?


Hắn bỏ nàng đi. Đi thật xa. Cùng với phu nhân của mình.


Còn nàng?


Một trái tim đau. Và một đứa con của cừu nhân.


Nhìn nó, nàng lại nghĩ tới hắn.


Giống quá! Họ giống nhau quá!


Nàng muốn giết nó để trả thù kẻ bội phản.


Nhưng…


Lại không nỡ xuống tay.


Nhìn nó đau khổ, sống trong nỗi sợ hãi,


Nàng vui lắm.


Có thực sự không????


Câu hỏi không lời đáp… 


~.~



Chữ TÌNH là nguồn gốc của vạn vật. Từ TÌNH mà sinh ra yêu, hận, đau, khổ, biệt ly. Người ta có thể vì TÌNH mà làm tất cả, từ những chuyện tốt đẹp tới những việc thuân thiên hại lý. Thiên hạ mang đậm màu sắc của chữ TÌNH. Có kẻ đa tình, có kẻ si tình, có kẻ cuồng tình, có kẻ say tình… và cũng có kẻ lụy tình như Lý Mạc Sầu.


Từ nhỏ, sống trong Cổ Mộ, trong những quy luật hà khắc của sư môn, Lý Mạc Sầu có thể nói là không có ngày vui. Suốt ngày luyện tập võ công, ăn trái cây rừng, quanh quẩn trong cái hang nhỏ bé. Không một chút sinh khí. Nàng bức bối lắm! Nàng muốn ra khỏi nơi đây. Nàng ghét sự yêu thương mà sư phụ dành cho Tiểu Long Nữ, chứ không phải sự hắt hủi dành cho nàng. Nàng quyết định ra đi, đi về phía chân trời rộng lớn….


Gặp Diệp Triển Nguyên. Người đàn ông hào hoa này đã mang lại cho nàng nhiều xúc cảm. Nàng vui khi thấy Nguyên cười, nàng sầu khi thấy vẻ mặt Nguyên không vui. Nàng bên Nguyên suốt cả ngày. Hai người tình đậm ý thâm…


Những tưởng sẽ rất hạnh phúc, những tưởng từ đây tìm được hạnh phúc cho mình, nhưng thật không ngờ, Nguyên lại phụ bạc nàng ra đi.


Hà Nguyên Quân – cái tên này khiến nàng căm hận. Ả là ai? Ả là ai mà dám cướp đi người đàn ông của Lý Mạc Sầu này? Ả thực ra hơn nàng ở điểm gì. Suốt cuộc đời đi tìm câu trả lời nhưng mãi mãi nàng vùi trong bế tắc.


Có thể nói, nếu tình yêu của Tiểu Long Nữ là Thiên niên chi luyến, thì tình yêu của nàng là Thiên niên chi hận. “Ngàn năm vẫn hận kẻ bạc tình”.


Chính cái HẬN ấy ăn sâu vào người nàng. Nó tàn phá những dây thần kinh cảm xúc. Nó đẩy lùi thiện căn trong lòng, nó mang tới sự căm phẫn và nỗi đau mà suốt cả cuộc đời này, nàng không bao giờ rửa sạch.


Nàng hận. Đúng, nàng hận. Hận thế gian lòng người mau đổi thay. Hận Diệp Triển Nguyên phản bội. Hận Hà Nguyên Quân vì đã cướp đi người yêu. Hận Tiểu Long Nữ vì chiếm được tình yêu của sư phụ và pho “Ngọc Nữ tâm kinh”. Hận Dương Quá vì hắn là đàn ông. Hận…


Phải, nàng hận tất cả mọi người trong trời đất này. Ai dám nhìn nàng, nàng móc mắt. Ai dám buông nửa lời suồng sã, nàng làm cho hắn “sống không được, chết không xong”. Ai chống đối nàng, nàng khiến kẻ đó không chốn dung thân.


Hoả thiêu Lục Gia Trang, mang tro cốt phu thê Lục Triển Nguyên, kẻ rắc xuống biển, người rắc non cao, để đời đời kiếp kiếp nếu có tái sinh, họ cũng không thể gặp lại nhau.


...


Nàng được gì?


Cái nhìn căm ghét của mọi người. Cái vẻ dè bỉu, khinh khi của giang hồ đồng đạo. Ánh mắt giểu cợt của tiểu tử Dương Quá. Một ả hầu luôn muốn mình chết đi. Và một mối hận tình không bao giờ phai dấu.


