Nương tử thích tác quái - Chương 2a

on 8 tháng 6, 2011

Nương tử thích tác quái
Cừu Mộng | Liễu Mi | Chương 2 - Thượng



Nháy mắt mấy cái, lại chớp mắt mấy cái, đôi lông mày nhíu chặt, Vũ Mê Mê quay đầu trừng mắt nhìn về nha đầu của mình, lớn giọng hỏi: “Đây là muội trăm ngàn cực khổ tìm xe?” Một chiếc xe trâu, còn không có cả người đánh xe, hai người các nàng có thể kéo nổi ư?


Tuyết Linh biểu tình đau khổ, hai tay ôm đầu, ủy khuất bĩu môi: “Chủ nhân, không ai bán ngựa cho chúng ta hết.” Cũng không phải nàng sai, đều là chủ nhân gây họa, vì sao kết quả lúc nào cũng là nàng bị nghe mắng? Thật không công bằng.


“Bọn họ ngại tiền đâm tay à?” Vũ Mê Mê căn bản không tin lời của nàng.


Tuyết Linh nhanh nhẩu trả lời, “Bởi vì không ai dám đắc tội Thiên hạ Đệ Nhất trang.”


Là như vậy? Vũ Mê Mê nhíu mày, Phong Tiêu Tiêu kia quả thật có bản lĩnh làm cho người sợ hãi, không cần dùng danh hào Đệ nhất trang, chỉ cần hắn trưng ra bộ mặt lạnh lùng băng giá thì cũng không ai dám trái lời.


“Chủ nhân, chúng ta vì sao không đáp ứng hắn đi Đệ Nhất trang?” Tuyết Linh cẩn thận cẩn thận lên tiếng, nếu đáp ứng đi Đệ Nhất trang, hiện tại sẽ không phải ngay cả xe ngựa cũng chẳng tìm thấy, vàng bạc nhiều thế này, một đầu trâu sao kéo nổi đây?


Vũ Mê Mê dùng ánh mắt đảo qua người nha hoàn, vỗ đầu nàng, cảm thán nói: “Trời cao tuy rằng cho muội gương mặt đẹp, nhưng đã quên đem đầu óc cất vào.”


“Chủ nhân --” Tuyết Linh bất mãn kháng nghị. Chủ nhân nói như vậy không phải là đang trêu nàng ư?


Vũ Mê Mê không quan tâm, đưa tầm mắt trông về phía xa, trầm ngâm hít một hơi dài. “Trong chốn giang hồ, tuyệt đối không thể chọc đến là Đệ Nhất trang, ngay một cọng cỏ gió lay khẽ cũng sẽ lập tức truyền khắp giang hồ, ngươi cho rằng chúng ta vào Đệ Nhất trang là an toàn ư?” Nếu mấy người kia nghe được thông tin, nàng còn không lập tức bị đưa trở về chịu tội!


Cũng đúng! Tuyết Linh không khỏi gật đầu, chủ nhân chính là chủ nhân, suy nghĩ quả nhiên chu đáo, nhưng -- “Chủ nhân, con trâu chỉ sợ không kéo nổi nhiều bạc thế này, làm sao bây giờ?”


“Đi tìm thêm mấy con nữa đi.” Nàng thật không tình nguyện thừa nhận nha đầu này là do nàng chọn.


“Vâng.” Tuyết Linh lập tức nhận mệnh rời khỏi.


Ba ngày, các nàng tìm xe mất ba ngày. Bởi vì các nàng không cùng kẻ xưng là võ lâm đệ nhất nhân, giàu có phú tài trang chủ Thiên hạ Đệ Nhất trang Phong Tiêu Tiêu trở về làm khách, cho nên vấp phải khá nhiều trắc trở.


Đầu năm nay việc lạ xảy ra nhiều, như thế nào làm khách cũng có bắt buộc?


Con mắt đảo liên hồi, sau một lát Vũ Mê Mê bừng tỉnh hiểu ra. Đúng rồi, Phong Tiêu Tiêu nhất định là hoài nghi nàng cùng bọn đuổi giết con mình có quan hệ! Ài cũng khó trách, ai kêu các nàng chủ tớ hai người ngàn chọn vạn tuyển vừa vặn ngày đó đi dâng hương, thật đúng là trùng hợp không khỏi khiến người hoài nghi. Nhưng màcác nàng đều đã muốn không đi, hắn không phải nên đình chỉ hành động ư? Vì sao còn vẫn ngăn cản các nàng rời đi?


Cảm nhận có người đang nhìn mình chăm chú, nàng quay đầu lại trông thấy Phong Tế đang đứng ở phía sau. Thân ảnh cô đơn được ánh chiều chiếu sáng trông càng thêm mỏng mảnh khác thường.