Cho đến khi chết, nỗi hận ấy vẫn còn day dứt mãi trong tim nàng. Chết vì hoa tình, người lụy tình vì chữ TÌNH mà chết.


Âu cũng là số phận…




ucuc_nhoxinh @ DienAnh.Net
Bài viết đoạt giải nhì "Cảm xúc trong tháng" 
on 16 tháng 12, 2010
Bài của bạn ucuc :">

*chỉnh trang y phục* Đề nghị các bạn chẻ ngồi yên tại chỗ, đừng chạy nhảy lung tung. Chúng ta sắp sửa bắt đầu một buổi lễ vô cùng tưng tửng, vô cùng vui vẻ và tràn đầy màu sắc. Nào hãy vỗ tay thật lớn chào đón sự có mặt của 8 triệu khán giả theo dõi qua màn ảnh nhỏ () và 3, í lộn, 4 nhân vật chính ngày hôm nay. Xin hân hoan chào đón *bravo*

*nhạc nổi*



Một cô gái xinh xinh hiền hiền dịu dàng quý phái gương mặt khả ái nhìn vô muốn "phái" đang mặc áo trái nhìn phải nhìn trái đang bước vào khán đài. Là ai nhỉ? Mỹ nhân nào mới xuất hiện trên bầu trời nghệ thuật DAN hồ? À, thì ra nàng là ucuc_nhoxinh, tên thường gọi là Gái thục nữ, biệt danh Gái đoan trang. Nào hãy cùng thưởng thức màn múa lụa đặc sắc ngàn năm có một.


Người thứ hai õng ẹo bước ra khán đài vừa đi vừa ẹo. Không ai khác chỉ có bạn Na ù ạch, có biệt danh là Na khóc nhè, hay tiên nhóc. Và đây là chân dung bạn ấy :))





Một cô bé không đeo mắt kính, chạy thẳng xe vào khán đài, xe đứt thắng suýt lao vào MC, cũng hên dừng lại kịp *lau mồ hôi*. Bạn nì có biệt danh là bạn mê gái, già trẻ lớn bé gái nào bạn í cũng iu. Nào hãy cùng vỗ tay cho tấm lòng yêu thương bao la vô bờ bến vô đường biên giới của bạn.





Và, nhân vật quan trọng nhất ngày hôm nay. Người vừa mới tròn 1 tuổi. Bạn có cái tên rất dễ thương "Pé Hội Ngộ" :x Hum nay là thôi nôi của pé, cho nên theo tục lệ cha mẹ ông bà ông cố ông tổ ông sơ ông sờ truyền từ xa xưa, pé Hội Ngộ được ngồi giữa mâm vàng chọn ra 3 thứ. Và 3 thứ ấy lần lượt là: sợi dây đoàn kết, không khí ấm áp và ngọn lửa sẻ chia :x


Hy vọng gia đình mình sẽ luôn vững bền để năm nào pé Hội Ngộ cũng có thể mừng tuổi mới *ôm ôm*



Yêu cả nhà




Bài của pé Na :x

Hôm nay là thôi nôi của pé Hội Ngộ. Xin giới thiệu 3 nhân vật có tầm quan trọng không kém, đã nuôi dưỡng và chăm bẵm bé trong suốt thời gian qua :x

Bạn Ục Ịch

hông có Ục Ịch chắc pé Hội Ngộ đã không được ăn thôi nôi =)). Giới thiệu sơ qua mẹ Ục Ịch:
Đặc điểm nhận dạng: Cười nhe răng :D
Nhiệm dzụ trong nhà: truyền tính thích cười sáng trưa chiều tối khuya cũng cười cho 2 bạn còn lại.

Bạn ying ying

Nhìn dzậy chứ mấy ai nào biết c 3 rất chi là... nhí nhố.

Đặc điểm nhận dạng: Mặt xinh xinh, gian gian, đêm ra đường thấy ai ôm cái laptop ngồi gõ <-
Nhiệm dzụ trong nhà: =-= .... ... Chuyên gia... gõ máy tính hịc ~ (sau này dạy cho pé Hội Ngộ)

Bạn Na
Đặc điểm nhận dạng: Ưa khóc nhè
Nhiệm dzụ trong nhà: Dạy cho pé Hội Ngộ khóc nhè =)), dọn dẹp nhà cửa thường xuyên những lúc 2 c hay vắng nhà.


Mới đó mà đã 1 năm rồi kể từ ngày Ục Ịch pm nói rằng cả 3 chú heo sẽ có 1 ngôi nhà chung. Thời gian qua nhanh thật Em rất vui nên chẳng biết nói j cả. Tất cả dường như chỉ mới đây thôi đúng hông ? Na sẽ mãi là Út (mà không ít) của 2 chị :x

Thương 2 chị. Và pé Hội Ngộ nhìu thật nhìu :x




Bạn ying_ying aka chị 3 của Pé Hội Ngộ

*thục nữ e lệ* dạ dạ... chị 3 có mặt :">

Đáng lẽ hnay k có đc lên mạng đâu áh, sắp ngồi học bài thì chợt nhớ ra 'Hnay thứ mấy nhỉ? Omg, 12/10... k đc... phải đi xin xỏ mượn key để lên mạng thôi =.='
Nãy giờ ai cũng mô tả chân dung c3 hết rùi nên chắc quan khách cũng chẳng thắc mắc, chỉ cần... suy ngược lại những gì 2 người kia nói thì chính là c3 =))

Thứ nhất: bạn c3 rất ngoan, ra đường là đeo kính để tránh tình trạng người đối diện cười toe chào mình, mình cũng cừoi toe chào lại và tự hỏi trong lòng 'Ai dzị nhỉ? Nhìn chẳng rõ là người nào? ' . Đi xe thì càng siêng đeo kính để tránh tình trạng nhìn container ra xe xích lô [chỉ trừ hôm chở chị già là quên-có-cố-ý thôi =))]

Thứ hai: bạn c3 tính tình rất nhí nha nhí nhảnh *cái này thì phải tự thừa nhận thôi =.=* và bề ngoài cũng... nhí nhảnh y như vậy chứ k có gian chút nào đâu nha ;;) *e lệ*

Ngoài ra phần tự hoạ của 2 bạn ở trên thì mình thấy là đúng hết =))

Bạn c2 tui có nụ cười 'mùa thu toả nắng' [đảm bảo 32 cái răng k thiếu cái nào =)) ] nên cứ nhìn thấy ai cười một phát, trời đang u ám cũng trở nắng ấm thì chính là chị tui :x

Còn em tui thì đúng y như biệt danh út nhõng nhẽo, đặc điểm :ưa mè nheo, thích khóc nhè những khi cần thiết Tác dụng: keo kết dính trong nhà, gắn chặt 3 chị em tui lại với nhau :x
Góc hội ngộ - Góc chia sẻ - Góc quan tâm - Góc nhí nhố - ... - Góc của yêu thương :x

on 11 tháng 12, 2010
Biết gì không Chanchan? Đọc những dòng m viết khiến t hơi hẫng. Ừ thì ai cũng biết R quan trọng với m, nhưng có vẻ m xem R quan trọng hơn so với tụi t nhỉ? Ừ thì dạo này nhóm tách rồi, tụi mình dường như có khoảng cách, không còn rôm rả, nhiều chuyện như hồi trước. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là tình cảm mình phai nhạt đến vậy. Không lẽ trong tim m, trong đầu m, t, anh Tèo, con Ỉn, không là gì với m ư?

M có biết là t vẫn thường lặng lẽ đọc blog m, để biết m hôm nay có chuyện gì vui, hôm nọ m có chuyện gì buồn? A Tèo và con Ỉn cũng vậy, có lần nó hỏi t bộ m quen anh nào rùi bị đá hay sao mà viết blog tâm trạng dữ. T không trả lời mà chỉ im im...


Ừ thì... vậy đấy.





Biết rằng R có thể rời xa 1 ngày nào đó. Biết rằng m đang cố níu kéo những phút giây kỷ niệm.




Chợt cảm thấy khoảng cách càng ngày càng quá xa.
on 4 tháng 12, 2010

Triền Miên


Tác giả: Địch Ân Ân

Chuyển ngữ: Liễu Mi


Còn chưa kịp phản ứng, bờ môi mềm mại của Rắn Nhỏ đã ép xuống.

Phảng phất giống như những cánh hoa đào bay ngập trời, ngoại trừ ảo giác, Quảng Đức Tinh Quân không còn nhìn thấy gì khác. Cảm giác này chỉ dừng lại khi Rắn Nhỏ thở hổn hển, mềm nhũn tựa vào ngực hắn, còn thứ gì gì đó đó giữa hai đùi của y lại cạ vào người hắn.

“Vì sao lại hôn ta?” Đôi mắt của Quảng Đức Tinh Quân híp lại đầy nguy hiểm.