“Phong tiểu đệ, có việc à?” Nàng lộ ra khuôn mặt tươi cười vô hại, hướng hắn ngoắc tay.


Phong Tế cắn cắn môi dưới, do dự một lát, mở miệng nói: “Thật xin lỗi, Mê tỷ tỷ, đệ không nên ngăn cản hai người rời đi.”


Lúc này, nàng mới giật mình hiểu rõ, chẳng phải đã nói cái khối băng lớn họ Phong kia ma xui quỷ khiến gì lại ngăn cản các nàng như vậy, thì ra là thế.


“Không quan hệ, ta cảm thấy dùng xe trâu kéo bạc rất mới mẻ.” Nàng cười nói, giận tiểu hài tử là việc rất không phong độ, nàng không nguyện ý.


“Cha muốn đệ giải thích với mọi người.” Phong Tế gục đầu xuống, có chút ngượng ngùng đá vào cục đá bên cạnh.


“Không sao, lúc này Tuyết Linh hẳn là có thể mua được xe ngựa.” Vũ Mê Mê gật đầu, cười tươi rạng rỡ.


Nhưng mà, rất nhanh nàng liền cười không nổi.


Mười đầu trâu?! Quên đi, ít nhất hiện tại nhìn thấy đều là con khỏe mạnh, so với con trâu già trước đây tốt hơn nhiều lắm. Chỉ là -- Linh Nhi không một chút hỏi thăm tình hình xe ngựa sao?


“Linh Nhi, sao muội không mua xe ngựa?” Khóe mắt nàng hàn quang lóe sáng, thật muốn bẻ gãy cổ tiểu nha đầu ngu ngốc này.


“Chủ nhân, người không phải nói mua nhiều trâu một chút ư?” Tuyết Linh vẻ mặt vô tội.


Tường đâu rồi? Giờ phút này Vũ Mê Mê cực kỳ muốn đập đầu vào tường. Trời cao ơi! Vì sao nàng năm đó lại chọn nha đầu này làm thị nữ? Cho đến giờ nàng còn chưa bị tức chết cũng là ông trời đã khai ân.


Phong Tế cảm thấy buồn cười. Nha đầu của Mê tỷ tỷ có chút hồ đồ đáng yêu!


“Ta đi đổi xe ngựa.” Bụng tràn đầy lửa giận, Vũ Mê Mê phun ra từng chữ.


“Dạ, chủ nhân.” Tuyết Linh gãi gãi đầu, không rõ chủ nhân vì sao đột nhiên biến sắc mặt, thôi kệ, dù sao thời điểm chủ nhân bình thường cũng không nhiều lắm.


Một xe chở đầy vàng bạc, phải đến năm con ngựa mới kéo được xe chuyển động, có thể thấy Tuyết Linh làm hoa khôi một thân không phí, phỏng chừng không có một trăm vạn, cũng tuyệt không ít hơn mấy chục vạn lượng.


Đem hành lý bao lớn bao nhỏ chất lên xe, Tuyết Linh lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán, nhìn chủ nhân đang đứng nhàn nhã một bên. “Chủ nhân, lên đường thôi?”


Vũ Mê Mê xoa đầu Phong Tế, từ bên trong thắt lưng lấy ra một bình sứ màu trắng đặt vào tay hắn, “Có lúc cần dùng.”


“Mê tỷ tỷ,” Phong Tế có chút không nỡ, khó có người mang lại cho hắn cảm giác ấm áp đến vậy, nhưng mà vì sao hắn không thể lưu lại nàng. “Tỷ sẽ tới Đệ Nhất trang thăm đệ chứ?” Đôi mắt tràn ngập mong chờ.


Vũ Mê Mê mỉm cười, vỗ vỗ vai hắn. “Tất cả tùy duyên!” Địa phương như vậy, nàng tốt nhất là không nên đến, nói gì thì nói an toàn vẫn là trên hết.


Tuyết Linh không khỏi ném cho nàng ánh mắt khinh thường, lời như vậy rõ ràng thể hiện ý không đi, còn bày đặt tùy duyên do duyên!


Vũ Mê Mê mắt sắc nhìn nàng cảnh cáo, Tuyết Linh lập tức dịu ngoan cúi đầu xuống.


“Mê tỷ tỷ, chúc tỷ thuận buồm xuôi gió.” Trên vẻ mặt tươi cười vẫn có chút gì đó gượng ép, nhưng ít ra hắn cũng nặn ra được nụ cười chúc phúc.


Vũ Mê Mê âm thầm ca thán, rõ ràng là một đứa nhỏ chín tuổi, lại khiến hắn trở nên già dặn thế này, Phong Tiêu Tiêu làm phụ thân cũng thật là tốt quá đi. Nàng từ trong túi áo lấy ra một cái bình sứ màu xanh đưa cho Phong Tế, “Đây là dược liệu chữa thương, cẩn thận bảo quản một chút.”