“Không vì sao cả, muốn hôn thì hôn thôi.” Rắn Nhỏ rõ ràng đang rất hài lòng về nụ hôn ban nãy, đôi mắt đào hoa đa tình nhìn Quảng Đức Tinh Quân , tỏ ý như còn chưa hôn đủ.

“Hai nam nhân không thể hôn nhau.”

“Vậy hai nữ nhân có thể à?”

Nữ nhân. . . . . . Không phải là vấn đề nữ hay nam, mà là. . . . . .

Quảng Đức Tinh Quân hít sâu, nhẫn nại giải thích: “Chỉ có thể hôn người mình thích nhất thôi.”

“Vậy thì đúng rồi!” Rắn Nhỏ lại bò lên, “Tôi yêu anh nhất.”


Mục lục --- Link down

(hoàn)



Lưu Vọng


Tác giả: Ngôn Chinh

Chuyển ngữ: Liễu Mi


Có chiếc dù che ngang đỉnh đầu.

Xoay người lại, tôi như tìm thấy linh hồn đã đánh mất.


Link

(hoàn)

on 8 tháng 11, 2010
Bạn hiểu rồi. Ừ, dù sao bạn cũng không tham quyền cao. Giờ bạn chỉ muốn được yên tĩnh thôi. Kể từ khi bạn biết chuyện, bạn hết cưỡng cầu rồi.

Bạn cũng hết hứng thú. Đối với bạn bây giờ, truyện là quan trọng nhất.

Chào thân ái, nếu như mình có đôi lần đi qua nhau..
on 28 tháng 10, 2010
Tựa đề: Gió
Tác giả: Khỉ con aka Minmin aka ucuc_nhoxinh
Thể loại: Romance
Rating: K+
Disclaimer: Không nhân vật nào là tôi, và cũng có thể tôi là một nhân vật nào đấy..
Note: Đây là fic tặng chanchan yêu quý. Vui lòng không post bất cứ đâu nếu chưa được sự chấp thuận của tôi hay chanchan. Fic được đăng tại blogspot & DienAnh.Net


Trên cõi đời cô đơn này, nếu có một người tôi có thể dựa vào, đó chỉ có thể là Gió.


* * *


Ngày đầu tiên,

Nó gặp Gió trong một tình huống rất tình cờ. Nó đang đứng đợi xe bus, thì thấy một anh chàng đang nheo mắt nhìn mình. Nó mỉm cười nhìn cậu, cậu cũng mỉm cười nhìn nó. Rồi hai đứa trở thành bạn của nhau.


Ngày thứ hai,

Nó đã nói chưa nhỉ? Gió có nụ cười rất đẹp. Như cầu vồng trong cơn mơ. Rực rỡ, chói chang và mỹ lệ. Nó thích nhìn Gió cười, khoe ra chiếc răng khểnh duyên đến lạ. Có lần Gió hỏi nó, nhìn gì mà nhìn dữ vậy. Nó chỉ mỉm cười im im.

Hôm nay, nó và Gió đi dạo cùng nhau. Trời Sài Gòn Noel khá lạnh. Gió lại ăn mặc rất mỏng manh. Nó khuyên Gió. Gió cười bảo không sao.


Ngày thứ ba,

Một ngày không có gió. Nắng chói chang.

Vượt qua đoạn đường hơn 100m vào trường *sau khi xuống xe bus* và không hề đội mũ, nó hùng dũng tiến vào lớp. Đúng 15 phút sau, có một con ngốc bỗng dưng nằm oạch xuống bàn, bỗng dưng bên tai nghe nhiều tiếng la hét và bỗng dưng bị dìu xuống phòng y tế (qua lời thuật của đứa bạn).

Chiều, Thu chở nó về. Tạm chia tay xe bus một ngày không gió.


Ngày thứ tư,

Đang ngồi học trong lớp, Gió nhắn tin rủ đi uống nước. Ừ, thì đi. Gió hẹn nó trước cửa Parkson. Đúng 3 giờ, nó chuồn ra cửa. Về sớm. Nó muốn gặp Gió.

Gió dẫn nó vào quán. Nó không nhớ quán tên gì, chỉ biết ngõ vào quán hẹp lắm, hẹp lắm.. Gió nắm tay nó thật chặt như sợ nó bay mất. Có lẽ vì nó ốm quá. Cầu thang treo đẹp thì đẹp, nhưng lại tạo trong lòng nó một nỗi sợ hãi không tên. Người nó thoáng run khi một cơn gió thoảng qua. Còn tim nó thì ấm áp trong bàn tay của ai đó.

Nó uống trà chanh, còn Gió gọi trà gừng, Thức uống quen của hai đứa. Cứ thế, lại tám tám. Đủ chủ đề trên trời dưới đất. Từ chuyện ông Obama bên Mỹ đến việc nước ngập ở Sài Gòn. Không hiểu sao nó và Gió lại có thể hợp cạ đến như thế.


Ngày thứ năm,

Hôm nay, nó về quê. Nó đã hẹn khi nào quay lên thành phố, nó sẽ mang tặng Gió những chiếc vỏ ốc thật đẹp. Gió có vẻ háo hức lắm.

Biển quê nó trong veo một màu xanh biếc. Nó thích biển từ nhỏ. Có lẽ vì đây là mảnh đất quê hương *như người ta thường định nghĩa* đối với nó. Có lẽ vì chỉ ở đây, nó mới có thể cảm nhận được vị biển đậm đà xen lẫn hương thơm của gió. Nó không nói dối đâu. Gió thật sự rất thơm. Một mùi thơm thoang thoảng, nhè nhẹ, mà chỉ khi nào để tâm lắng nghe mới có thể cảm thấy.

Chào ngoại và dì, vứt ba lô xuống ván, nó chạy như bay ra biển. Nó phải giữ lời hứa với Gió.


Ngày thứ sáu,

Nó nhớ Gió.


Ngày thứ bảy,

Nó nhớ nụ cười của Gió.


Ngày thứ tám,

Nó phát hiện Gió rất quan trọng với mình. Có lẽ, nó đã thích Gió thật rồi.

Cảm giác thinh thích một người khiến nó vui vui, hôm nay ăn cơm cũng nhiều hơn bữa trước. Ngoại vui lắm, cứ gắp thật nhiều thức ăn vào chén nó, hối nó ăn nhiều nữa.

Tối, gió biển thổi mạnh. Nằm trong nhà, nó nghe tiếng xào xạc của những chạc cây trong vườn. Ngoại nói, trời trở gió. Có lẽ sắp có bão.


Ngày thứ chín,

Ngày cuối cùng nó ở bên ngoại. Cũng là ngày cuối nó tận hưởng hơi thơm của gió trước khi về lại Sài Gòn.

Ngoại đi qua bác Hai, dì đi lên ủy ban xã, nhà chỉ còn một mình nó. Nó lụi cụi kiểm tra lại hành lý của mình. Đây là gói chả cá mang cho đám bạn, đây là chai rượu Bầu Đá dì gửi cho ba, đây lại là những thớ mực một nắng tươi ngon ngoại gói để dành cho nó. Về nhà, nó phải nhờ mẹ nướng lên ăn mới được. Thèm quá đi ~

Có lẽ viễn cảnh mùi mực nướng ngào ngạt trong bếp đã khiến nó đắm say và quên mất một điều rất quan trọng. Quà cho Gió.

Trong giấc mơ đêm của nó hiển hiện hình ảnh nó và Gió nắm tay nhau chạy đuổi nhau trên đường phố. Và Gió đang mỉm cười nhìn nó...


Ngày thứ mười,

Nó khóc tức tưởi. Nó muốn quành xe về. Nó đã nhớ ra. Những vỏ ốc lung linh. Quà cho Gió. Nó đã quên. Và nó đang hối hận.

Chiếc xe vẫn lao nhanh về phía trước.


Ngày thứ mười một,

Sáng tới lớp, Thu giật mình khi trông thấy bộ dạng của nó. Đôi mắt cú mèo, sưng đỏ, đôi môi mím chặt, bộ dạng thất thểu ngồi im lặng nơi cuối lớp.

Tối qua, nó không ngủ.

Thu đòi đèo nó về. Ừ, thì về. Một phần vì mệt, một phần nữa quan trọng hơn, nó muốn tránh mặt Gió. Nó sợ nhìn thấy gương mặt thất vọng của Gió, vì nó đã không nhớ lời hứa của hai đứa.

Xe bus vắng bóng một người.


Ngày thứ mười hai, mười ba, mười bốn,

Nó nằm bẹp ở nhà. Vì sốt. Và... vì nhớ Gió.

Thu lắc đầu ngán ngẩm.

Không biết Gió có biết nó đang bệnh không nhỉ? Chắc không đâu, có lẽ Gió sẽ thắc mắc đó, nhưng rồi Gió sẽ quên thôi. Như cơn gió thổi thoáng qua...