Tuyết Linh âm thầm líu lưỡi, chủ tử thế nào lại hào phóng như vậy. Bình ngọc kia vô cùng trân quý, bao nhiêu kẻ thèm khát, chủ nhân cư nhiên lại đem cho người ngoài. Đúng là kỳ tích! 


“Mau trở về!” Bước lên xe ngựa, Vũ Mê Mê vẫy tay chào hắn.


“Mê tỷ tỷ, tỷ cũng phải bảo trọng.” Phong Tế nhìn theo các nàng cùng xe ngựa đi xa.


“Chủ nhân, không đau lòng à?” Tuyết Linh tiến đến gần Vũ Mê Mê, nhíu mày hỏi.


 “Ta cũng thật muốn hận chính mình mềm lòng.” Đang nói, khóe miệng bất chợt cong lên, “Nhưng mà, Phong đại trang chủ rất khẳng khái, bồi thường cho chúng ta cũng không thấp.” Ba vạn lượng, ha ha, thật không mất công chiếm được.


“Dược kia so với ba vạn lượng quý hơn nhiều.” Tuyết Linh nhịn không được nhắc nhở chủ tử đã làm việc lỗ vốn.


Vũ Mê Mê nheo lại mắt, “Linh Nhi, không cần cứ lải nhải nhắc ta vừa rồi làm việc ngu xuẩn được không?” Ngại nàng không đủ đau lòng sao? Ai biết chính mình lại nảy sự mơ hồ, cư nhiên lấy ra vật báu tặng người.


Tuyết Linh lập tức biết điều chuyển qua ngồi một bên, giả vờ nhàn tản thưởng thức phong cảnh ven đường. Chủ nhân chính là không bao giờ nói đạo lý, rõ ràng là mình làm sai, đến cuối cùng cũng trút tất cả lên vai kẻ khác, vu oan hãm hại là biệt tài của nàng ta.


Vũ Mê Mê quay đầu nhìn toa xe, mười rương lớn chứa đầy vàng bạc khiến cho nàng mặt mày hớn hở, bao nhiêu buồn bực đều xua tan hết.


Trên thế giới này, chỉ có tiền là đáng tin cậy nhất. Cha mẹ? Tin tưởng bọn người bỏ rơi nàng từ lúc ấu thơ tuyệt không có khả năng. Sư phụ? Suốt ngày tìm cách hãm hại người không có điểm nhìn được. Đồng môn? Vẫn là không nhiều lắm sự thoải mái trong lòng. Linh Nhi thì khỏi phải nói, càng không đáng tin cậy, làm việc không chút suy nghĩ, bị người bán chưa biết chừng còn cao cao hứng hứng giúp người đếm bạc mỏi tay.


~.~


Trời trong nắng ấm, cảnh sắc ven đường khiến lòng người bình thản, mọi mệt nhọc đều tan thành mây khói.


Chỉ có điều, xe ngựa các nàng sang trọng đến vậy, thế nào nửa tháng qua vẫn cư nhiên chậm rãi bước đều về phía trước, không có vị nhân sĩ nào để ý cùng thèm khát nhảy ra chặn đường, thật đúng là khiến cho người ta cảm thấy buồn bực. Nhìn bánh xe oằn sâu dưới mặt đường, người thông minh chắc chắn cũng biết được các nàng là đầu dê béo, hơn nữa lại là đầu dê béo nghênh ngang khoe của, thế thì cớ làm sao lại vẫn bình an như thế. Chẳng lẽ hiện tại người xấu đều thay đổi triệt để, an phận thủ thường làm an phận thủ thường làm dân chúng thiện lương? Vũ Mê Mê đem nghi vấn trong lòng bày tỏ với người đối diện. 


Vừa nghe qua, Tuyết Linh lập tức kinh sợ nhảy dựng lên: “Chủ nhân, khó khăn lắm mới kiếm được đống bạc này, người không cần cứ như vậy khoe khoang ra ngoài. Giữa đường gặp cướp tuyệt đối không phải là chuyện tốt.”


Vũ Mê Mê liếc nàng một cái, rồi quay đầu tiếp tục thưởng thức phong cảnh ven đường. Giữa trưa hè chói chang cũng có khí lạnh, thật là hiếm thấy!


“Chủ nhân --” Tuyết Linh không ngừng kiên trì muốn có đáp án.


Vũ Mê Mê thản nhiên nói: “Nên đến cũng sẽ đến, không phải sao?” Nhìn bụi đất mịt mù phía trước, dường như có đội nhân mã đang lao về hướng này.


Việc lạ hàng năm đều xảy ra, năm nay tuyệt đối đặc biệt nhiều.