Ngày thứ mười lăm,

Gió nhắn tin cho nó. Gió hỏi vì sao nó không đi xe bus. Nó bật khóc. Màn hình điện thoại nhạt nhòa dòng chữ: "M đang benh. M muon gap G. Duoc k?"


Ngày thứ mười sáu,

Nó đến chỗ hẹn hôm bữa, sau khi đi một vòng quanh thành phố. Nó tự phục mình quá. Con nhỏ mù đường như nó chỉ mất có ba tiếng (!!) để tìm ra chỗ này thôi. Nó cười phớ phớ. Dường như nó quên nó sắp đối mặt với một người sau cánh cửa...

Ở góc tối sâu thẳm bên trong, chỗ ngồi quen thuộc, Gió đã ngồi sẵn đó. Gió đợi nó. Ánh mắt Gió tràn đầy sự hoài nghi và nỗi buồn thăm thẳm. Gió không nói gì, chỉ ngoắc tay ra hiệu cho nó ngồi xuống.

Nó cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn sâu vào ánh mắt mênh mông không bờ bến ấy. Nó sợ, nó sẽ để Gió thấy nó đang khóc.

Hai ly trà gừng và trà chanh được bưng lên từ nãy giờ đã tan hết đá. Thứ chất lỏng sóng sánh màu sắc bên trong không làm cho không khí giữa hai đứa khá lên tí nào.

Nó trùm chăn nằm khóc. Câu nói của Gió trước khi chia tay vẫn còn văng vẳng đâu đó: "Nếu M không muốn gặp Gió, không muốn nói chuyện với Gió nữa thì Gió sẽ không xuất hiện trước mặt M nữa."

Trời hôm nay yên gió lạ.


* * *


Nó đã thôi đếm ngày.

Vì nó biết. Nó và Gió không thể trở lại như xưa nữa. Có thể nói Gió và nó đã "chia tay" nhau. Ừ thì không phải chia tay theo kiểu tình yêu sến rện "không yêu nhau nữa nên chia tay".


* * *


Noel. Tiếng nhạc réo rắt bên tai nghe vui lạ. Nó và Thu lọt thỏm giữa dòng người. Nhiều người đi chơi quá, nhiều xe cộ trên đường quá, nhiều trang phục màu sắc quá, nó nhìn muốn lóa mắt. Nó và Thu nắm tay nhau, len lỏi giữa dòng người. Chợt, nó cảm thấy tay nó trống trống. Nó bỗng thấy sợ. Nó lạc Thu rồi ư? Sụt sùi chuẩn bị khóc, nó lại cảm thấy một bàn tay rất ấm áp đang cầm tay nó, kéo nó tiếp tục đi.

Một cảm giác mơ hồ xuất hiện. Là ai? Chắc chắn không phải Thu. Bọn bắt cóc ư? Không có lẽ, bàn tay này rất ấm áp, rất thân thiện cơ mà, chắc không phải của bọn xấu. Cô tiên ư, cứ cầu mong là vậy đi.

Đến trước một khoảng không đủ rộng để lắc lư người, nó bỗng thở phào nhẹ nhõm. Nó tính quay sang cảm ơn thì phát hiện bên mình không có ai. Thật sự là có tiên ư? Hay Bà Chúa tuyết? Thương cảm cho nó chăng? Dù thế nào đi nữa, nó cũng cảm ơn người đó rất nhiều vì đã đưa nó thoát khỏi dòng người đen kịt.

Ngước mắt lên định hướng xem đây là đâu, nó lắc đầu ngây dại. Nhà hát Thành phố, nơi nó và Gió đã từng hẹn nhau sẽ đến đây chơi trong đêm Giáng sinh. Là hôm nay. Ngay tại nơi đây. Nhưng, đã thiếu mất một người.

Nó quay lưng tính bỏ đi, bỗng một bàn tay ấm áp kéo nó lại.

"M định bỏ Gió đi nữa à?"


* * *


Ngày thứ 100 em có anh.

Ngày của hạnh phúc.

Gió vẫn thổi, mây vẫn trôi, bầu trời vẫn trong vắt.

Nó đưa tay tận hưởng làn gió thơm lành.

Có tiếng gọi phía sau, nó quay lưng lại gặp ngay nụ cười của Gió. Nụ cười không ưu phiền. Nụ cười mỹ lệ. Nụ cười dành cho người Gió yêu.

"Mưa à!"

Nó đã nói chưa nhỉ, anh gọi nó là Mưa.