Đám người kia rõ ràng chính là cường đạo, tham lam nhìn xe ngựa chở các nàng vài lần, lại dùng ánh mắt dâm tà lướt qua thân thể Tuyết Linh nửa ngày, nhưng khi con ngươi chạm đến đỉnh xe, lại ảo não giơ roi thúc ngựa nhanh chóng tiến về phía trước?


Là giang hồ biến hóa quá nhanh, hay là nàng không theo kịp thời đại? Vũ Mê Mê không ngừng nhíu mày tỏ vẻ trầm ngâm.


“Muội nhớ ra rồi.” Tuyết Linh bỗng nhiên la lớn.


Nàng cao hứng chỉ vào xe ngựa. “Chủ nhân, xe ngựa này là người của Đệ Nhất trang bán cho mình.” Nàng lúc ấy cảm thấy rất kỳ quái, bọn họ không nên bán xe cho nàng, lại bảo có lợi cho nàng cùng chủ nhân, quả nhiên là không lừa nàng.


Vũ Mê Mê bừng tỉnh đại ngộ, cái này khó trách, lục lâm thảo khấu bình thường không có mấy kẻ dám đi trêu chọc người của Thiên hạ Đệ Nhất trang. Nhìn không ra cái tên vẻ ngoài lạnh giá kia, cư nhiên lại cấp mặt mũi cho chủ tớ bọn nàng, mặc kệ thế nào vẫn là nên cảm ơn hắn. Những thứ cho Phong Tế cũng không còn cảm thấy luyến tiếc, tâm tình tự nhiên cũng tốt hẳn lên.


~.~


Thời tiết tháng Sáu như tính khí trẻ nhỏ, thay đổi bất thường. Trời còn đang trong xanh, bỗng chốc đổ mưa rào.


Chủ tớ hai người ở trong xe nghỉ ngơi, để mặc xe ngựa từ từ lăn bánh trên đường.


Lười nhác ngồi ăn lương khô mua lúc nghỉ ngơi dọc đường, cùng vén màn thưởng thức phong cảnh ngoài xe, thật là tiêu diêu khoái hoạt tựa thần tiên.


Vó ngựa đạp trên đường khiến nước bắn tung tóe khắp nơi, hình thành nên một bức tranh phong cảnh đẹp.


Đột nhiên từ phía xa truyền đến tiếng bước chân rầm rập, chỉ trong chốc lát, xe ngựa đã bị một đám người áo xanh vây kín lại.


Không khí nhàn hạ thoải mái lập tức biến mất không còn thấy tăm hơi.


“Trang chủ chúng tôi có lời mời cô nương.” Từ ngữ cực kỳ khách khí nhưng lại bao hàm khẩu khí vô cùng không khách khí muốn cưỡng ép người ta.


Chỉ có hai nữ lưu yếu đuối cùng xe vàng bạc nặng nề, muốn từ trong đám người này phá vòng vây ra ngoài, thật là không có khả năng, cho nên Vũ Mê Mê cực kỳ hợp tác cùng bọn họ rời bước. “Tự mình hiểu lấy” -- bốn chữ này thật khiến người ta thống hận.


Gió hiu hắt thổi, hề, sông Dịch lạnh. Tráng sĩ một đi, hề, không trở về *. Bi tráng, đó chính là tâm trạng bây giờ của Vũ Mê Mê.


Bắt đầu từ khi làm gà mẹ cứu Phong Tế thoát nạn, các nàng cùng cái kia đại danh đỉnh đỉnh Thiên hạ Đệ Nhất trang tựa hồ có mối quan hệ nói không rõ chém không đứt. “Việc gì cũng đừng vơ vào người” -- lời này của sư phụ thật là vô cùng vô cùng có đạo lý, nàng lần đầu tiên có cùng nhận thức với sư phụ mình.



* Hai câu thơ Kinh Kha hát khi từ biệt Cao Tiệm Ly lên đường hành thích vua Tần là Doanh Chính. Cuộc chia tay diễn ra bên bờ sông Dịch.. Nguyên văn: “風蕭蕭兮易水寒,壯士一去兮不復返. | Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn. Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn.”



6 nhận xét :

Lang Lang nói...

Linh Nhi dễ thương ghê, haha.

Liễu Mi nói...

Qua ủng hộ đều đều nhé bạn gái xD

Nặc danh nói...

* ngó ngang ngó dọc * không có nút like cho những ng lười comt như ta ah?
thanks

hotmit nói...

Hố hố, ai cute hơn ko biết, bó tay với 2 nàng này. Thanks.

Nặc danh nói...

luật bù trừ mà. đẹp mà thiếu iot với nhan sắc bt nhưng mà lại thông minh biến thái ko ai bằng. he2, truyện hay lắm bạn

Thu Thảo Nguyễn nói...

thú vị ghê :))

Đăng nhận xét